XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
bình chọn
tin rằng ba con cũng sẽ tha thứ cho cậu ấy. Đó là một tai nạn ngoài ý muốn . Dù có hận dù có giết chết cậu ta, ba của con cũng không thể sống lại. Huống hồ mọi chuyện đã qua lâu lắm rồi. Con có bắt cậu ta trả giá thế nào cũng vậy thôi, chỉ khiến một gia đình lại tiếp tục bi thương và tan nát. Cho nên mẹ chọn cách tha thứ, con cũng vậy Hiểu Đồng, hãy chọn cách tha thứ để tiếp tục sống.
Hiểu Đồng thơ thẩn ra về, những lời ông lão và mẹ cứ lặp lại bên tai Hiểu Đồng:” Hãy tha thứ”
Hiểu Đồng va vào một bác sĩ ngay khúc quẹo, mãi suy nghĩ nên cô không kịp tránh, bị ngã vật ra sau.
Nhưng một bàn tay đã ôm lấy cô, kéo cô lại.
Hiểu Đồng hơi chới với nên đã vội chụp lấy tay vị bác sĩ rồi ôm chặt người ấy, khi người ấy kéo cô lại. hiểu Đồng ngửi trên mùi vị bác sĩ mùi este nồng xen lẫn một mùi hương dễ chịu.
Cô bối rối buông vị bác sĩ ra, thì nghe giọng trầm ấm vang lên:
- Em không sao chứ, Hiểu Đồng.
Cô bình tĩnh nhìn lại vị bác sĩ đó, thì ra là Hữu Thiên. Hiểu Đồng mĩm cười nhạt với cậu ấy rồi lắc đầu.
- Em vừa thăm mẹ xong à.
Hiểu Đồng gật đầu. cô nhìn vẻ mặt hơi thất thần của Hữu Thiên bèn hỏi:
- Anh vừa mổ xong à.
Hữu thiên mĩm cười, nụ cười thật bình dị, hiền lành. Hiểu Đồng rất thích nụ cười này của anh.
- Sao em biết.
- Vì anh rất giống ba của mình.
Hiểu Đồng vẫn nhớ rất rõ ngày mà mẹ cô được bác sĩ Nhân cứu chữa, ông cũng có vẻ mặt thất thần nhưng nhẹ nhõm như Hữu Thiên bây giờ. Ông đã chiến đấu rất lâu với tử thần giành giật mạng sống về cho mẹ Hiểu Đồng, và ông cảm thấy nhẹ nhõm vì mình đã chiến thắng.
Hai cha con bác sĩ Nhân quả thật rất xứng với địa vị bác sĩ. Họ là những bác sĩ tốt nhất mà Hiểu Đồng từng gặp.
- Bây giờ em về nhà à. Anh cũng sắp về rồi, hay là để anh đưa em về.
Hữu thiên nhìn Hiểu Đồng mong đợi.
Nhìn vào đôi mắt chân thành của Hữu Thiên, Hiểu Đồng bèn gật đầu. Thật ra cô cũng không muốn làm phiền cậu lúc này, nhất là sau một ca phẩu thuật thì bác sĩ thường rất vất vả, cần được nghỉ ngơi. Nhưng mà trong người Hiểu Đồng không còn gì cả, mà trời đã quá tối rồi.
Chiếc xe hơi đưa Hiểu Đồng về cuối cùng cũng dừng lại trong sự luyến tiếc của chủ nhân nó. Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng bước xuống xe mà buồn bã.
- Cảm ơn anh! Lại làm phiền anh vào lúc này – Hiểu Đồng bước xuống xe quay người chào.
- Đừng khách sáo. Đây là vinh hạnh của anh. Tạm biệt – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng cười rạng rỡ.
- Tạm biệt. Anh lái xe cẩn thận nha.
Cô đóng cửa xe lại. rồi nhìn theo bóng chiếc xe đi xa dần, mới quay người bước vào dãy phòng trọ.
Chưa tới cửa phòng trọ, Hiểu Đồng đã thấy một dáng người cao ráo quen thuộc đang ẩn hiện trong đốm thuốc lập lòe, thân người mệt mỏi dưa lưng vào bức tường. Rất nhiều tàn thuốc rơi vung *** dưới mặt đất.
Đã lâu rồi, Hiểu Đồng không thấy Vĩnh Phong hút thuốc. Anh vì lời hứa với cô mà bỏ thuốc, bây giờ lại…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Hiểu Đồng khựng lại một lát nhìn Vĩnh Phong rồi mới lạnh lùng bước tiếp.
- Em đã đi đâu cả tối này. Anh chờ em rất lâu .
Vĩnh Phong giọng khổ sở và mệt mỏi hỏi, rồi đưa tay lên xem đồng hồ. Đã gần 12 giờ. Cậu chờ cô đã 7 tiếng đồng hồ.
Hiểu Đồng không trả lời, cô mệt mỏi bước tiếp. Nhưng cánh tay mạnh mẽ đã nhanh chóng đưa tới chụp lấy cánh tay cô.
- Đứng lại …trả lời anh đi …
Hiểu Đồng đã quá mệt mỏi, cô không còn hơi sức trả lời anh. Cô im lặng nhìn gương mặt đẹp đang khổ sở kia. Gương mặt cũng hiện lên sự mệt mỏi đầy đau khổ vì chờ đợi và lo lắng.
- Hiểu Đồng …
Giọng Vĩnh Phong lạc đi.
Hiểu Đồng nhắm mắt mỏi mệt hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hơi sức, cô thì thào.
- Bây giờ em mệt lắm. Em không muốn nói chuyện với anh. Để lúc khác nói đi.
Cô vung tay ra khỏi tay Vĩnh Phong, cậu bất lực nhìn cánh tay đang từ từ rời khỏi bàn tay mình. Khuôn mặt mệt mỏi của Hiểu Đồng hiện ra trước mặt Vĩnh Phong khiến cậu không thể mở thêm một lời nào.
Vĩnh Phong rất muốn biết đã có chuyện gì xảy ra giữa cô và Thiên Minh. Rất muốn biết cô đã đi đâu suốt cả buổi tối, rất muốn biết người đã đưa cô về…
Cậu lặng lẽ nhìn theo bóng dáng mỏi mệt khập khễnh của Hiểu Đồng mà nghe tim mình chua xót.
Vĩnh Phong đau khổ ngã vào bức tường sau lưng mình.
Đột nhiên hai kẻ lạ mặt chạy từ đâu nhảy ra chặng đường Hiểu Đồng. tên ở sau chồm tới, một tay ôm lấy Hiểu Đồng, tay kia dùng cái khăn tẩm thuốc mê chụp lên miệng cô…
Hiểu Đồng chỉ có thể giãy giụa vài cái trước khi ngất đi.
Bọn này nhanh chóng di chuyển Hiểu Đồng đến chiếc xe hơi màu đen đang đậu gần đấy. rồi rồ ga chạy mất.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ và quá nhanh, Vĩnh Phong không kịp chở tay. Cậu nhanh chóng chạy vào xe, đuổi theo.
Một cuộc rượt đuổi ngọan mục xảy ra khi bọn bắt cóc biết rằng có một chiếc xe hơi màu xám bạc cực kì sang trọng đang đuổi theo sau đích xe của mình.
Tên cầm lái cũng là một tay đua có hạng, hắn và Vĩnh Phong luôn giữ một vận tốc nhất định. Vĩnh Phong không thể đến quá gần hắn, nhưng ngược lại hắn ta không thể kéo dài khoảng cách giữa họ.
Hai tên bắt cóc Hiểu Đồng cứ ngoái mặt nhìn ra chiếc xe phía sau. Bọn chúng cực kì căng thẳng, chúng không ngờ rằng kẻ chạy phía sau kia cũng là một tay đua tuyệt hảo đến thế. Nhưng khoảng cách không thể rút ngắn giữa họ khiến chúng cảm thấy yên tâm phần nào.
Một tên móc điện thoại ra ra bấm mấy số quen thuộc, đợi một lát đầu kia bắt máy.
- Đại ca! Tụi em đang bị bám theo, một chiếc Ferrari màu xám bạc đang đuổi theo xe tụi em. Tên này khá cứng cựa, tụi em không thể thoát được khỏi nó. Làm sao đây.
Đầu dây bên kia nổi giận.
- Mẹ kiếp! Sai tụi bây đi làm có chút chuyện mà cũng không xong. Được rồi, mau dụ nó đến đường X đi, tụi tao xe cắt đuôi nó cho tụi mày. Con nhỏ sao rồi.
Tên đàn em nghe đại ca mắng thì hơi sợ, hắn e dè trả lời.
- Con nhỏ bị em chụp thuốc mê nên ngủ say rồi.
- Coi con nhỏ cho đàng hoàng. Có nó, tụi mình sẽ kiếm được mốt số lớn đó.
- Dạ em biết.
Hắn ta gấp điện thoại lại. Rồi nói rõ lệnh của đại ca cho tên cầm lái biết. tên này gật đầu hiểu ý. Hắn ta chạy thêm một quãng rồi đột ngột quẹo cua.
Vĩnh Phong chăm chú theo dõi chiếc xe màu đen phía trước mình, cậu không dám rời mắt khỏi nó dù chỉ một giây. Tính mạng của hiểu Đồng đang ngập nguy hiểm. càng nghĩ đến Hiểu Đồng đang lâm nguy hai tay Vĩnh Phong cảm thấy run run, cậu cầm chắc vô lăng quyết không để cho bọn này chạy thoát.
- Bọn khốn! Nếu Hiểu Đồng mất một cọng tóc nào, tao sẽ lột da chúng mày ra.
Cậu gầm từng chữ đầy tức giận. Ghiến răng thật chặt, cậu nắm lấy cần số giật mạnh, định rút ngắn khoảng cách giữ hai xe nhưng bất ngờ, chiếc xe màu đen quẹo cua.
Vĩnh Phong cũng lặp tức quẹo cua, cuộc chạy đua rất quyết liệt, những chiếc xe đi bên đường nhìn hai chiếc xe đang rượt đuổi nhau bằng ánh mắt tỏ mò, có người tức giận mắng **** um xùm. Họ không hề biết rằng đây chẳng phải là một cuộc đua xe bình thường.
Càng về khuya, xe cộ càng vắng, hai chiếc xe càng lao nhanh với tốc độ kinh hoàng.
Vĩnh Phong và tên cầm lái cũng ngầm khâm phục đối phương theo kiểu anh hùng trọng anh hùng. Nếu như tên này không phải là kẻ đáng ghét dám bắt cóc Hiểu Đồng thì Vĩnh Phong nhất định sẽ kết bạn với hắn ta.
Hai xe cứ thế rượt nhau, băng qua nhiều xe khác, và vượt qua cả những ngã tư đèn đỏ bất chấp luật lệ.
Cuộc rượt đuổi cũng bắt đầu có sự thay đổi, khoảng cách cũng đã được rút ngắn lại. Dù sao thì chiếc xe của Vĩnh Phong vẫn là chiếc xe đua số một. Tay lái của tên kia có xuất sắc thế nào nhưng hắn ta không có được một chiếc xe tuyệt hảo như xe của Vĩnh Phong thì khó lòng thắng nổi. Chiếc xe của hắn ta bắt đầu bộc lộ những khuyết điểm của nó. Tên này tựa như một dũng sĩ nhưng không có một thanh bảo kiếm xứng tầm.
Khi mà những tên này thấy được chiếc xe của Vĩnh Phong chỉ còn cách đích xe của chúng trong gan tất và chỉ chốc lát, chiếc xe ấy sẽ vượt qua xe chúng và chặn ngay đầu xe lại thì đường X hiện ra trước mặt chúng.
Chúng mừng rỡ phóng qua khỏi một ngã tư không xe cộ. Vĩnh Phong lại lần nữa giật lấy cần số trả về sau chuẩn bị phóng lên thì đột ngột một chiếc xe mà trắng phóng tới chắn ngang giữa hai xe ở ngay ngã tư đó.
Vĩnh Phong không còn cách nào khác là phải đạp thắng. Chiếc xe của cậu lết vài vòng, xoay tròn rồi đâm vào hàng rào chắn cái “RẦM”, người Vĩnh phong đập mạnh vào vô lăng đau điếng rồi lại bật ra thành ghế sau lưng. Đầu đập mạnh vào thành ghế choáng voáng. Vì quá vội, cậu không hề thắt dây an toàn, cũng may là thắng kịp nếu không dễ mất mạng .
Mặc kệ cái đau đớn đang xâm chiếm mình, Vĩnh Phong cố gắng đưa mắt nhìn theo chiếc xe đen đang mất dần trong bóng tối. cậu nhìn theo nó bất lực đấm mạnh vào cái vô lăng trước mặt, rồi gục đầu xuống vô lăng tự nguyền rủa bản thân mình.
An nguy của Hiểu Đồng khiến lí trí cậu bừng tỉnh hơn. Vĩnh Phong nhanh chóng móc điện thoại trong túi ra. Cậu nhấn số gọi cho Quốc Bảo.
Tên nhóc này đang ăn chơi ở một chỗ nào đó khá ồn ào. Thấy Vĩnh Phong gọi điện đến thì hồ hởi hỏi thăm:
- Anh Vĩnh Phong hả. Anh đã gặp hiểu Đồng chưa. Cô ấy nói sao.
Nhưng Vĩnh Phong đã lạc cả giọng nói:
- Quốc Bảo, em mau về nhà nhờ ba em tra dùm anh biển số xe này. XYZ …..223
Quốc bảo lo lắng hỏi, cậu quát một cô gái đang lằng nhằng đeo bám bên cạnh cậu im lặng.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi.
- Hiểu Đồng đã bị bọn này bắt cóc. Mau điều tra giúp anh, càng sớm càng tốt. Có gì gọi cho anh ngay lặp tức.
Quốc Bảo trả lời ngay lặp tức:
- Em sẽ đi ngay lặp tức.
Nói xong cậu vội vàng phóng ra khỏi cửa bỏ mặc tiếng gôi sau lưng của các bạn.
Ba của Quốc Bảo là một nhà chính trị cao cấp rất được kính trọng. Mấy vụ nhờ vả điều tra này là chuyện rất dễ dàng.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Vĩnh Phong vừa gác máy xong lại gọi tiếp cho Thiên Minh. Nhưng lần này cậu không chờ Thiên Minh trả lời máy trước, cậu vội vàng nói.
- Thiên Minh! Anh hãy dò hỏi đám anh em của anh ở khu vực đường X xem có ai biết thông tin về chiếc xe màu đen biển số XYZ ….223 chạy trong khu vực này không. Hiểu Đồng đã bị chúng bắt đi rồi.
Thiên Minh rất ngạc nhiên khi nghe Vĩnh Phong nói, cậu lặp tức hỏi lại:
- Làm sao bọn chúng lại lại bắt Hiểu Đồng. Mà làm sao cậu xác định được chúng thuộc băng đảng ở đường X ….
Vĩnh Phong bình tĩnh trả lời, cậu đang cực kì lí trí, những lúc thế này cậu không cho phép mình có sự sai lầm nào.
- Lúc chúng bắt Hiểu Đồng đi không ngờ rằng em có thể đuổi theo chúng. Tên cầm lái chắc chắc cũng là một tay đua xuất sắc, bọn em đã rượt nhau một đoạn đường khá dài. Lúc đầu bọn chúng muốn dùng tốc độ để bỏ rơi em nhưng không được nên đã quẹo về khu đường này để cho đồng bọn cắt đuôi em. Chắc chắn đây là khu vực quen thuộc của chúng nên mới dễ dàng ra tay như vậy.
Thiên Minh hiểu ngay lặp tức, cậu vội nói:
- Được, anh lặp tức gọi điện cho tụi nó hỏi tin. Anh sẽ gọi cho em sau.
- Cám ơn anh. Anh giúp em, ơn này em sẽ không quên. Nếu Hiểu Đồng có mệnh hệ gì em sẽ bắt bọn chúng sống không bằng chết.
- Ok! Cứ tin tưởng ở anh. BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
- Anh cho người đem đến cho em một chiếc xe. Xe của em đã bị hư rồi. Tông vào hàng rào chắn
Vĩnh Phong vừa nói vừa chua xót nhìn chiếc xe yêu quý của mình đã bị móp méo một cách đáng thương. Nó là người bạn tốt gắn bó với cậu khá lâu rồi.
- Cậu không sao chứ. Có cần đến bệnh viện không – Thiên Minh lo lắng hỏi.
- Em không sao – Vĩnh Phong trả lời, tay ôm lấy phần ngực bị va đập mạnh vẫn còn nhức nhói – Giải cứu cho Hiểu Đồng quan trọng hơn.
- Vậy cậu chờ đi. Anh sẽ cho người đưa xe đến đó ngay lặp tức. Xong rồi anh sẽ đến đó hội ngộ với cậu.
Gác máy xong, Vĩnh phong lại gọi cho Thế Nam. Thế Nam đang ngủ ngon giấc, nghe tiếng điện thoại cậu định không bắt máy, nhưng linh tính có chuyện gì nên với lấy lấy điện thoại.
Là Vĩnh Phong. Cậu giụi mắt ngồi nhỏm dậy. Có chuyện gì mà Vĩnh phong lại gọi cho cậu vào lúc nữa đêm thế này. Cậu uể oải bắt điện thoại.
- Mình đây có chuyện gì mà ….
Chẳng để cho Thế Nam nói hết câu, Vĩnh phong đã lên tiếng chặn lại.
- Hiểu Đồng đã bị bắt cóc.
Vừa nghe mất chữ này, Thế Nam chợt tỉnh giấc, cậu hoảng hốt hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì.
Vĩnh Phong kể lại tóm tắt tình hình rồi nói:
- Cậu mau liên lạc với Đình Ân, nói cô ấy đến nhà chăm sóc cho bé Đường. Con bé ở nhà chỉ có một mình thôi.
Gọi cho Thế Nam xong, Vĩnh Phong nóng ruột nhìn về hai hướng, chỉ mong sao đàn em của Thiên Minh đến đây nhanh chóng.
Nhìn Vĩnh Phong tức giận đá vào bánh xe, mà tên ngồi trên chiếc xe trắng đã chạy đến cắt đuôi xe của vĩnh Phong và chiếc xe đen kia cười hả hê.
Thằng nhãi, lại gặp mày rồi. Lần trước cho người đánh lén mày mà cuối cùng người bị bại là đàn em của tao. Mối hận đó tao còn chưa trả. Lần này để xem mày còn chạy đi đâu.
Mười phút sau đó, Quốc Bảo gọi điện đến. Chờ đợi chỉ trong vòng mười phút mà Vĩnh Phong thấy mình như đang sống trong nhanh thạch mười năm. Cảm giác sợ hãi càng ngày dâng cao.
- Hiểu Đồng, em đừng có chuyện gì nếu không …. - Vĩnh Phong không dám nghĩ tiếp.
- Alô!
- Anh Phong! – Quốc Bảo gọi – Biển số xe đó là biển số xe giả, nhưng đã có thông báo mất xe, theo như mô tả thì là chiếc xe đã bắt cóc Hiểu Đồng. Bây giờ em sẽ đến chỗ anh ngay.
Vĩnh Phong tuyệt vọng gấp điện thoại lại. Cậu tức giận đến nỗi chỉ muốn giết người. Cậu đấm mạnh vào thành xe.
- Hahaha…Mày càng đau khổ, càng tuyệt vọng càng làm tao khoái trá. Chờ đi tao sẽ chuẩn bị quà cho mày – Ánh mắt độc ác lóe lên trong bóng tối, cái miệng nở nụ cười thâm hiểm, hắn ta ung dung ngồi nhìn Vĩnh Phong sầu thảm một cách thích chí.
Năm phút sau đó là điện thoại của Thiên Minh.
- Vĩnh Phong! Một tên đàn em của anh có nhìn thấy chiếc xe đó gần khu vựa vũ trường Vũ Bảo. Nó bảo vừa nhìn là biết đây là xe ăn cắp nên đã chú ý đến chiếc xe đó. Nó nhận ra một tên đi trong băng đó. Hắn có tên là Năm Rô vì hắn xâm trên tay một lá bài năm rô. Qua lời tụi nó, anh đoán nó là cái thằng đã đưa với em, vì bọn đàn em của anh từng đua với nó. Nó rất điên cuồng và liều mạng, bất chấp tất cả chỉ để giành chiến thắng.
Vĩnh Phong biết vì lúc nãy khi đua với hắn ta, cậu không dám dồn ép quá mức vì Hiểu Đồng trên xe của chúng. Nếu cậu quyết đua với hắn tới cùng thì có thể hắn ta sẽ liều mạng lao đi. Lỡ có chuyện gì xảy ra thì Hiểu Đồng sẽ gặp nguy hiểm. Do đó Vĩnh phong không dám vượt lên quá nhanh mà giữ một khoáng cách nhất định rồi từ từ tiến tới.
Vĩnh Phong đang suy nghĩ thì Thiên Minh nói tiếp:
- Tên này có một con bồ là kiều nữ ở vũ trường này cho nên hắn ta tối nào cũng ghé qua đó. Anh sẽ cho người phục kích ở đó, chỉ cần hắn ta tới, tụi đàn em sẽ tóm gọn hắn đưa đến chỗ chúng ta.
Một tia hy vọng vụt sáng trong bóng đêm sợ hãi của Vĩnh Phong, cậu mừng rỡ nói:
- Cảm ơn anh Thiên Minh. Nếu không có anh, em không biết sẽ phải tìm Hiểu đồng trong bao lâu nữa.
Thiên Minh cười khà khà trong điện thoại:
- Mình là anh em mà cậu lại nói khách sáo như vậy. Được rồi, anh đã cho người đến đón cậu và cho xe đến kéo xe cậu về luôn rồi.Tụi nó sắp đến rồi đó, tạm thời cậu cứ đến nơi tụ tập của bọn anh trước rồi sau đó ta bàn tiếp.
- OK!
Quả như lời Thiên Minh nói, tụi đàn em đã chạy xe đến trước mặt Vĩnh Phong. Chúng chào hỏi Vĩnh Phong vài câu xã giao, Vĩnh Phong cũng đáp lại rồi theo chúng đến nơi tụ tập.
Nửa tiếng sau, cả ba người, Thiên Minh, Quốc Bảo và Thế Nam cùng chạy đến.
Vĩnh Phong kể tường tận lại toàn bộ sự việc. Những mối nghi ngờ và những điều thắc mắc vang lên trong đầu mọi người.
- Hiểu Đồng xích mích với ai à. Hay là bọn chúng muốn nhắm vào ai khác mà Hiểu Đồng là điểm yếu của người đó – Quốc Bảo đưa ra suy nghĩ của mình.
- Ý em là người mà bọn chúng nhắm tới là anh à – Vĩnh Phong ngây người nhìn Quốc Bảo.
- Anh cũng nghĩ thế - Thiên Minh gật đầu tán thành.
- Chỉ sợ rằng ,kẻ mà bọn chúng đang nhắm vào chính là Hiểu Đồng – Thế Nam vừa nói vừa liếc nhìn Thiên Minh.
Thiên Minh trước cái nhìn nghi ngờ của Thế Nam thì tứ giận hỏi:
- Ý cậu là đang nghi ngờ tôi.
Thế Nam cũng nhìn thẳng Thiên Minh trả lời:
- Em cũng không muốn nghi ngờ anh, nhưng sự việc quá trùng hợp. Hồi chiều Hiểu Đồng vừa thấy anh đã tát anh một cái rồi tức giận bỏ chạy ra ngoài. Chắc chắn phải có chuyện gì đó giữa anh và cô ấy thì cô mới như vậy. Vì Hiểu Đồng mà em biết là người cực kì lí trí, không tự nhiên đánh người như vậy.
Trước câu nói của Thế Nam, Vĩnh Phong và Quốc Bảo đều quay người nhìn Thiên Minh.
Trước cái nhìn đầy nghi kị của mọi người, thiên minh không thể giữ được bình tĩnh, cậu ta tức giận đứng dậy hét lớn.
- Cậu hiểu rõ cô ta ư. Cậu hiểu rõ cô ta, người mà cậu mới vừa gặp. Còn chúng ta làm bạn với nhau đã lâu như vậy mà cậu lại không hiểu con người tôi ư.
Một Thế nam luôn bình tĩnh giờ đây cũng bị nhấn chìm lí trí. Thế Nam cũng đứng dậy quát lên:
- Vậy thì anh hãy giải thích rõ mọi chuyện giữa anh và Hiểu Đồng đi.
Trong lúc mọi chuyện đang căng thẳng đến hồi không thể cứu vãn được nữa thì Vĩnh Phong hét lên.
- Đủ rồi. Hai người bình tĩnh lại đi – Vĩnh Phong nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng.
Thiên Minh và Thế Nam kình nhau một cái rồi mới bực tức ngồi xuống.
Chờ cho hai người nguôi cơn giận, Vĩnh Phong mới lên tiếng.
- Dựa vào tình bạn bấy nhiêu năm của chúng ta, em tin anh không phải là kẻ đứng đằng sau vụ này – Vĩnh phong quay sang nói với Thiên Minh – Nhưng … em cần anh nói rõ mối quan hệ giữa anh và Hiểu Đồng.
Thiên Minh lướt nhìn ánh mắt đang săm soi mình của ba người bạn, cậu lắc đầu nói:
- Anh có thể thề với mấy cậu là anh và Hiểu Đồng không hề có bất cứ mối quan hệ nào cả. Chiều hôm qua là lần đầu tiên anh gặp Hiểu Đồng. Anh không biết tại sao cô ấy lại có phản ứng như thế. Có thể cô ấy nhầm lẫn anh với ai đó.
- Em tin anh – Vĩnh Phong nhìn sâu vào mắt Thiên Minh nói.
- Em cũng tin anh – Quốc Bảo cũng nói theo.
Im lặng một lúc, Thế Nam thở dài nói:
- Dù không biết giữa anh và Hiểu Đồng đã xảy ra chuyện gì, nhưng dựa vào tình bạn của chúng ta, em tin anh. Xin lỗi vì đã hiểu lầm anh.
Thiên Minh thở phào nhẹ nhõm khi các bạn tin tưởng mình.
Lúc đó, một tên đàn em của thiên Minh gọi đến:
- Đại ca. Tụi em đã dò hỏi con bồ của tên năm rô rồi, nó nói là thằng năm rô đang làm ăn chuyện gì đó nên sẽ không đến nữa.
Vậy là manh mối duy nhất cũng không còn, nỗi thất vọng cùng tuyệt vọng bao trùm cả căng phòng.
Reng …reng …reng …
Điện thoại của Vĩnh phong reo lên. Một số điện thoại lạ hoắc.
- Alô!
- Thằng nhãi! Chúng ta đúng là có duyên mà. Mày có nhận ra tao không. Báo cho mày biết con bồ của mày đang nằm trong tay tao.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Chương 15: Đối đầu
Cả người Vĩnh Phong bị một cơn chấn động mạnh, một luồng điện chạy xẹt qua người, cậu cảm thấy máu chạy ngược lên não, chân lông dựng đứng cả lên.
Giọng nói này rất quen , một giọng nói chứa đầy sự căm thù và độc ác. Vĩnh Phong lấy lại sự bình tĩnh sau cơn chấn động.
- Ông là ai.
Giọng cười man rợ vang lên sau câu hỏi của Vĩnh Phong. Rồi sau đó là một giọng the thé chói tai.
- Mày quên tao rồi sao. Cũng phải, đã lâu rồi chúng ta không gặp. Lần đó bị mày đánh, tao phải nhập viện hết ba tuần lễ. Mày có biết là tao chán ghét cái bệnh viện đến thế nào không.
Vĩnh Phong không đủ bình tĩnh để nghe tên này kể lể, cậu quát lên.
- Đừng nói chuyện dư thừa nữa. Nói đi mày muốn gì.
Bên kia vẫn bình tĩnh nói:
- Bình tĩnh nào anh bạn. Có gì mà vội, con bồ mày vẫn an toàn mà.
Nghe hắn ta nhắc đến Hiểu Đồng, Vĩnh Phong cảm thấy sợ hãi nhưng cũng thấy nhẹ nhõm hơn khi biết cô không sao.
Đầu dây bên kia nói tiếp:
- Bây giờ nó đang ngoan ngoãn nằm ngủ dưới chân tao. Hahaha…. Tao tò mò muốn biết phản ứng của nó thế nào khi tỉnh dậy. Sợ hãi thu mình như một con thỏ hay là gầm rú như một con hổ.
Vĩnh Phong kìm nén nỗi tức giận , bàn tay cầm điện thoại run rẩy :
- Nếu người mày nhắm đến là tao thì cứ việc nhưng không được làm hại cô ấy.
- Yên tâm, tao sẽ không làm hại nó đâu. Nó là cây hái ra tiền của tao mà , hahahaaaaaaa
Cả người Vĩnh Phong run bắn lên, cậu phải cắn chặt răng để kìm nén.
- Sao hả, đau lòng à – Giọng cười khả ố kia vang lên – Được thôi vậy chúng ta trao đổi điều kiện đi.
- Điều kiện gì – Vĩnh Phong hỏi thật nhanh.
- Tao đã nói là từ từ mà, đừng nóng vội.
Trong lúc Vĩnh Phong như bị lửa đốt mà tên này lại tỏ vẻ thật ung dung tự tại.
- Thật ra, tao nhận tiền người ta tống con bồ mày đi thật xa. Nhưng mà tao phát hiện nó là bạn gái của mày thì tao càng hứng thú hơn. Nó thật là xinh đẹp.
Vĩnh Phong gào lên:
- Mày không được làm bậy, nếu cô ấy có mệnh hệ gì tao sẽ xẻo thịt, lóc da mày.
- hahaha …. Xem ra mày rất yêu nó, vậy thì để xem mày có dám hi sinh vì nó không nha.
- Ý mày là sao?
- Mày sẽ đến nơi tao chỉ một mình, nếu có bất kì ai đi theo tao sẽ làm thịt con bồ mày ngay lặp tức.
Vĩnh phong đáp liền ngay lập tức.
- Được tao chấp nhận.
- Mày gan dạ lắm. Đợi một lát đi, tao sắp xếp xong sẽ gọi điện cho mày. Tìm số điện thoại của mày cũng hơi khó khăn . Nhưng tao biết mày đang nóng ruột nên vừa tìm được thì lập tức gọi điện cho mày. Mày phải cám ơn tao đó nhá ….hahahaaaaaaa…
Nói rồi hắn ta cúp điện thoại, Vĩnh Phong tức giận đến nỗi muốn ném vỡ chiếc điện thoại trong tay, nếu như nó không phải là cầu nối duy nhất để tìm Hiểu Đồng.
Quốc Bảo, thiên Minh, Thế Nam nãy giờ im lặng nghe đối đáp của Vĩnh Phong biết là đã có chuyện chẳng lành, Vĩnh Phong vừa gác máy thì họ lặp tức hỏi.
- Có phải là bọn bắt cóc Hiểu Đồng gọi không?- Thế Nam lo lắng hỏi, mặt cậu đầy vẻ tức giận, tay cậu nắm lại thật chặt.
Vĩnh Phong gật đầu, cậu ngồi bệch xuống ghế sofa, vơ lấy chai bia trên bàn tu một hơi.
- Bọn chúng muốn gì? – Thiên Minh sốt sắng hỏi.
- Chúng muốn gặp em – Vĩnh Phong uể oải đáp.
- Vậy là mục tiêu của chúng là cậu – Thiên Minh nghĩ.
Vĩnh Phong dựa người vào ghế lắc đầu.
- Không! Mục tiêu lúc đầu của chúng là Hiểu Đồng. Chúng muốn bán cô ấy đi kiếm tiền. Nhưng thấy em rượt theo nên chúng chuyển mục tiêu về phía em.
- Cái gì, chúng bắc cóc cô ấy để đem bán ư – Thế Nam kinh hãi nói, máu trong ngườii cậu sôi lên ùng ục.
- Có người đưa tiền cho bọn chúng – Vĩnh Phong nhíu mày suy nghĩ. Cậu biết về Hiểu Đồng quá ít, những mối quan hệ cũng như thù hận của cô ấy cậu hoàn toàn không biết gì cả.
Vừa suy nghĩ thì Vĩnh Phong bật dậy quay sang Thế Nam:
- Cậu mau gọi cho Đình Ân hỏi kỹ cô ấy xem Hiểu Đồng có gây bất hòa với ai không?
Không một giây chừng chừ nào, Thế Nam lập tức móc điện thoại ra dò số Đình Ân. Sau khi Đình Ân nghe máy, Thế Nam liền nói rõ sự tình rồi hỏi Đình Ân về mối quan hệ xung quanh Hiểu Đồng.
Thế Nam vừa tắc máy, Vĩnh Phong đã lặp tức hỏi:
- Đình Ân nói sao.
- Cô ấy sẽ cùng Đình Khiêm đến đây ngay.
Khoảng thời gian chờ đợi Đình Ân và Đình Khiêm và cả cuộc gọi của tên bắt cóc kéo dài. Bốn người trong phòng đều mang một tâm trạng nặng nề, không ai nói với ai một lời, chỉ trầm tư uống rượu.
Lát sau, Đình Ân và Đình Khiêm đi đến, được đàn em của Thiên Minh dẫn vào.
Vừa vào tới, Đình Ân đã vội hỏi, mặt cô xanh mét, không còn giọt máu.
- Bọn bắt cóc muốn gì.
- Bọn chúng còn chưa nói rõ – Quốc Bảo đáp lời.
Đình Khiêm đi sau, cậu vừa vào tới thì đưa mắt nhìn bốn người đàn ông trong phòng. Khi quét mắt đến Thiên Minh thì mắt cậu ánh lên tia mừng rỡ.
Thiên Minh cũng chú ý đến chàng trai mới vào, nụ cười cũng nở trên môi cậu, cậu đứng dậy chạy đến ôm chầm lấy Đình Khiêm mừng rỡ.
- Đã lâu không gặp.
- Đã lâu không gặp – Đình Khiêm cũng ôm đáp lại sự chân thành của bạn – Lâu nay cậu vẫn ổn chứ.
Buông Đình Khiêm ra, Thiên Minh tươi cười nói:
- Mình vẫn ổn, còn cậu..
- Mình hiện đang làm giám đốc cho một quán Bar. Là quán bar Phong trần, Vĩnh phong và các bạn của cậu ấy cũng thường lui tới đó.
- Được lúc nào rảnh mình sẽ đến uống với cậu vài ly. Ngồi đi.
Thiên Minh chỉ vào chỗ trống bên cạnh mình mời. thế Nam cũng ngồi nhích vào trong Vĩnh phong nhường ghế cho Đình Ân.
Đình Ân vừa ngồi xuống thì Thế Nam đưa tay ra hiệu cho một tên đàn em.
Cậu quay sang hỏi Đình Ân, ánh mắt ân cần khiến Đình Ân lúng túng.
- Em muốn uống gì?
Đình Ân lí nhí trả lời.
- Gì cũng được?
- Nước suối được không?
Đình Ân gật đầu. Thế Nam liền hất mặt về phía tên đàn em ra lệnh.
- Lấy cho anh một chai nước suối ướp lạnh và thêm vài chai bia nữa.
Tên đàn em vâng dạ rồi lặp tức đi ra ngoài.
Đình Khiêm chỉ tay về phía Đình Ân giới thiệu với Thiên Minh.
- Đó là em gái mình.
Thiên minh quay sang nhìn Đình Ân sững sốt, cậu không ngờ cái con bé gầy nhom đen còm giờ đây lại xinh đẹp thế.
- Vậy cô bé này là …Đình Ân ..Chào em lâu quá không gặp nên anh không nhận ra. Em càng lớn càng xinh đẹp.
- Chào anh. Cám ơn anh đã quá khen – Đình Ân đã nhận ra Thiên minh từ lâu. Hồi đó, cậu và Đình Khiêm chuyên ăn hiếp Đình Ân, còn bỏ rơi cô ở nhà một mình để đi chơi.
Thế Nam vội chen vào hỏi:
- Em có biết gần đây Hiểu Đồng có xích mích gì với người khác không?
Đình Ân lắc đầu:
- Hiểu Đồng vốn là người kín đáo, cô ấy không bao giờ gây sự với ai. Càng không thích có dính líu gì đến ai cả. Nếu không gặp mấy anh thì em nghĩ cậu ấy vẫn sẽ sống trầm lặng như vậy mà thôi. Nhưng mà….
Đình Ân chưa nói xong thì đột nhiên điện thoại Vĩnh Phong reo lên.
Vĩnh Phong không hào hứng trước màn chào hỏi của họ, cậu ngồi im lạnh lùng nhìn vào điện thoại. Điện thoại vừa reo lên, cậu lặp tức bóc máy.
- Alô.
- Thằng nhãi ..Mau đến địa chỉ …X 159…Nhớ đi một mình, mày mà thất hứa thì làm đám ma cho người yêu mày đi.
Tên kia vừa nói xong thì buông ra một tràng cười ghê rợn, khiến cho cả người Vĩnh Phong không lạnh mà run lên. Trước mắt cậu là hình ảnh Hiểu Đồng đang nằm trên nền đất, máu chảy loan hết chiếc váy trắng. Cô đang đau đớn vật vã, hơi thở dần dần yếu đi, miệng cô đang thì thào gọi hai tiếng :” Vĩnh Phong “
Vĩnh Phong cảm thấy buốt giá con tim. Nếu như cô ấy có truyện gì… Vĩnh Phong thấy hận muốn giết chết bọn chúng ngay lập tức.
- Vĩnh Phong! Cậu không sao chứ - Thế Nam nhìn Vĩnh Phong cặp mắt thấp thỏm.
- Mình không sao – Vĩnh Phong lấy lại tự chủ, xua đi hình ảnh đau thương của Hiểu Đồng trong não cậu. Cậu không cho phép Hiểu Đồng xảy ra bất cứ chuyện gì cả.
Quốc Bảo nhìn gương mặt thất thần của Vĩnh Phong thì sợ hãi hỏi:
- Anh Phong! Bọn chúng yêu cầu gì.
- Không có gì, bọn chúng chỉ muốn đòi một số tiền thôi – Vĩnh Phong giả bộ làm như không có gì, cậu không thể mạo hiểm để mọi người biết chuyện được.
Đây chắc chắn là một cái bẫy để dụ cậu sa vào. Nếu nói ra chắc chắc mọi người sẽ không để cậu đi, còn nếu không nhất định sẽ đòi theo. Dù là như thế nào đều gây hại cho Hiểu Đồng.
Quốc Bảo cảm thấy nhẹ nhỏm , tưởng bọn chúng đòi hỏi gì, chứ tiền thì không thành vấn đề:
- Chúng đòi bao nhiêu.
- Năm trăm triệu – Vĩnh Phong trả lời nhưng quay mặt đi tránh ánh mắt nghi ngờ của Thế Nam, dù sao thì hai người cũng là bạn với nhau từ nhỏ. Vĩnh Phong dám chắc rằng không ai hiểu cậu bằng Thế Nam.
- Năm trăm triệu – Đình Ân tròn mắt hét lên.
Năm trăm triệu đúng là con số khá lớn. Có những người dù làm lụm cả đời, thắt lưng buột bụng cũng chưa chắc kiếm được năm trăm triệu.
- Chúng đòi khi nào – thiên Minh lên tiếng hỏi.
- Chưa biết – Vĩnh Phong tiếp tục nói dối. Bây giờ cậu mới biết một khi đã nói dối thì câu tiếp theo cũng là nói dối. Nối dối câu sao để che đậy cho câu nói dối trước đó.
- Nhưng số tiền đó chúng tôi … - Đình Khiêm ngập ngừng nói.
- Yên tâm! Vì Hiểu Đồng, dù chúng có đòi bao nhiêu thì em cũng đồng ý. Chỉ cần Hiểu Đồng bình an vô sự trở về .
Vĩnh Phong mĩm cười trấn an Đình Khiêm, nụ cười mà cậu phải cố gắng nặn ra để che dấu sự đau khổ trong lòng mình.
- Được, vậy em giúp anh chuẩn bị tiền – Quốc Bảo sốt sắng nói.
- Cám ơn cậu Quốc Bảo. Cậu đúng là người em tốt – Vĩnh Phong vỗ vai Quốc Bảo tỏ vẻ cảm kích.
- Vậy em đi ngay lập tức.
Quốc Bảo nói rồi liền đi thẳng ra cửa.
Chờ Quốc Bảo đi khỏi, Vĩnh Phong mới quay lại nhìn Thiên Minh nói.
- Anh giúp em cho người tiếp tục dò la hành tung của tên năm Rô. Tìm hiểu mối quan hệ của hắn đề lần ra dấu vết.
Thiên Minh gật đầu.
- Anh sẽ kêu tụi nó đi ngay lập tức.
Thiên Minh định đi ra ngoài thì Vĩnh Phong gọi giật lại.
- Thiên Minh!
Đang đi thì bị gọi giật lại, trong đầu thiên Minh đã xuất hiện thắc mắc, cậu tò mò quay về phía Vĩnh Phong:
- Có thể cho em mượn xe của anh không. Em cần đi đến một chỗ để điều tra.
Vĩnh Phong cũng nhìn thẳng thiên Minh hỏi, hai tay cậu đút vào túi, dáng vẻ ung dung, khiến cho thiên Minh an lòng.
Cậu đưa tay vào túi lấy ra một xâu chìa khóa, quăng về phía Vĩnh Phong, tiếng chìa khóa va vào nhau kêu leng keng.
Vĩnh Phong đưa tay ra dễ dàng chụp lấy xâu chìa khóa. Tay nắm chặt xâu chìa khóa, cậu quay sang Đình Khiêm và Đình Ân.
- Đình Khiêm! Anh hãy đưa Đình Ân về nhà đi. Cô ấy phải chăm sóc cho bé Đường.
Nhưng Đình Ân đã lắc đầu kéo áo của Đình Khiêm.
Đình Khiêm ôn tồn nói:
- Cậu yên tâm. Trước khi chúng tôi đi tới đây, bé Đường đã ngủ say rồi, khó lòng tỉnh dậy lắm, với lại có mẹ tôi bên cạnh chăm sóc con bé rồi. Chúng tôi rất lo cho Hiểu Đồng, không thể nào yên tâm ra về được.
Đình Khiêm đã lên tiếng như vậy thì chắc chắn không ai có thể thay đổi ý của anh được.
Vĩnh Phong nén tiếng thở dài vào trong nói:
- Thôi được rồi. Vậy anh và Đình Ân cứ chờ ở đây đi. Em có chuyên cần đi một lát.
Vĩnh Phong nói lời tạm biệt mọi người rồi sải bước ra ngoài. Những bước chân tuy bình thản nhưng thật ra vội vã.
Từ nãy giờ có một người không lên tiếng , chỉ ngồi lặng lẽ quan sát Vĩnh Phong. Khi thấy Vĩnh Phong đi ra ngoài, cậu cũng vội đi theo sau.
Khi Vĩnh Phong đi đến chỗ để xe của Thiên Minh định tra chìa khóa vào thì bị một bàn tay chặn lại.
Vĩnh Phong ngước lên nhìn chủ nhân bàn tay đó, cậu thở dài. Đã biết là không thể nào gạt cậu ấy được.
- Nói thật cho mình biết, bọn chúng yêu cầu gì – Thế Nam ánh mắt nghiêm nghị dứt khoát bắt Vĩnh Phong phải trả lời.
- Chuyện này mình có thể tự lo được – Vĩnh Phong hất tay thế Nam ra tiếp tục tra chìa khóa vào nhưng Thế Nam đã chụp lấy chùm chìa khóa trong tay Vĩnh Phong rồi lùi lại mấy bước.
Vĩnh Phong bực tức nhìn Thế Nam, hai chân mày quyến rũ của cậu chau lại, cậu gầm lên giận dữ:
- Trả đây! Mình cần phải đi gấp.
Lòng Vĩnh Phong càng như lửa đốt, cậu cần đến địa điểm đó thật nhanh. Cứ một giây chậm trễ của cậu thì lại thêm một giây Hiểu Đồng bị nguy hiểm.
Thế Nam cũng bực tức không kém:
- Vậy thì nói cho mình biết bọn chúng yêu cầu gì. Mình đã im lặng khi cậu giấu mọi người, nhưng cậu không thể giấu mình.
- Cậu cứ mặc kệ mình đi – Vĩnh Phong gầm lên – Đừng có xen vào.
Đứng trước cơn giận dữ của vĩnh Phong nhưng Thế Nam không hề tỏ ra sợ hãi, nếu là người khác chắc chắc kẻ đó sẽ sợ đến *** ra quần.
- Bão mình mặc kệ cậu ư. Chúng ta làm bạn với nhau hơn hai mươi năm trời thì làm sao mình có thể mặc kệ cậu chứ. Bảo mình đừng xen vào ư. Để mình nói cho cậu biết, mình không xen vào quan hệ giữa cậu và Hiểu Đồng vì cậu là người bạn thân nhất của mình, nếu là người khác mình nhất định sẽ xen vào vào, bởi vì mình yêu Hiểu Đồng. An nguy của cô ấy và cậu, mình sao có thể không lo.
Vĩnh Phong trợn mắt nhìn Thế Nam. Cậu biết Thế Nam yêu Hiểu Đồng từ lâu rồi ,từ trước khi cậu gặp cô ấy. Vì cậu ,Thế Nam chọn cách im lặng, còn cậu vì tình yêu chọn cách ích kỷ , làm tổn thương bạn thân nhất của mình.
Từ xưa đến giờ Thế Nam luôn nhường nhịn cậu, dù cậu ấy có thích vật đó thế nào đi chăng nữa mà một khi Vĩnh Phong đã thích, cậu luôn nhường cho Vĩnh Phong. Tuyệt đối không bao giờ nói ra mình cũng thích vật đó.
Vĩnh phong tin Thế Nam hiểu cậu, sẽ chúc phúc cho cậu và Hiểu Đồng. Cho nên từ trước đến nay cậu luôn né tránh không đề cập đến chuyện này. Cậu tin tuyệt đối Thế Nam sẽ không nói ra. Nhưng mà bây giờ …
Tình yêu thật đáng sợ. Nó có thể làm thay đổi cậu, thay đổi cả Thế Nam.
Đình Ân cảm thấy bất an trong lòng, sự sợ hãi nếu hiểu Đồng có chuyện gì khiến cho cô đứng ngồi không yên. Cô bỏ ra ngoài hít thở không khí trong lành, nào ngờ…
- ….bởi vì mình yêu Hiểu Đồng …..
Dù cô luôn biết điều này, và luôn tự dặn lòng phải quên đi tình yêu này. Nhưng khi nghe câu nói này cô cảm thấy rất đau lòng. Tai cô như ù đi không còn có thể nghe được gì nữa, trái tim cô như đang rỉ máu, cô nép mình vào bức tường sau lưng.
Khoảng thời gian im lặng giữa Vĩnh phong và Thế Nam kéo dài trong tâm trạng u sầu. Cuối cùng Thế Nam là người phá vỡ không gian này trước, cậu luôn là người mở lời trước.
- Có phải là rất nguy hiểm hay không? Cho nên cậu mới giấu mọi người.
Vĩnh Phong đã bị câu nói của Thế Nam làm xẹp mất cơn giận dữ.
- Phải.
Thấy Vĩnh Phong đã chịu thua, Thế Nam nhân cơ hội này hỏi tiếp.
- Bây giờ cậu đi thực hiện yêu cầu của bọn chúng phải không?
Vĩnh Phong gật đầu.
Thế Nam kinh hãi nói:
- Vậy thì cậu không được đi. Rất nguy hiểm. Bọn chúng chắc chắc là có ý đồ.
Vĩnh Phong kiên quyết nói:
- Không được, mình không cho phép cậu đi.
Vĩnh phong không muốn kéo dài thời gian thêm nữa, sinh mạng của Hiểu Đồng đang đếm từng phút từng giây. Cậu hét lên.
- Mình phải đi. Mục tiêu của chúng là mình. Chúng muốn mình phải đi một mình đến đó nếu không chúng sẽ giết Hiểu Đồng. Nếu cậu yêu hiểu Đồng, cậu cũng không muốn cô ấy phải chết đúng không. Dù có phải trả bằng sinh mạng để cứu Hiểu Đồng, mình cũng tình nguyện.
Thế Nam sững sờ trước câu nói của Vĩnh Phong. Một bên là bạn thân, một bên là người mình yêu. Nếu chọn Vĩnh Phong thì phải đứng nhìn Hiểu Đồng chết, nếu chọn hiểu Đồng thì phải nhìn Vĩnh Phong chết.
Vĩnh Phong nhân lúc Thế Nam còn đang lựa chọn cậu đã lấy chìa khóa tra vào ổ rồi rồ ga bỏ chạy.
Mọi người ngh tiếng hét của Vĩnh Phong thì chạy ra, nhưng chỉ còn kịp thấy khói xe của cậu ấy còn vương lại. Người và xe đã mất hút. Chỉ còn Thế Nam đứng đó.
Hiểu Đồng trong cơn hôn mê, nghe có tiếng nói ồn ào, tiếng cười quái dị, cô từ từ thức giấc. Đầu vẫn bị choáng vì thuốc mê, cô ôm đầu rồi từ từ mở mắt ra.
Lúc đầu hơi mờ ảo, sau đó rõ dần, một khuôn mặt khá quen dần xuất hiện trước mặt cô.
Gã đàn ông tuy không cao lớn nhưng khá đô con. Gã mặc một chiếc áo thun màu xám đã bạc không có tay, để lộ ra những hình xăm kỳ dị, mái tóc xù xì trông dị họm, hàm râu quai nón trông cực kì bặm trợn.
Gã nhìn chiếc điện thoại đắc ý cười, nụ cười ớn lạnh khiến người ta vừa nghe thấy đã phát run. Một tay cầm điện thoại, một tay gác lên mặt bàn, ngón tay gõ cốc cốc…trên mặt bàn, đôi mắt thâm hiểm đang chau lại với nhau ra chiều đang suy tính hại người. Miệng vẫn không quên nở nụ cười tự mãn.
Nhìn gã lúc này thật đáng sợ, bọn đàn em của gã dù đã quá quen với hình ảnh này của đại ca chúng cũng không tránh khỏi cái run rẩy. Chúng khép nép vào một góc im lặng, sợ hãi nhìn đại ca mình, chúng sợ sẽ làm ảnh hưởng nhã hứng lúc này của đại ca chúng.
Cô gái nằm dưới đất khẽ lay người một cái, cả bọn lập tức quay về hướng cô.
Gã đại ca không như bọn đàn em, gã thư thái từ từ quay người lại nhìn cô gái. Thấy cô gái đưa tay len ôm đầu, gã hừ mũi một cái nghĩ:” Chắc là bọn đàn em đánh thuốc mê nhiều quá”
Gã ngồi im lặng nhìn cô gái khẽ lung lay đôi mắt long lanh xinh đẹp từ từ mở ra.
Hiểu Đồng cảm thấy cả người hơi rã rời, đầu căng lên nhức nhói. Hàng lông mi dài cong vút khẽ động đậy rồi chớp chớp mấy cái trước khi mở mắt ra.
Bàn tay chạm xuống sàn nhà lạnh lẽo, trần nhà đầy nhến nhện. Một nơi rất xa lạ, suy nghĩ trong đầu lập tức đặt ra cho bản thân một câu hỏi không có lời giải đáp:” Đây là đâu?”
- Tỉnh rồi sao cưng.
Một giọng nói lạnh buốt ghê rợ vang lên khiến Hiểu Đồng giật bắn cả người, cô hốt hoảng quay người về nơi phát ra tiếng nói.
Cái mũi tẹt lét, cái cằm trẻ, đôi mắt thâm hiểm, nụ cười xếch lên đầy đểu cáng… dáng vẻ gác chân lên đùi cực kì ung dung của gã đại ca làm Hiểu Đồng bật người ngồi thẳng dậy. Hai mắt trợn tròn mở to, bàn tay nắm chặt lại, cả người run lên cầm cập. Hiểu Đồng lập tức nhớ lại sự việc đêm hôm qua, cô đã bị bắc cóc, cô hiện giờ đã lọt vào tay của tên đại ca cho vay nặng lãi.
- Cưng đừng sợ, anh đâu có làm gì cưng đâu. Yên tâm đi.
Cố trấn áp nỗi sợ hãi, Hiểu Đồng lấy giọng bình tĩnh hỏi:
- Ông muốn gì? Tại sao lại bắt cóc tôi.
Dù Hiểu Đồng vốn là người rất bình tĩnh, cô cũng từng trải qua rất nhiều việc khủng khiếp nhưng dù thế nào thì cô vẫn là mọt cô gái còn khá trẻ, có cố gắng đến mấy thì trong giọng nói vẫn có phần đứt quảng.
Gã đại ca lại xếch miệng cười nhìn thân người run run của Hiểu Đồng.
- Đã lâu rồi không gặp nhau, anh chỉ muốn mời cưng đến uống ly rượu thôi ma, sao cưng lại nói là bắt cóc.
Hiểu Đồng lườm mắt nhìn đôi mắt giang xảo của gã, cô lạnh lùng nói:
- Cám ơn. Từ xưa giờ tôi không uống rượu, tôi có việc gấp xin phép đi trước.
Hiểu Đồng vội đứng dậy định bỏ chạy nhưng hai tên đàn em dã nhanh nhẹn nắm chặt hai bên vai của hiểu cô rồi đẩy cả người cô ngồi phịch xuống đất khiến cô ngã người về sau phải đưa tay ra sau đỡ cả thân người không ngã xuống đất. Hai khuỷu tay chạm đất đau điếng.
Hiểu Đồng nhăn nhó nhìn gã đại ca hỏi:
- Các người muốn gì?
Nhưng gã đại ca phớt lờ câu hỏi của Hiểu Đồng, gã quay sang trách mắng hai tên đàn em.
- Tụi bây phải biết thương hoa tiếc ngọc chứ sao lại mạnh tay như vậy, khiến cô ấy bị đau rồi kìa.
Hai gã đàn em vội cúi đầu xuống nói:
- Xin lỗi đại ca.
Gã đại ca liền khoát tay một cái, hai gã đàn em liền lui lại một bước, đưa hai tay ra sau lưng đứng yên bất động. Trông chúng như đang ở trong một quân ngũ nào đó mà gã đại ca là đại tướng.
- Nếu ông muốn lấy lại số tiền lúc trước thì tôi sẽ trả cho các người. Hãy thả tôi ra – Hiểu Đồng sợ hãi nói, đôi môi run rẩy, cô đã không thể khống chế trái tim đang run lên của mình được nữa rồi.
Gã đại ca giả vờ vỗ trán cười nói:
- Ây da! Cô em không nhắc anh cũng quên mất rồi. Nói thật lúc đó anh rất bội phục cô em có thể chạy thoát khỏi tụi này. Từ trước tới nay anh cứ tưởng những người đẹp như cô em thường không có đầu óc. Khi cô em chạy đến gặp bọn anh như bọn con gái kia khiến anh chán nản lắm. Nói thật lúc đó anh chẳng thèm nhìn cô em lấy một lần nữa là …Nhưng đó là sai lầm lớn nhất của anh - Giọng gã cực kì điểu cán, gã nhìn Hiểu Đồng bằng đôi mắt thèm khát, khiến Hiểu Đồng sợ hãi vội thu người lại – Từ trước tới nay, anh chưa từng thấy cô gái nào xinh đẹp như em, em càng làm anh khâm phục và thích thú hơn khi em lừa bọn anh và trốn thoát. Con mồi ngon như em lẽ nào anh chịu bỏ qua. Do vậy anh nhất quyết phải bắt cho được em, và nếu không tại thằng chó chết đó thì em đã ở trong tay anh từ lâu rồi.
Gã cay đắng nhớ lại lúc cùng đàn em đi bắt Hiểu Đồng đã gặp Vĩnh Phong và bị Vĩnh Phong đánh một trận tơi bời phải nằm mấy tuần liền. Đôi mắt gã long lên sòng sòng những tia lửa đầy căm hận.
Nghe gã nhắc đến Vĩnh Phong, Hiểu Đồng thấy lo sợ tột cùng, cô sợ gã sẽ trả thù Vĩnh Phong. Cô cầu mong cho gả không bao giờ gặp lại Vĩnh Phong.
- Cô em có biết anh đã cho đàn em đến bar Phong Trần để bắt cô em đi hay không, nhưng bọn đàn em của anh lại lần nữa gặp thằng đó. Haiz …thiên đàng có lối mày không đi, địa ngục không cửa nó lại vào, cho nên bọn đàn em của anh đã theo dõi nó. Tiếc rằng nó thường đi cùng đám bạn của nó, nếu không đã bị tụi này xử lâu rồi.
Gã hất mặt nhìn về phía Hiểu Đồng.
- Về phần em. Bọn anh định xử lí thằng đó xong sẽ đến rước em về. Chờ đợi mãi mới có cơ hội, hôm đó nó đi một mình, cả người đều say khướt. Nhưng thật khốn khiếp…- Gã đưa mắt nhìn lũ đàn em bằng cái nhìn đe dọa, bọn đàn em sợ hãi vội cụp mặt xuống, gã tức giận liền mắng xối xả - Tụi bây đúng là một lũ ăn hại mà. Kêu đi đánh có một thằng say rượu cũng không xong .
Một gã đàm em mếu máo nói:
- Nhưng mà đại ca, võ công thằng này quá lợi hại, tụi em nhân lúc nó say rượu đập cho nó một trận nhưng không ngờ lại bị nó phản công đánh tụi em te tua phải bỏ chạy.
Gã đại ca tức giận vỗ bàn cái rầm khiến tên đàn em vội ngậm miệng lại. Hắn tự **** rủa cho sự ngu ngốc của mình. Càng muốn thanh minh càng làm cho mình tự rơi vào hố.
Hiểu Đồng nhớ lại lần cô gặp Vĩnh Phong bị thương bên ngoài quán bar, thì ra anh vì cô nên mới bị đánh, vậy mà cô còn trách anh là hạng công tử ăn chơi thích đánh nhau.
- Sau lần đó, bọn anh định bắt cưng để uy hiếp thằng đó nào dè lại thấy nó cặp kè với các cô gái khác, bây giờ nghĩ lại thì ra là nó muốn lừa tụi này để cho cưng được yên.
Bất giác nước mắt Hiểu Đồng rơi xuống lúc nào không hay. Vĩnh Phong vì cô mà hy sinh nhiều như thế, anh vì cô mà chấp nhận mọi thứ kể cả ánh mắt khinh miệt của cô nhìn anh. Lúc nhìn thấy anh và các bạn ngồi bên cạnh các cô nàng kiều nữ, cô đã khinh khi những kẻ lắm tiền như anh dùng tiền để chà đạp thân thể người phụ nữ. Cô sai rồi, cô đã sai rồi. Lúc này Hiểu Đồng cảm thấy nhớ Vĩnh Phong vô cùng, muốn được nhìn thấy anh, muốn được ôm lấy anh ấy. Muốn anh ôm mình trong vòng tay ấm áp, muốn được đôi môi nồng ấm kia áp lên môi mình.
Hiểu Đồng đưa tay lên che miệng để ngăn tiếng khóc đang trực trào. “Xin lỗi anh Vĩnh Phong…”. Hiểu Đồng không biết cô có còn cơ hội gặp lại Vĩnh Phong để nói tiếng xin lỗi hay không nữa. Cô nhớ lại gương mặt đau khổ và mệt mỏi của Vĩnh Phong khi chờ cô ở trước dãy nhà trọ. Rõ ràng biết Vĩnh Phong không hề liên quan đến cái chết của cha cô, rõ ràng lúc ấy, anh chỉ là một cậu bé hơn mười tuổi nhưng sự đau khổ ùa về đã khiến lí trí của cô bị lu mờ. Cho nên cô lại làm tổn thương anh, oán trách anh khiến anh đau khổ.
Tên đại ca nhìn Hiểu Đồng đang kìm nén nước mắt chắc lưỡi nói giả bộ buồn rầu nói:
- Ây cha! Nhìn cưng bi thương như vậy khi nhắc đến tên đó khiến anh cũng mũi lòng. Đáng lí bọn anh cũng đã định bỏ qua cho cưng và tên này rồi. Cưng quá thông minh, dù có bán cưng đi nhưng biết đâu cưng sẽ quay đầu lại cắn bọn anh một miếng thì sao, còn tên đó, mối thù bị đánh làm sao anh quên được. Bọn anh đã chờ cơ hội nhưng bọn nó đã cảnh giác rồi nên cũng khó ra tay. Bọn anh tưởng đâu đành phải bỏ qua cho hai người nào ngờ có người lại thuê bọn anh bắt cóc em rồi bán đi …. Hahaha … Vậy là oan gia ngõ hẹp.
“có người thuê bọn anh bắt cóc em rồi bán đi…” mấy chữ này vang lên khiến cho tai Hiểu Đồng ù đi. Có người thuê bọn họ bắt cóc cô đem bán.” Ai?”. Kẻ nào? Xưa nay cô không gây thù với ai cả. Lẻ nào … Gương mặt Thiên Minh hiện lên trong đầu Hiểu Đồng. Không lẽ là hắn ta… không thể nào… nếu là hắn ta vậy thì mẹ và bé Đường sẽ …
Hiểu Đồng bắt đầu thấy hoảng sợ tột cùng, cô bị bắt cóc ở đây vậy thì mẹ cô và bé Đường liệu có bị bắt luôn rồi hay không. Không không… năm đó, mẹ cô mải lo cho cha cô nên không hề nhìn về phía thủ phạm, bé Đường cũng không thể gây hại cho hắn được …vậy thì có lẽ họ không bị bắt. Nhưng biết đâu hắn ta không muốn bất cứ người nào liên quan đến quá khứ xấu xa của hắn còn sống thì sao.
- Nếu có người nào anh có thể tin tưởng được thì đó là Thiên Minh – Những lời nói của Vĩnh Phong lại vang lên trong đầu cô – Chính Thiên Minh đã kéo anh ra khỏi con đường xa ngã, Thiên Minh không thể làm điều xấu được bởi vì anh ấy là một người tốt.
Vĩnh Phong liệu em có thể cùng anh hướng về cùng một niềm tin hay không. Liệu Thiên Minh có xứng với lòng tin của anh không.
Điện thoại của tên đại ca bỗng reo lên. Giọng khàn khàn hắn hỏi:
- Mày đến rồi à. Mày đến một mình chứ.
……………..
- Chờ một lát để tao kiểm tra lại đã.
Gã đại ca đưa đôi mắt thâm hiểm của mình về phía một tên đàn em đang cầm điện thoại như đang xác minh từ đồng bọn bên ngoài. Rồi hắn nhìn gã đại ca gật đầu.
Gã đại ca mĩm cười vẻ hài lòng, hắn đưa chiếc điện thoại lên tai nói:
- Mày thấy căn nhà hoang số 14 chứ, bọn tao đang ở đó. Vào đây đi con bồ xinh đẹp của mày đang chờ mày ở đây nè.
Hiểu Đồng vừa nghe thấy mấy lời của hắn ta liền kinh hãi hét lên:” Không! Các người không được làm hại anh ấy”
Hiểu Đồng lao đến bên chiếc điện thoại của tên đại ca định giành lấy, cô muốn bảo Vĩnh Phong hãy chạy đi, hãy bỏ mặc cô, đừng lo cho cô làm gì.
- Bốp!
Một cái tát nảy lửa giáng vào mặt cô khiến cô ngã xuống, cảm giác nóng rộp và đau đớn trên má Hiểu Đồng. Cô vùng dậy định chạy ra ngoài nhưng ai đó đã nắm lấy tóc cô kéo mạnh lại, khiến Hiểu Đồng đau đớn vô cùng, những giọt nước mắt lăn xuống.
Một cái tát lại được ban ra phía bên kia cái má đỏ ửng in hằn năm ngón tay. Cả hai má của Hiểu Đồng đều nóng rát, cô lảo đảo muốn ngã xuống nhưng không thể vì mái tóc cô đã bị nắm chặt.
- Á ! – Hiểu Đồng đau đớn hét lên. Hai tay đưa ra sau đầu giữ lấy mái tóc đang nhức nhói của mình.
- Đủ rồi! – Tên đại ca quát lên – Nó còn giá trị gấp mười lần mày đó. Mày mạnh tay quá lỡ nó có bề gì thì mày lấy gì đền cho tao.
Tên đàn em đang hành hạ Hiểu Đồng vội vàng thả tay ra. Hiểu Đồng rơi xuống như một món đồ chơi , cả thân mình mềm nhũn, mồ hôi nhuễ nhãi. Chiếc váy trắng cũng tả tơi rách nát một cách đáng thương. Hiểu Đồng cắn chặt răng nén sự đau đớn vào lòng nhưng những giọt nước mắt cứ thi nhau rơi xuống. Cô nằm đó trông thật thảm thương, đôi chân trắng nõn nà bị trầy xuống bắt đầu rướm máu. Mái tóc rối bù, trên nền đất còn vương *** vài sợi tóc đã bị đứt.
Tên đại ca tỏ vẻ thương xót lắc thở dài nói:
- Nếu cưng ngoan ngoãn thì đâu có ra nông nỗi này.
Trong điện thoại vang lên giọng nói đầy lo lắng và **** bới của Vĩnh Phong.
- Hiểu Đồng! Hiểu Đồng em có sao không, trả lời anh đi. Bọn khốn khiếp kia, tao thề sẽ lột da tụi bây.
Hiểu Đồng nghe tiếng Vĩnh Phong gọi nhưng cô không còn đù sức để trả lời cậu nữa.
Tên đại ca nghe những lời hăm dọa của Vĩnh Phong hắn ta đắc chí cười lớn.
- Thằng nhãi! Đau lòng lắm à. Yên tâm đi, chỉ là muốn dạy cho người yêu mày học cách ngoan ngoãn hơn thôi mà. Nó không chết đâu mày lo. Mày nên lo cho thân mày đi.
Nói rồi hắn ta cười lớn đầy thâm hiểm rồi cúp máy.
Hiểu Đồng cảm thấy đau đớn khi nghĩ Vĩnh Phong sắp xảy ra chuyện, cô thà chết còn hơn để anh có chuyện gì.
Vĩnh Phong lấy chiếc BMW màu vàng của Thiên Minh lao đi thật nhanh, chẳng mấy chốc đã lao ra đường quốc lộ, trời lúc này đã hửng sáng. Dòng xe cộ đang thi nhau chạy trên đường nhưng dường như rất chậm chạp.
Trong cuộc sống hối hả này, chẳng có ai lại có tâm trạng thư thái mà lái xe chậm rãi như thế chỉ là trong lòng Vĩnh Phong đang có cơn sóng nổi lên. Thời gian đối với cậu dường như trôi qua quá chậm.
Tiếng còi xe inh ỏi vang lên suốt con đường chiếc xe BMW màu vàng chạy khiến người qua lại cảm thấy khó chịu. Họ vội vàng lách vào bên trong nhường cho chiếc xe BMW chạy. Chiếc xe lao nhanh bất chấp hậu quả.
Cuối cùng, Vĩnh Phong cũng đã lái chiếc BMW đi đến điểm hẹn. Đó là một khu giải tỏa đã bỏ hoang rất lâu. Đây là nơi tụ tập của những thành phần bất hảo.
Vĩnh Phong dừng xe trước một căn nhà lầu hai tầng đã cũ và sập xuệ. Cậu bước xuống xe, bước ra ngoài quan sát xung quanh một cách cẩn thận.
Đảo mắt hết một vòng xung quanh, Vĩnh Phong mới thò tay vào túi quần lấy điện thoại ra bấm vào số mới gọi.
Giọng cười khả ố vang lên, Vĩnh Phong nóng ruột hỏi ngay lặp tức.
- Tôi tới rồi. các người đang ở đâu.
……………
- Tôi tới một mình.
Im lặng một lúc đầu kia mới trả lời. Chúng bảo Vĩnh Phong đến căn nhà số 14. Nhưng Vĩnh Phong vừa định tắt máy thì một giọng nói vang lên khiến trái tim Vĩnh Phong thổn thức.
Những tiếng bốp bốp vang lên, giọng kêu đau đớn của Hiểu Đồng, tiếng gầm gừ của bọn chúng như một ngòi lửa châm vào trái bom trong lòng Vĩnh Phong, cậu đau đớn gào lên.
Nhưng Hiểu Đồng không trả lời cậu, trái tim Vĩnh Phong như thắt lại. Hiểu Đồng, em đừng bao giờ xảy ra chuyện gì nếu không anh sẽ không sống nổi.
Tên đại ca vừa cúp điện thoại là Vĩnh Phong phóng vào chiếc BMW như một cơn bão, nhanh chóng lái xe đi tìm căn nhà số 14. Chạy lanh quanh một hồi, cuối cùng căn nhà số 14 cũng hiện ra trước mắt.
Đó là một căn nhà lầu chỉ hai tầng, màu xanh da trời nhưng đã sờn vì cũ kĩ. Vĩnh Phong nhanh chóng ra khỏi xe và đóng sầm cửa lại. Cậu lại lấy điện thoại ra gọi cho tên đại ca.
Một tên đàn em mặc áo màu đỏ, trên mình đầy vết xăm đang đứng bên ngoài ban công quan sát. Hắn vừa nhìn thấy một chiếc xe BMW màu vàng chạy đến, biếtc chắc đó là Vĩnh Phong, hắn liền quay vào trong báo cáo cho tên đại ca biết.
Hắn vừa vào bên trong đã thấy Hiểu Đồng nằm bệt trên đất, chiếc váy trắng bị rách ở bả vai để lộ bờ vai trắng đầy quyến rũ. Chiếc váy bị xếch lên trên tận đùi non để lộ đôi chân thon thả tuyệt đẹp. Hắn nuốt nước miếng cái ực, liếc nhìn Hiểu Đồng từ trên xuống dưới rồi mới quay sang tên đại ca.
- Đại ca! Thằng nhãi đó đến rồi.
Tên đại ca gật gù đầy sảng khoái.
- Được lắm. Mày ở đây canh chừng con nhỏ này cho tao. Để bọn tao ra ngoài đón tiếp thằng khốn đó.
Tên áo đỏ này vừa nghe tên đại ca nói, ánh mắt vừa liếc về phía Hiểu Đồng thèm khát. Hắn ta liếm mép hỏi:
- Đại ca! Trước sau gì anh cũng bán con nhỏ này. Vậy thì cho em thưởng thức nó một chút rồi hãy bán.
Tên đại ca quắt mắt nhìn tên áo đỏ. Đôi mắt gã gã áo đỏ đầy dục vọng thèm khát đối với Hiểu Đồng thì thấy cái quắt mắt của đại ca mình thì chột dạ.
- Tao cho mày biết không được đụng đến nó. Nó là con gái còn trinh, khi bán sẽ rất có giá. Đó là món lợi của tao. Mày mà đụng vào tao chặt tay mày. Đám con gái dưới tay tao bị mày chơi hoài không chán à.
Tên áo đỏ phun một bãi nước miếng xuống đất, hắn **** một câu thề nói:
- Mẹ kiếp! Mấy con nhỏ đó chán bỏ xừ. Có con nào nhìn ngon như con nhỏ này đâu.
Trong khi những tên khác có vẻ rất sợ hãi tên đại ca nhưng tên áo đỏ này thì không. Hắn ta ngang nhiên trả lời tên đại ca mà không hề có một chút run sợ nào cả.
Tên đại ca thấy tên này ngang nhiên trả lời mình thì cũng hơi giận, nhưng tên áo đỏ này hoàn toàn khác với bọn đàn em khác. Hắn ta chính là em trai ruột của tên đại ca mà tên đại ca lại rất yêu thương thằng em này của mình. Hắn thường chìu ý những đòi hỏi của em trai mình.
Nhìn vẻ mặt muốn ăn thịt Hiểu Đồng của em trai, tên đại ca thở dài bất lực nói:
- Được rồi! Chờ tao xử thằng này xong rồi tính tiếp.
Tên đại ca nói xong liền đưa tay ra hiệu cho hai tên đàn em trong nhà đi theo hắn xuống lầu đón tiếp Vĩnh Phong. Bỏ lại Hiểu Đồng đã không còn sức lực nằm đấy và một con sói dâm đãng ở lại.
Đón tiếp Vĩnh Phong chẳng ai xa lạ chính là tên áo xanh mà khi lần đầu gặp nhau, Vĩnh Phong đã gai mắt . Hắn ta ung dung bước ra từ một một căn nhà hoang đối diện, vẻ mặt kênh kiệu đáng ghét. Trên tay hắn không phải là thanh gỗ như lúc trước mà là cây mã tấu dài và sắc bén, hắn gõ gõ cây mã tấu vào đầu khinh bỉ nhìn Vĩnh Phong.
Hôm nay tên áo xanh này không mặc áo, hắn ta cởi trần để lộ thân hình chi chít sẹo của mình. Sau lưng hắn ta là năm sáu tên đàn em nữa. Xem ra tên áo xanh này là tay dữ dằn nhất trong băng.
Nhưng Vĩnh Phong nhìn hắn một cách khinh thường, lần trước hắn đã bại dưới tay cậu thì lần này cũng vậy thôi.
Nhìn mấy tên đầu trâu mặt ngựa bước ra, kẻ nào cũng đầy sát khí nhìn cậu, tay lăm lăm cây mã tấu trên tay. Vĩnh Phong nhếch mép cười một cái rồi đưa tay cởi chiếc thắt lưng của mình ra. Xem ra lần này chúng quyết xử cậu cho bằng được mà Vĩnh Phong không phải đồ ngốc đứng yên cho chúng mặc tình xử trí. Chỉ vì nóng lòng muốn giải cứu cho Hiểu Đồng mà cậu quên mất rằng bọn chúng sẽ không đón tiếp cậu một cách tử tế như vậy. Lí trí của Vĩnh Phong đã bị nỗi lo lắng cho Hiểu Đồng che lấp. Nếu không, chắc chắc cậu sẽ đem theo đồ phòng thủ, như vậy càng dễ dàng hơn cho việc xử lí mấy tên này.
Nhưng từ căn nhà số 14 một đám hơn chục tên lần lượt bước ra. Nhưng khác với bọn kia, mấy tên này chỉ vác gậy gỗ mà thôi.
Người ra cuối cùng đi ra chính là tên đại ca, bọn đàn em lặp tức dẹp qua hai bên hàng nhường lối cho hắn trong thật trịnh trọng. Vĩnh Phonh nhìn thấy trông buồn cười.
Gương mặt gã đại ca dần hiện ra trước mặt Vĩnh Phong, cậu há hốc miệng kinh ngạc nhìn đăm đăm tên đại ca không chớp mắt. Gương mặt kia không quen nhưng cũng không lạ. Chính là tên cho vay nặng lãi lần trước.
Sau lần bị bọn chúng đánh lén ở gần vũ trường, cậu không còn thấy bọn chúng đến tìm mình nữa, tưởng rằng bọn chúng đã bỏ cuộc nào ngờ, bọn này vẫn ghi nhớ trong lòng. Cho nên hôm nay chúng mới bắt cóc Hiểu Đồng mục đích uy hiếp cậu để trả thù.
- Là mày…Mày muốn gì nói đi. Tao sẽ đáp ứng đủ, chỉ cần thả cô ấy ra – Vĩnh Phong hai mắt đỏ ngầu tóe lửa đầy giận dữ. Cậu ngằn giọng hỏi.
Tên đại ca, khuôn mặt đầy sự giễu cợt nhìn thấy vẻ tức giận của Vĩnh Phong thì nhếch mép cười nói:
- Tao đã bảo mày hãy bình tĩnh. Người yêu bé bỏng của mày không sao cả.
Vĩnh Phong nhìn vẻ trêu ngươi của tên này, bực tức quát:
- Thằng nào hồi nãy đã đánh cô ấy.
Một tên đô con và cực kì cao lớn đang đứng phía sau tên đại ca lên tiếng:
- Là tao.
Vĩnh Phong nhìn ra phía sau tên đại ca. Cậu nhìn thấy một cái đầu trọc lóc, trên đầu xăm một con cọp, chiếc áo thun đen trơn ôm sát thân hình to bự của hắn ta. Những bắp tay cuồn cuộn nổi lên dưới chiếc áo thu đen.
Vĩnh Phong và tên này đều nhìn nhau kình kình, trong đầu đánh giá trọng lượng của nhau. Nhưng ánh mắt của Vĩnh Phong nhìn tên này thật lạnh lùng và đáng sợ. Cậu hận muốn ăn tươi nuốt sống hắn về cái tội dám hành hạ Hiểu Đồng. Hắn ta nhất định là tên thê thảm nhất trong nhóm và sẽ bị chính tay cậu xử lý thì mới hả được cơn giận này.
Cái nhìn của Vĩnh Phong khiến tên này hơi chột dạ, hắn chưa từng thấy ai có ánh mắt sắc bén đáng sợ như thế ngoài đại ca của hắn, chỉ khác rằng ánh mắt người này không thâm hiểm như đại ca mình.
Gạt tên đàn em sang một bên, Vĩnh Phong tia mắt về phía gã đại ca, hất mặt hỏi hắn lần nữa.
- Đưa điều kiện của ngươi ra đi.
Tên đại ca chậm rãi đi tới gần Vĩnh Phong, dáng vẻ ung dung của hắn khiến Vĩnh Phong thấy sốt cả ruột. Càng kéo dài thì Hiểu Đồng càng chịu thêm đau đớn. Nhưng Vĩnh Phong biết mình không được hấp tấp, phải bình tĩnh đối phó bọn chúng, nếu không thì không chỉ cậu gặp nguy hiểm mà Hiểu Đồng sẽ còn bị nguy hiểm hơn.
Tên đại ca lấy giọng đểu giả trả lời câu hỏi của Vĩnh Phong.
- Thông thường, đứng trước một thiếu gia lắm tiền nhiều của như cậu hai của tập đoàn Nguyên Thành Phong thì điều kiện được đưa ra là tiền.
Vừa nghe hắn nói, Vĩnh Phong lập tức nói ngay:
- Được! Ngươi cần bao nhiêu cứ nói.
Tên Đại ca đột nhiên cười lớn.
- Đã bảo cậu hãy bình tĩnh mà. Tiền chính là dùng để chuộc thiếu gia như cậu về thôi. Còn cô người yêu bé bỏng của cậu thì không có điều kiện gì cả. Bọn đàn em của tôi, đứa nào cũng thích thú được chiêm ngưỡng người đẹp của thiếu gia tập đoàn Nguyên Thành Phong cả. Mấy khi mới có cơ hội này chứ. Sau khi cho bọn đàn em của ta thưởng thức xong rồi thì bán cô ta để kiếm thêm một khoảng lời lớn.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Cả đám bọn chúng liền cười rộ lên khoái trá.
Lửa giận trong lòng bừng bừng nổi lên, cứ như nham thạch đã đến lúc phun trào ra và chỉ muốn thêu cháy tất cả mọi thứ trước mắt mình. Vĩnh Phong tức giận **** rủa bọn khốn này.
Bọn chúng muốn dùng Hiểu Đồng để dụ cậu đến, bắt lấy cậu rồi đòi tiền chuộc.
Tên áo xanh và mấy tên sau lưng của hắn ta liền bao quay lấy Vĩnh Phong. Tên nào cũng gườm gườm thủ thế, mấy cây mã tấu như những nốt nhạc, cây giơ cao, cây dưới đất, cây lại đưa ngay trước mặt Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong nắm lấy phần cuối sợi dây thắt lưng rồi quấn mấy vòng quanh bàn tay mình. Siết cho chúng thật chặt, bảo đảm chúng không thể rơi ra khỏi tay mình. Đây là thứ vũ khí duy nhất mà cậu có, cậu không thể đánh mất nó trừ phi cậu đoạt được một trong số mấy cây mã tấu này.
Tên đại ca quan sát thế trận đã dàn ra, phẩy tay nói lớn với bọn đàn em:
- Tụi bây cẩn thận kẻo làm nó chảy máu nhiều quá, nó mà bị ngỏm là không đòi tiền chuộc được đâu. Nghe rõ chưa.
Mấy tên bao quây lấy Vĩnh Phong cứ im lặng thủ thế, không tên nào dám manh động trước. Cứ như sợ rằng nếu ra tay trước sẽ bị đối phương thừa cơ đánh lén.
Nhưng tên áo xanh đâu có đủ nhẫn nại để chờ đợi, hắn ta còn cay cú nhiều khi bị Vĩnh Phong hạ đo ván chỉ với một cú đấm khiến hắn ta mất mặt trước đám đàn em. Bây giờ chính là cơ hội cho hắn gỡ gạc lại danh dự của mình.
Hắn lao đến Vĩnh phong như một con hổ săn mồi quyết bắt cho được con mồi mới thôi. Nhưng cũng như lần trước, hắn ta vừa lao tới đã bị ăn ngay một cái quất mạnh vào mặt, đầu sợi dây nịt của Vĩnh Phong được làm bằng thép cứng rất đắc tiền. Sợi dây này giá trên hai trăm triệu, sợi dây da được làm bằng chất liệu bền và cực kỳ dẻo. Đây là sợi dây được chính tay nhà thiết kế nổi tiếng làm ra, và là sợi dây độc nhất vô nhị. Đây là sợi dây mà Vĩnh Phong thích nhất, nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì cậu cũng không nỡ đem nó ra làm vũ khí như thế.
Đầu dây quá cứng, cộng với lực quất tới khá mạnh, mặt tên áo xanh bị một vệt bầm tím rõ rệt, máu mũi hắn ta chảy ra, đau điếng.
Mấy tên kia thấy vậy lặp tức bổ đến, những nhát dao chém xuống nghe vù vù, Vĩnh Phong phải né tránh mà không có một cơ hội phản công nào. Những đường võ đẹp mắt của cậu không có cơ hội thể hiện ra.
Cuối cùng một nhát dao đã sượt ngang cánh tay của Vĩnh Phong, một làn máu đỏ thấm chảy dài trên cánh tay, một chút rát buốtm một chút nhức nhói nhưng không hề làm Vĩnh Phong nao núng. Cậu lặp tức phản ngay một đòn vào mặt của tên đã chém mình, không phải bằng sợi dây nịt mà bằng một cú đấm thật mạnh khiến tên này văng ra xa hơn chục bước.
Nhịp đấu dường như bị chậm lại khi những tên kia lo lắng cho đồng bọn, điều này rất có lợi cho Vĩnh Phong. Cậu có thể lấy lại cân bằng để bắt đầu phản đòn.
Quả thật sau khi vất vả né tránh những nhát dao lao đến vù vù của chúng, Vĩnh Phong hoàn toàn làm theo phản xạ tự do là né đòn, mà không đủ bình tĩnh nắm lấy khẻ hở của bọn chúng. Bây giờ thì Vĩnh Phong đã bình tĩnh hơn để phản kích.
Và những cú phản kích này hoàn toàn chính xác. Nhắm vào chổ hiểm của đối phương mà đánh tới, sợi dây da hỗ trợ cứ quay vù vù xung quanh. Khiến cho bọn chúng chẳng có cơ hội đến gần Vĩnh Phong thêm bước nữa. Vĩnh Phong đã đánh rơi được hai cây mã tấu. Sợi dây da cứ thế vụt vào tay bọn chúng đau điếng khiến chúng phải buông rơi mã tấu. Mấy tên kia cũng bò lê bò càng lê lết trên mặt đất.
Tên áo xanh quyết chí chịu đấm ăn xôi, hắn ta nhào tới Vĩnh Phong hứng lấy một cái quất đau đớn để chụp lấy sợi dây. Hai bên bắt đầu dằng co nếu kéo sợi dây. Cây mã tấu trên tay hắn ta vung lên cao chém xuống, may mắn là Vĩnh Phong lách người qua né kịp nếu không thì đây là vết chém sâu đến tận xương tủy.
Vĩnh Phong nhanh tay chụp lấy cánh tay cầm mã tấu của tên này giơ lên cao, hai bên ở vào thế giằng co quyết liệt. Vĩnh Phong dùng hết sức mình bóp thật chặt vào cánh tay cầm mã tấu của hắn ta. Rồi bẻ ngoặt bàn tay của hắn về phía sau, mục đích khiến hắn bị đau mà buông cây mã tấu ra.
Nhưng tên này cũng là một tay cực kì lì đòn, những vết sẹo trên mình hắn ta chính là bằng chứng rõ rệt nhất. Hắn ta tuy võ nghệ chẳng là bao nhưng hắn ta là kẻ cực kì liều mạng. Dám lao vào nguy hiểm để bắt sống kẻ thù. Đối với gã này, Vĩnh Phong vừa khinh miệt vừa nể trọng.
Không thể ép hắn ta buông cây mã tấu xuống, lại gặp sự chống cự quyết liệt của hắn, Vĩnh Phong đành kéo mạnh hắn ta về phía cậu. Cả thân người hắn ta bị kéo bất ngờ không kịp trụ lại, bổ nhào về phía Vĩnh Phong hơi khom xuống dưới ngực cậu. Sau đó gã đã hứng trọn một cú lên gối tuyệt đẹp và chính xác của Vĩnh Phong.
- Hự …
Lần này hắn ta chỉ kịp hự lên một tiếng rồi khụy xuống.
Vĩnh Phong đang đắc chí thì sau lưng đã bị một cú đá thật mạnh, khiến cậu nhào người về phía trước . Phải khó khăn lắm cậu mới trụ lại để không ngã xuống đất.
Quay người lại sau khi đã lấy lại được thăng bằng, Vĩnh Phong nheo mắt nhìn về phía đối thủ. Chính là tên to con đầu trọc đã đánh Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong cao 1m85, nhưng tên này còn cao hơn cả cậu, ít nhất tên này phải cao 1m9. Hắn ta nhìn Vĩnh Phong bằng đôi mắt vô hồn. Hắn bẻ khớp tay nghe răng rắc , cổ lắc qua lắc lại cũng nghe rôm rốp. Trông hắn như những vận động viên quyền anh chuẩn bị lên khán đài.
Hắn khoát tay ra lệnh cho mấy tên kia tránh ra hết. Một mình đối mặt với Vĩnh Phong. Bọn đàn em liền đứng thành một vòng tròn lớn xung quanh hai người. Nhưng tránh xa tầm nhìn của tên đại ca.
Tên đại ca nãy giờ khoái trá nhìn Vĩnh phong và bọn đàn em chiến đấu đến chết với nhau. Hắn ung dung ngồi trên một cái ghế dựa êm ái, hút một điếu thuốc xì gà đắt tiền, nhả những đợt khói kkhoái lạc.
Hắn có phần hơi thất vọng khi bọn đàn em từng tên bị hạ ngục nhưng hắn mau chóng lấy lại sự khoái lạc của mình khi tên đầu trọc bước ra và cho Vĩnh phong một cú đá cực mạnh. Trông hắn như vị vua thời Hy Lạp đang ngồi trên đấu trường chết chóc để quan sát những tù binh đánh nhau tới chết để mau vui cho bản thân mình.
Một tên đàn em đến gần đưa cho tên đầu trọc một cây mã tấu nhưng hắn ta gạt đi không thèm nhìn tới khiến tên đàn em tiu nghỉu đi ra xa quan sát.
Nếu là bình thường, chắc chắc Vĩnh Phong chấp nhận đấu tay đôi một cách công bằng. Nhưng do đã khá mệt khi chiến đấu với mấy tên kia, mà sau lưng tên đầu trọc này còn hơn chục tên nữa. Cậu không thể phí sức để đấu với tên này. Vĩnh Phong siết chặt sợi dây thắt lưng, cố gắng thở mạnh để lấy lại hơi sức.
Cả hai bắt đầu lao vào cuộc chiến. Phải nói đây là cuộc chiến khá ghẹt thở giữa hai đấu sĩ rất mạnh. Vĩnh Phong có sự lanh lẹ dẻo dai, tên đầu trọc có sức mạnh kinh người.
Hắn cứ giáng những nấm đấm như búa tạ của mình vào Vĩnh Phong. Bằng sự uyển chuyển của một con mèo, Vĩnh Phong tránh né được.
Cuối cùng Vĩnh phong cũng tìm được cơ hội đấm vào ngực của tên này, nhưng vàm ngực săn chắc của hắn dường như được cấu tạo bằng thép không hề bị uy hiếp bởi cú đấm của Vĩnh phong như mấy tên kia, phần thì sức Vĩnh Phong đã yếu.
Vĩnh Phong liền đấm thêm một cú nữa nhưng cũng không ăn thua gì. Hắn ta liền vòng tay ra sau người Vĩnh phong kẹp chặt. Vòng tay rắn chắc của hắn khiến Vĩnh Phong không thể nhúc nhích được một tí nào, đành giở chiêu hèn nhất mà chưa bao giờ cậu sử dụng. Võ cắn….
Vĩnh Phong cắn một phát trên cáo đầu trọc lóc của hắn ta, mạnh đến chảy máu. Vậy là hắn ta bèn buông Vĩnh Phong ra.
Thoát được hắn ta, Vĩnh Phong lập tức lùi ra xa, phun một đống hỗn tạp gồm máu và nước miếng xuống mặt đất. Lấy tay vẹt đi vệt máu trên miệng mình, Vĩnh Phong vừa thở vừa lườm mắt nhìn đối thủ.
Cái đầu trọc lóc có in hình con cọp của hắn ta bây giờ đầy máu, con cọp của hắn ta như đang bị thương sắp chết vậy.
Nhìn vẻ mặt đau đớn của đối thủ, vĩnh phong cười ngằn, cho đáng đời ngươi. Nhưng không thể kéo dài với hắn như vậy được, sẽ mau đuối sức. Cậu cần phải đánh nhanh thắng nhanh mới được.
Nghĩ vậy, Vĩnh Phong liền xã sợi dây đang siết chặt bàn tay của mình ra, cậu cho sợi dây luồn vào trong tạo thành một cái thòng lọng….
Tên đầu trọc bị Vĩnh Phong xực cho một cái, hắn ta tức điên người, sùi cả bọt mép ra ngoài. Hắn hùng hổ lao vào Vĩnh Phong.
Nhưng lần này Vĩnh Phong không dại gì mà đánh trực diện với hắn ta nữa. Cậu chọn cách đánh vòng….
Mặc cho nấm đấm của tên này vương xa tới đâu, Vĩnh Phong cứ lùi lại né tránh. Khi cánh tay hắn vươn ra một cách bất lực thì Vĩnh phong nhanh chóng tra cái thòng lọng bằng dây nịt kia vào tay hắn ta. Nhưng đáng tiếc, Vĩnh Phong không phải là đối thủ trong trò chơi kéo co với hắn. Cậu bị hắn ta kéo lại và cho ngay một đấm vào bụng.
Vĩnh Phong rên lên một cái, máu đang chảy từ đỉnh đầu xuống thắt lưng vì sự đau đớn này lại chạy ngược chở lên đỉnh đầu, đau đớn không kể siết. Cắn chặt răng nhịn đau, Vĩnh Phong luồn người ra sau lưng hắn ta, dùng sức chân đạp mạnh vào mông hắn làm điểm tựa, ra sức kéo sợi dây về phía sau, cánh tay phải bị dây trói lại bị ngoặc về phía sau một cách đau đớn. hắn ta kinh hoàng hét lên.
Tay trái của hắn vơ quào về phía sau, bị Vĩnh phong nhanh trí dùng dây quấn lại, sẵn đà tống cho hắn thêm một đạp ngã xuống đất. Vĩnh Phong ngồi đè lên người hắn ta, mặc cho hắn ta cố gắng vùng vẫy ngồi dậy. Cậu thúc một cùi trỏ thật đau vào một bên mặt hắn. Khiến hắn bị tê liệt mất vài giây. Chỉ vài giây ngắn ngủi đó đã tạo cho Vĩnh Phong cơ hội tró chặt hắn.
Kéo một chân của hắn lên, Vĩnh Phong liền quấn sợi dây vào đó. Quấn thêm vài vòng nữa rồi gút lại. Vậy là hắn đã bị trói gô như một con gà chết.
Vĩnh Phong thở hồng hộc đứng dậy phủi tay, rồi ôm chặt cánh tay đang rỉ máu của mình. Mồ hôi nhầy nhụa trên người cậu, chảy vào nó, thật rát, làm cậu phải ghiến chặt răng cam chịu.
Tiếng vỗ tay vang lên bôm bốp….
Tên đại ca đã dụi tắt điếu thuốc dưới bàn chân mình. Vẻ mặt gã hơi tái nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản. Thật ra trong lòng gã tức đến hộc máu.
Tên đàn em mà hắn ta rất tin tưởng, vậy mà cũng khiến hắn ta thất vọng vô cùng. Hắn nhìn tên đầu trọc rồi nhìn tới bọn áo xanh, **** thầm trong bụng:” Thiệt là một lũ ăn hại mà. Có một thằng vậy mà đối phó cũng không xong. Nhục thiệt”
- Giỏi lắm! Tao phục mày sát đất luôn. Một mình mày còn hơn gấp 10 lần mấy thằng đàn em vô dụng của tao.
Vừa nói hắn ta vừa liếc mắt hằn học nhìn lũ đàn em. Bọn này sợ tái cả mặt, không thằng nào dám lên tiếng, cũng không dám nhìn mặt tên đại ca.
Vĩnh Phong chẳng thèm để ý đến lời khen ngợi đầy giả tạo của hắn ta. Cậu vừa thở vừa nói như ra lệnh.
- Mau thả cô ấy ra.
Nhưng tên đại ca chỉ hừ mũi, rồi lại ra vẻ bình thản nói:
- Lúc đầu, tao tính đòi tiền chuộc là 20 tỉ nhưng mà bọn đàn em vô dụng của tao lại bị mày đánh đến nông nỗi này thì tao đành bắt mày phải đền tiền thuốc thang thôi. Tao quyết định rồi, số tiền chuộc của mày phải là 50 tỉ mới đúng.
- Mày muốn 50 tỉ hay 100 tỉ cũng được, chỉ cần mày thả cô ấy ra, nếu không tao không để yên cho tụi bây.
Vĩnh Phong tức giận gào lên, cậu cảm thấy các mạch máu trong người dường như đang đong lại, tay chân tê dại, sức lực gần như cạn kiệt.
Cả đêm qua cậu chưa ăn gì cả, chỉ mải lo tìm kiếm Hiểu Đồng rồi chờ đợi trước cỗng nhà trọ, kéo dài tới bây giờ. Cái bụng cậu đang sôi ầm lên.
Tên đại ca nghe Vĩnh Phong nói vậy thì tức giận đứng
- Thằng chó! Tao nói cho mày biết, tiền tao nhất định phải lấy, người tao nhất định không trả, mày có ngon thì đến đây lấy lại. Cái mạng của mày tao không cần nữa. Tao cá là người nhà mày sẽ trả tiền cho trao dù là chỉ để lấy lại cái xác của mày. Tụi bây mần thịt nó cho tao, hôm nay tụi bây không hạ được nó thì tao chết hết đi cho tao.
Vậy là gần hai mươi tên bao lấy Vĩnh Phong. Lần này thì không có chút chần chờ nào cả, chúng cứ thế lao bổ vào Vĩnh Phong.
Kẻ đấm người đá, gậy gỗ trên tay chúng cứ quật lên người Vĩnh Phong liên tiếp, quả thật là dù cho có mười đầu sáu tay đi chăng nữa cũng khó có ai địch nổi. Vĩnh Phong bị bọn chúng đạp cho tơi tả muốn ngất đi.
Đột nhiên ngay lúc đó, có hơn mười chiếc xe ô tô và mười mấy chiếc mô tô lao đến.
Tiếng thắng xe vang vọng cả một góc trời. Từ trên xe, những gương mặt đầy tức giận lao xuống. Trên tay cũng toàn là thứ dữ. Sẵn sàng giết chết những kẻ khốn khiếp kia.
Thấy một đoàn xe kéo đến, tên đại ca tái cả mặt. Bọn đàn em ngạc nhiên đều dừng tay lại để nhìn đoàn xe đang đến kia. Không biết là bạn hay là thù.
Vĩnh Phong bị bọn chúng đánh đến nỗi phải nằm lăn ra đất.
Quốc Bảo vừa từ trong xe bước ra, thấy người anh mà mình kính trọng bị đánh đến trọng thương thì nộ khí xung thiên, cậu hét lên:
- Đập chết tụi nó cho tao. Không được để thằng nào chạy thoát.
Bọn đàn em nghe vậy thì biết chắc những kẻ vừa đến là thù, mà nhìn số lượng đông đảo kia biết mình khó lòng địch lại, chúng liền co rúm người lại với nhau tạo thành một vòng tròn phòng thủ.
Bọn người mới đến, đi xe mô tô đều là anh em trong băng của Vĩnh Phong, còn những người đi xe ô tô đều là đàn em của Thiên Minh.
Thiên Minh và Thế Nam bước xuống xe, cả hai đều đau xót chạy đến bên Vĩnh Phong. Thế Nam nâng người Vĩnh Phong dậy. Còn Thiên Minh thì cứ gọi tên của Vĩnh Phong.
Vĩnh phong vừa ngất đi một lát thì được Thiên Minh gọi dậy, chợt nhớ đến Hiểu Đồng, Vĩnh phong bừng tĩnh.
Cậu nhìn thấy Thiên Minh và Thế Nam thì vừa vui mừng vừa an tâm. Hai người anh em tốt nhất của cậu cuối cùng đã đến.
Ngay từ đầu, Vĩnh phong đã biết thế nao Thế Nam cũng dựa vào GPRS trong điện thoại của Vĩnh Phong mà tìm đến đây. Vĩnh Phong tự biết, một mình mình không thể nào cứu Hiểu Đồng thót khỏi tay bọn chúng khi mà bọn chúng đã có sự chuẩn bị kĩ càng như vậy.
Đó là lí do Vĩnh phong không tắc điện thoại mặc cho Thiên Minh liên tiếp gọi đến điện thoại của cậu. Nhưng muốn cứu Hiểu Đồng một cách an toàn khi mà bọn chúng yêu cầu chỉ một mình cậu đến thì chỉ có việc là phải đánh lừa chúng.
Lừa chúng là cậu sẽ đến một mình, do vậy Vĩnh Phong buộc phải một mình đi trước. Quả nhiên bọn này đã mắc bẫy. Chúng hoàn toàn tin là Vĩnh Phong đã đi đến một mình. Rồi lơ là cảnh giác, tập trung đối phó với mình cậu.
Trong khi đó Thế Nam và mọi người tập họp đầy đủ cùng lần theo tín hiệu truyền lại từ GPRS của Vĩnh Phong mà đi theo. Cuối cùng âm thầm đi đến và bất ngờ đột kích khiến chúng không kịp trở tay. BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Chỉ có Thế Nam mới có thể phối hợp ăn ý với Vĩnh Phong như thế. Hai người hiểu nhau đến nỗi tuy hai mà một.
Tên đại ca thấy mình bị bao quây hết liền rút con dao dưới ghế ra, định đơn mã độc đấu giao chiến. Cuộc chiến sắp lá cà bắt đầu.
Chẳng bao lâu thế cuộc đã định, chỉ tiếc rằng tên đại ca đã chạy thoát. Chẳng là có mấy tên đàn em mở đường máu cho hắn thoát thân.
Một tay đàn em đã chớp ngay một chiếc mô tô ở gần đó rồi ra hiệu cho tên đại ca chạy đến. Chúng rồ ga chạy thiệt nhanh.
Những tay lái mô tô còn lại cũng nhanh chóng lên xe đuổi theo.
Thiên Minh ra lệnh cho đàn em tóm hết lũ này lại đưa đến đồn công an.
Thế Nam nhìn theo cả bọn rồi quay qua hỏi Vĩnh Phong.
- Hiểu Đồng đâu.
Vĩnh Phong yếu ớt thều thào, đưa tay chỉ vào căn nhà số 14.
- Cô ấy bị bọn chúng bắt nhốt trong đó. Mau đưa mình vào trong tìm cô ấy.
Thế Nam và Thiên Minh lặp tức, mỗi người một bên dìu Vĩnh phong đi vào nhà.
Trong nhà, ngay khi tên đại ca bước ra, tên áo đỏ ở lại canh gác. Hắn nhìn Hiểu Đồng thèm khát điên cuồng. Chờ đại ca hắn đi khỏi, hắn liền đi đến vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô.
Cũng như Vĩnh Phong suốt từ chiều hôm qua đến giờ, cô chưa có gì bỏ bụng, huống hồ, cô vốn ăn rất ít, buổi trưa chỉ ăn có một ít, sức lực cũng cạn kiệt. Lại bị đánh đập đến kiệt sức.
Bị tên áo đỏ vuốt ve, Hiểu Đồng run rẩy sợ hãi. Cô cố hết sức bò đi chỗ khác, tránh xa bàn tay kinh tởm của tên này ra. Nhưng càng tránh hắn ta càng ra sức sờ mó khắp người cô.
Hiểu Đồng tức giận mắng ****:
- Đồ xấu xa, mau bỏ bàn tay dơ dáy của mày ra khỏi người tao.
Nhưng ánh mắt dâm đãng của hắn chỉ nhìn thấy đôi môi xinh đẹp của cô đang luyến láy. Hắn ta cúi xuống hôn lên môi Hiểu Đồng. Cơn buồn nôn ập đến, trực trào nơi khóe miệng của Hiểu Đồng, cô muốn thoát ra khỏi đôi môi gớm ghiếc và khô cằn kia. Nhưng hắn đã giữ chặt người cô lại. Hiểu Đồng liền cắn mạnh vào môi hắn.
Hắn ta đau quá phải buông Hiểu Đồng ra. Rồi tát vào mặt cô một cái khiến Hiểu Đồng đập cả mặt xuống đất. Cô đau đớn nguyền rủa hắn ta.
Hắn ta liền bế thóc Hiểu Đồng lên, mặc cho cô vùng vẫy đấm lọan xạ lên người hắn ta. Hắn bế Hiểu Đồng vào một căn phòng có chiếc giường nệm êm ái. Dùng dây thừng trói chặt cô lại.
Sau đó hắn bỏ ra ngoài quan sát, thấy Vĩnh Phong và mấy tên đang cầm mã tấu đánh nhau. Thích thú đứng quan sát một lúc rồi tức tối khi thấy tụi kia lần lượt bị Vĩnh Phong hạ gục.
Rồi tên đầu trọc ra ứng chiến, hắn ta hài lòng giống như anh trai mình. Khi thấy Vĩnh phong vùng vẫy khi bị tên đầu trọc kẹp chặt hắn liền quay trở vào. Hắn cho rằng thế cuộc đã định, Vĩnh Phong thua là cái chắc.
Hắn quay vào trong lục soát ở mấy cái cáo của bọn đàn em một cái gói nhỏ chứa mấy viên thuốc màu trắng nhỏ xíu. Lấy tay búng vào cái bịch một cái, hắn khoái trá cười thầm.
Đây chính là mấy viên thuốc kích dục rất mạnh, người nào uống vào dù chỉ một viên thì ham muốn đã dâng cao đến tột độ.
Hắn ta tự rót cho mình một ly rượu thơm ngon rồi uống liền năm viên. Hắn khoái trá nghĩ thầm:
- Nếu đại ca có trách thì mình sẽ nói là chỉ muốn làm chuyện ấy bên ngoài cơ thể thơm tho kia mà thôi. Không dè uống nhằm thuốc của bọn đàn em, cho nên không kìm chế nổi mới làm luôn cả bên trong của cô ta. Dù sao cũng là anh em ruột, anh hai cũng chẳng trách hắn nhiều.
Nghĩ vậy hắn ta liền bước vội vào bên trong, đóng sầm cửa lại. Khóa chốt kỹ càng không cho ai vào trong trong khi hắn đang hành lạc.
Hiểu Đồng thấy hắn ta bước vào, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Thì ra sức vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích, aty chân cô đều bị trói chặt.
Tên dâm tặc này cởi áo lao đến bên Hiểu Đồng, hắn đưa đôi môi gớm ghiếc của mình ra sát lên cái cổ và khuôn ngực hoàn mỹ của cô một cách thô bạo.
Hiểu Đồng đau đớn đến bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô.
Ký ức khủng khiếp năm xưa lại tràn về.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Năm đó, Hiểu Đồng chỉ là một cô bé 12 tuổi. Bà Du Cẩm – mẹ cô, vốn là một tiểu thư yếu đuối, chưa từng lao động nặng nhọc. Bà có tài đánh đàn thường nhận lời làm giáo viên thanh nhạc, nhưng từ khi lấy chồng bà đã nghỉ dạy. Nay chồng mất, để lại số nợ ngập đầu và đứa con gái nhỏ. Bà đành phải đi dạy đàn trở lại.
Không chỉ đi dạy đàn cho con cái nhà giàu mà bà còn nhận đàn ở những quán nước hay nhà hàng, khách sạn. Hằng ngày chạy khắp nơi để kiếm tiền trả nợ.
Hiểu Đồng vốn dĩ sống sung sướng, nhưng cô bé rất có ý thức về cuộc sống. Do vậy, khi nhà trở nên túng quẩn, cô bé đã nhanh chóng tập làm quen với sự nghèo đói mà không một tiếng quán than.
Thấy mẹ cực nhọc bôn ba khắp nơi, tối về phải nấu cơm nấu nước dọn dẹp cho mình. Cho nên Hiểu Đồng vừa đi học về là lặp tức dọn dẹp, tập tành đi chợ bằng số tiền ít ỏi mà mẹ cho để dành đi học.
Còn nhớ lần đầu tiên nấu cơm, Hiểu Đồng sơ ý làm đổ nồi nước sôi trên tay, khiến bàn tay bị phỏng đỏ hết sức đau rát.
Tối đó sợ mẹ phát hiện ra, cô đã mặc một chiếc áo dài tay phủ kín bàn tay bị phỏng lại, mặc kệ đêm đó trời vô cùng nóng bức, cứ thế cô bé giả vờ đi ngủ sớm nhưng không tài nào ngủ được vì trờ