XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
bình chọn
à loại trà đặc biệt mà lúc nãy ba tôi nói đến.
- Vậy thì mời ngài uống thêm tách nữa - Vĩnh Phong cười nói rồi ra hiệu cho Khương Thái.
Khương Thái hiểu ý liền rót thêm một tách trà nữa. Tách trà đầu, Vĩnh Phong vì khách sáo và cũng để bày tỏ lòng hiếu khách của mình. Nhưng tách thứ hai, cậu tuyệt không thể rót bởi vì cậu không thể để ông Văn Trác cho rằng cậu đang hạ mình trước ông ấy. Như vậy khi thỏa hiệp mới không bị ông ấy xử ép.
Ông Văn Trác với con mắt lão luyện của mình cũng hiểu rõ ý tứ này. Ông nheo nheo mắt nhìn Vĩnh Phong:” Thằng nhóc này xem ra rất có bản lĩnh”
- Cốc…cốc …
Cánh cửa mở ra, Hiểu Đồng bước vào. Đập vào mặt của cô là gương mặt của Vĩnh Phong, cậu đang mở to mắt nhìn cô, khóe miệng khẽ mĩm cười. Cậu quay sang nhìn ông Văn Trác nói:
- Cô ấy chính là người đã pha trà.
Sau đó rất tự nhiên cậu đứng dậy kéo Hiểu Đồng vào sát người mình tỏ vẻ âu yếm. Hành động của cậu khiến tất cả mọi người đều sửng sốt. Ngay cả Hiểu Đồng cũng bị kinh ngạc trừng mắt nhìn cậu ngỡ ngàng.
Chỉ có ông Văn Trác ngồi nhìn thấy thì cười vang:
- Haha…lúc nãy ta đã nói là cảm thấy cậu rất quen. Quả nhiên là không sai mà.
Hiểu Đồng nghe tiếng quen quen thì liền quay đầu lại nhìn, thấy ông Văn Trác đang nhìn mình cười thì kinh ngạc kêu lên:
- Ông…
- Hiểu Đồng! Con bé này còn nhớ ông sao? – Ông Văn Trác cười vui vẻ nữa như trách móc.
- Con rất nhớ ông – Hiểu Đồng cười hối lỗi.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
- Ông đã tìm cháu mấy chục lần nhưng không thấy. Sao cháu đột ngột nghỉ làm thế, làm ông thèm uống trà mà chẳng có ai pha cho uống. Chẳng ai pha hợp ý ông cả.
Hiểu Đồng cũng không biết nên nói gì, cô cúi đầu cười nhẹ. Sau đó, cô bắt đầu ý thức được rằng mình đang bị Vĩnh Phong ôm chặt, thì cảm thấy xấu hổ đi nhích người ra xa thì nào ngờ càng bị Vĩnh Phong ôm chặt và kéo cô cùng ngồi xuống. Hiểu Đồng bất đắc dĩ phải ngồi xuống cùng cậu.
Sau khi đã giữ Hiểu Đồng yên phận trong tay mình thì Vĩnh Phong cười làm ra vẻ ngạc nhiên nói:
- Thì ra ông quen biết với người yêu của cháu.
Lại thêm một lần nữa, tất cả mọi người trong phòng bị kinh ngạc tột độ, Hiểu Đồng thì cảm thấy toàn thân run lên đầy xúc cảm khi Vĩnh Phong giới thiệu cô là người yêu của cậu công khai trước mặt mọi người.
- Hai đứa trẻ này quả thật rất xứng đôi phải không? – Ông Văn Trác cười quay sang con trai hỏi.
- Dạ, đúng vậy – Ông Tuấn Khanh gật đầu cười.
- Xem ra, chúng ta rất có duyên với nhau – Vĩnh Phong chớp lấy cơ hội này liền đề ra yêu cầu – Chủ tịch, mong ngài suy nghĩ lại đề nghị của chúng tôi. Chúng tôi sẽ thu mua lại với giá cao, tuyệt đối không để ngài chủ tịch bị lỗ đâu.
- Về vấn đề này thật khó trả lời – Ông Văn Trách giả vờ ra chiều suy nghĩ.
- Ngài chủ tịch theo tôi được biết các ngài mua lô đất đó cũng chẳng để làm gì cả, vậy sao không nhượng lại cho chúng tôi.
- Cậu cũng biết chính phủ đang ra dự án xây dựng đô thị mới ở lô đất đó. Bây giờ có lẽ chúng tôi không sử dụng lô đất đó, nhưng sau này biết đâu có lúc lại cần.
- Nhưng theo tôi được biết thì hình như toàn bộ vốn đầu tư của các vị đang đổ vào kế hoạch đầu tư ở mỹ. Có lẽ còn khá lâu mới có thể tiến hành dự án tiếp theo. Vậy thì lô đất đó bỏ hoang rất phí. Nếu công ty chịu nhượng lại cho công ty tôi thì sau này công ty của ngài muốn tiến hành kế hoạch khác, công ty tôi sẽ hỗ trợ cho các ngài lô đất khác. Bảo đảm không thua gì lô đất này.
- Cậu thật là người mau lẹ - Ông Văn trác cười nói, xong quay lại nhìn Hiểu Đồng nói – Tôi xem Hiểu Đồng như cháu gái của mình cho nên tôi mong cậu đối xử tốt với con bé. Chuyện hợp tác tôi sẽ suy nghĩ lại xem. Nhưng trong thời gian đó mong cậu cho tôi mượn Hiểu Đồng ít hôm. Lâu rồi không được uống trà do con bé pha, tôi cũng muốn cùng con bé hàn huyên tâm sự.
- Được! Lúc nào ngài rảnh rỗi cứ gọi Hiểu Đồng đến chơi.
Vĩnh Phong trả lời xong liền quay qua Hiểu Đồng, dùng tay vịnh cằm của Hiểu Đồng xoay mặt cô lại nhìn âu yếm tình tứ nói:
- Em yêu, em thấy vậy được không?
Hiểu Đồng không biết tại sao Vĩnh Phong lại làm vậy, nhưng trước mặt ông Văn Trác, cô không tiện hỏi cũng không dám bày tỏ gì cả đàng ngoan ngoãn gật đầu, còn phối hợp cùng cậu mĩm cười nhìn nhau.
Ông Văn Trác nhìn hai đứa trẻ thì khẽ cười đứng dậy:
- Được, hai tuần sau tôi sẽ trả lời cho cậu.
- Hy vọng được nhận sự đồng ý của ngài – Vĩnh Phong cũng đứng dậy chào, tay vẫn ôm chặt eo Hiểu Đồng không rời.
Khi ông Văn Trác vừa đi ra ngoài . Bàn tay đặt lên eo của Hiểu Đồng buông thỏng xuống, gương mặt dịu dàng lúc nãy lập tức trở lại lạnh băng. Cậu quay lại nói như ra lệnh:
- Mọi người nghe đây, chuyện này chỉ là vì công ty thôi. Cho nên tôi không hi vọng mọi người đồn đại lung tung ra bên ngoài, ảnh hưởng đến công ty. Có biết chưa.
- Chúng tôi biết rồi phó tổng – Tất cả mọi người đồng loạt nói.
- Mọi người ra ngoài đi – Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói.
Tất cả mọi người đều lần lượt ra ngoài. Hiểu Đồng cũng định ra cùng nhưng Vĩnh Phong đã gọi lại:
- Cô ở lại, tôi có chuyện muốn nói với cô.
Tất cả mọi người nhìn hai người một cái rồi nhanh chóng biến đi. Hiểu Đồng đứng yên tại chỗ chờ mọi người ra hết cô mới xoay người về phía Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong xoay lưng lại phía cô, im lặng không nói gì. Hiểu Đồng cũng không thúc giục, cô cũng im lặng chờ đợi. Nhưng không gian xung quanh như bao trùm lấy họ đến nghẹt thở. Dường như chỉ còn lại tiếng tim đập.
Khi Vĩnh Phong khẽ xoay người lại, dường như ánh sáng sau lưng cậu tỏa ra hai bên.
- Có biết vì sao tôi giữ cô ở lại không?
- Biết – Hiểu Đồng cắn nhẹ môi rồi bật ra.
- Tốt, hy vọng trong hai tuần này cô và tôi sẽ hợp tác tốt với nhau – Vĩnh Phong khẽ gật đầu hài lòng.
- Tại sao? – Hiểu Đồng cuối cùng cũng lên tiếng hỏi ra những điều giấu kín nãy giờ.
- Vì cô chính là bàn đạp của tôi để tiếp cập chủ tịch Văn Trác – Vĩnh Phong trả lời thẳng thừng, vẻ mặt không chút thay đổi, dường như trong lòng không có chút cảm giác gì.
“ Bàn đạp” – Hiểu Đồng cay đắng nghĩ. Trong lòng cậu cô chỉ là bàn đạp không hơn không kém. Lúc trước, Hiểu Đồng từng kể cho Vĩnh Phong nghe về ông Văn Trác, chỉ là lúc đó hai người đều không biết ông ta chính là chủ tịch tập đoàn Vĩnh Phát. Lúc Vĩnh Phong tự nhiên tỏ ra thân mật với cô, Hiểu Đồng đã đoán ra, Vĩnh Phong muốn giả vờ để ông Văn Trác vui vẻ đồng ý điều kiện của cậu. Nhưng cô không ngờ cậu lại nói thẳng ra cô chỉ là cái bàn đạp. Tim cảm thấy rất đau, cô muốn kìm nén nỗi đau lại, không muốn cho Vĩnh Phong phát giác ra cõi lòng đau đớn của cô nhưng mà nỗi đau ập đến qua nhanh khiến cô không thể kìm lại. Nét đau buồn thể hiện rõ trên nét mặt và đôi mắt, chỉ là cuối cùng cô không rơi nước mắt.
- Tôi không đồng ý – Hiểu Đồng chợt buông nhẹ một câu.
Vĩnh Phong liền giương đôi mắt bén nhọn nhìn Hiểu Đồng. Cậu hừ nhẹ một cái rồi nói:
- Chẳng phải cô nói cô là người giúp việc của tôi hay sao. Cô vẫn còn giữ tiền của tôi mà. Vậy thì chỉ cần cô đồng ý thì sau khi xong tôi sẽ xóa hết nợ nần cho cô.
- Tiền của anh tôi không hề sài đến một đồng. Tôi sẽ trả lại cho anh – Hiểu Đồng chỉ còn cách giữ lại cho mình chút lòng tự trọng mà thôi.
- Tôi không cần cô trả lại – Vĩnh Phong liếc nhìn cô nói – Cô quên rằng trong hợp đồng cô đã nói sẽ làm bất cứ việc gì tôi yêu cầu sao.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói thì thất thần, cô không ngờ Vĩnh Phong vẫn còn giữ tờ hợp đồng đó. Lúc Vĩnh Phong đưa thẻ cho cô, Hiểu Đồng không nhận, cho nên trong lúc vui đùa cô mới nói, nếu muốn cô nhận thì phải làm hợp đồng rõ ràng. Đó là hợp đồng thuê người giúp việc. Trong hợp đồng Vĩnh Phong cố ý thêm vào câu: “ Bên B nhất định phải làm theo bất cứ yêu cầu nào của bên A”. Lúc đó, Hiểu Đồng nghĩ cả đời cô muốn ở bên cạnh Vĩnh Phong, với lại lúc đó cả hai hạnh phúc bên nhau, tờ hợp đồng đó chỉ là nhất thời đùa vui. Không ngờ cậu lại dùng nó vào việc ép buộc cô.
Vĩnh Phong cũng không ngờ cậu lại dùng điều khoản đó để ép cô nhận lời. Chỉ là lúc Hiểu Đồng nhắc đến số tiền đó, Vĩnh Phong đã lôi tờ hợp đồng ra đọc lại, chỉ để ôn lại những hồi ức đẹp ngày xưa mà thôi. Nào ngờ lại vận dụng những điều khoản đó bây giờ.
- Anh ….- Hiểu Đồng chỉ thốt lên được một lời rồi im bặt.
- Với lại, cô là người của công ty, cô phải có trách nhiệm giúp đỡ công ty trong lúc khó khăn – Vĩnh Phong sắc lạnh nói với Hiểu Đồng, sau đó nhìn cô một cái kìm nén mới nói tiếp – Điều này cũng là làm vì Vĩnh Thành. Anh ấy là tổng giám đốc của công ty. Nếu có bề gì thì anh ấy là người chịu trách nhiệm nhiều nhất.
Vĩnh Phong nhắc đến Vĩnh Thành làm Hiểu Đồng tỉnh ra, cô đã quên mất rằng mình đã nguey65n cả đời chăm sóc Vĩnh Thành. Cô nhìn Vĩnh Phong kiên quyết nói:
- Nếu là vì Vĩnh Thành thì tôi đồng ý.
Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng đồng ý thì cười nhạt.
- Không có chuyện gì nữa đúng không? Vậy tôi đi ra ngoài đây – Nói xong Hiểu Đồng lập tức đi ra.
Vĩnh Phong cung tay đấm mạnh xuống mặt bàn. Bàn tay lần trước đấm vào tường, nay lại tiếp tục chảy máy đến tê dại.
Các tờ báo đang xôn xao về việc nữ minh tinh Anh Kỳ vừa mới về nước đã tham gia hoạt động từ thiện rất nhiều. Rất nhiều nơi được cô đến thăm quà trao quà cũng như tài trợ. Mặt khác, Anh Kỳ cũng là con gái duy nhất của một công ty lớn bên mỹ cho nên dưới sự hỗ trợ và tài trợ của công ty đó. Những trại trẻ mồ côi được tăng cường thêm những trang thiết bị tốt hơn, hiện đại hơn. Mọi hành động của cô từ khi trở về rất được người dân ủng hộ. Danh tiếng của cô ở trong nước chẳng mấy chốc trở nên cao. Chẳng những vậy, chính phủ còn trao tặng bằng khen công dân vì tổ quốc cho cô ( hổng biết có cái bằng này không nữa – tất cả chỉ là trí tưởng tượng của con nhỏ tác giả mà thôi ) . Cho nên tivi và báo chí ngày nào cũng đăng tải hình ảnh cô đang làm từ thiện.
Rất nhiều buổi tiệc lớn đều mời bằng được cô đến tham dự. Cho nên Anh Kỳ vô cùng bận rộn. Cuối cùng cô quyết định trốn khỏi một bữa tiệc để đến nhà Vĩnh Phong. Quả như cô định liệu, Vĩnh Phong mở cửa cho cô với vẻ mặt khó chịu.
- Anh đã bảo em đừng tùy tiện đến đây mà.
- Mấy ngày nay em mệt muốn chết, hôm nay trốn đến nhà anh để được nghỉ ngơi, anh không thể tiếp đón em một chút à - Anh Kỳ nũng nịu nhào đến ôm chặt Vĩnh Phong nói.
Vĩnh Phong bực bội xô cô ra khỏi người mình, mắt khẽ lướt nhìn đồng hồ trên tường, vẫn chưa tới giờ, cậu bỗng thấy nhẹ nhỏm trong lòng.
- Em đừng có như vậy nữa, phải biết giữ hình tượng của mình chứ. Để người ta nhìn thấy thì sao? – Vĩnh Phong khó chịu cằn nhằn.
- Để người ta thấy thì sao. Thấy thì càng tốt. Dù gì em cũng công khai theo đuổi anh trước báo đài rồi còn gì – Anh Kỳ cười cười trả lời.
Vĩnh Phong bất lực đành nói:
- Vào nhà ngồi đi.
Anh Kỳ cười hì hì theo Vĩnh Phong vào nhà. Hôm nay Vĩnh Phong tham dự một bữa tiệc, tiệc xong cậu cảm thấy dạ dày khá đau nên về thẳng nhà mà không đến công ty. Cậu cứ thế ngồi vào ghế xem tivi để mặc Anh Kỳ muốn làm gì thì làm. Anh Kỳ cũng ngoan ngoãn ngồi xem tivi, thỉnh thoảng ngọ nguậy chọc phá Vĩnh Phong. Vĩnh Phong tuy giả vờ bình thản xem tivi nhưng mắt cứ liếc nhìn đồng hồ. Vĩnh Phong không biết hành động này của cậu đã bị Anh Kỳ để ý. Cuối cùng đồng hồ cũng sắp đến giờ, cậu vội đứng dậy đuổi Anh Kỳ về.
- Em không muốn về - Anh Kỳ giở giọng nhõng nhẽo.
- Không được, trễ rồi em về đi – Vĩnh Phong kiên quyết xua đuổi.
- Trễ thì có sao đâu, em ngủ lại ở đây – Anh Kỳ đề nghị.
- Ở đây em ngủ không quen đâu – Vĩnh Phong từ chối.
Cả hai giằng co một hồi, cuối cùng Anh Kỳ cũng đành phải chịu thua, cô nói:
- Vậy anh phải hôn em một cái, hôn xong em sẽ ra về - Anh Kỳ cười gian ra điều kiện.
Vĩnh Phong lại nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm. Nhưng cậu không muốn Anh Kỳ rầy rà ở lại, nên đồng ý. Cậu cúi mặt định hôn lại má Anh Kỳ, nào ngờ cậu lại bi Anh Kỳ ôm chầm lấy hôn lên môi. Cô giữ chặt lấy cộ Vĩnh Phong không chịu rời. Ngay lúc đó cánh cửa nhà Vĩnh Phong bật ra.
Chiều nay, Hiểu Đồng có hẹn cùng ông Văn Trác gặp mặt trò chuyện, vì việc lấy lòng ông cho nên Hiểu Đồng có thể tự ý rời khỏi công ty để đến gặp ông. Khi ra về cô ghé siêu thị đi chợ, vì từ siêu thị đến nàh vĩnh Phong phải qua mấy lượt xe buýt nên Hiểu Đồng đi taxi đến cho tiện. Cho nên cô đến sớm hơn mọi ngày. Dự định nấu cơm sớm rồi đi rước bé Phong và bé Đường cùng về nhà. Cô vừa mở cửa bước vào thì chứng kiến Anh Kỳ và Vĩnh Phong đang hôn nhau. Tim cô như chết đi một nữa.
Hai người kia cũng bị bất ngờ vội buông nhau ra. Nhưng Vĩnh Phong lãnh đạm thờ ơ như không có gì. Anh Kỳ thì thẹn thùng đỏ mặt.
- Xin lỗi! Tôi làm phiền hai người rồi, tôi đi ra ngoài một lát.
Anh Kỳ nhìn thấy Hiểu Đồng tay xách đồ ăn thì nói:
- Không cần đâu. Bây giờ tôi phải về rồi, vừa rồi chỉ là hôn tạm biệt thôi. Nếu lúc nãy cô mà đến sớm thì đúng là ngượng chết được – Anh Kỳ giả vờ mắt cỡ nói, giọng điệu rõ là cố tình gây hiểu lầm. Cô ta cố ý làm cho Hiểu Đồng hiểu rằng cô ta và Vĩnh Phong vừa làm chuyện mờ ám xong.
Hiểu Đồng cắn môi cười ngượng rồi đứng nép qua một bên nhường lối cho Anh Kỳ. Nhưng Anh Kỳ không đi ra liền mà chạy đến hôn trộm một cái lên má Vĩnh Phong rồi cười nói:
- Em đi về đây, anh phải gọi điện thoại cho em đó nha.
Vĩnh Phong vẫn im lặng không nói gì. Còn Anh Kỳ đi ngang qua Hiểu Đồng cố ý cười nói:
- Nhờ cô chăm sóc anh Vĩnh Phong của tôi dùm.
Khi Anh Kỳ đi về, Vĩnh Phong khẽ lườm Hiểu Đồng một cái rồi đi thẳng lên lầu. Hiểu Đồng gương mặt tái nhợt nhìn theo bóng dáng Vĩnh Phong buồn bã. Rồi xách đồ đi xuống bếp.
Cả buổi nấu cơm, tâm hồn Hiểu Đồng đều để nới khác. Tay liên tục bị cứa đứt, lẫn lộn gia vị, cô thở dài thẩn thờ đừng yên một chỗ cho đến khi nồi canh sôi tràn ra ngoài cô vội vàng dùng tay bốc nắp nồi lên, quên mất cái nóng khiến bàn tay bị bỏng ửng đỏ lên ran rát. Chỉ đến khi tay cô bị ai đó nắm kéo đến bên vòi nước xã mát cô mới thấy dễ chịu lại.
- Cô là đồ ngốc à – Vĩnh Phong tức giận mắng – Nồi nước sôi như vậy mà dùng aty không bốc.
Hiểu Đồng ngước mắt nhìn Vĩnh Phong, gương mặt vẫn lạnh lùng như thế, chỉ có ánh mắt là có chút đau lòng. Cô để yên tay mình trong tay Vĩnh Phong, bàn tay cậu vuốt nhẹ chỗ bỏng rát dưới vòi nước làm tay cô dễ chịu vô cùng, dường như chưa từng bị bỏng.
Vĩnh Phong dùng khăn nhẹ nhàng lau sách tay cho cô rồi lại bôi thuốc cho cô, hành động rấr ân cần, rất dịu dàng, cậu nhẹ nhàng thổi vào tay cô cho thuốc mau thấm vào. Hiểu Đồng vội rút tay lại. Cô sợ mình không thể kìm nén cảm xúc trước sự ân cần của cậu.
- Tôi đi dọn cơm cho anh.
- Cô ngồi nghỉ đi, tôi sẽ tự dọn.
Vĩnh Phong ăn cơm xong, cậu cũng dành phần rửa chén. Hiểu Đồng ngồi đó lặn lẽ quan sát cậu. Khi Vĩnh Phong rửa xong, cô đứng dậy cáo từ ra về.
- Để tôi đưa cô về - Vĩnh Phong vội nói khi Hiểu Đồng định mở cửa.
- Không cần đâu. Nhưng mà hi vọng sau này, nếu anh và bạn gái ở cùng nhau thì hãy gọi điện thạoi báo cho tôi biết một tiếng – Hiểu Đồng nói xong thì mở cửa định đi ra ngoài.
- Rầm …
Cánh cửa vừa mở ra liền bị một bàn tay mạnh mẽ đóng sầm lại. Một hơi thở ám sát sau lưng Hiểu Đồng làm cho tóc gáy cô dựng lên. Cô cố gắng kéo của ra nhưng lực của người kia mạnh hơn khiến cô không tài nào mở ra được.
- Tôi phải về rồi – Hiểu Đồng xoay mặt lại đối diện với Vĩnh Phong nói.
Lúc này cô mới biết mặt cô và mặt Vĩnh Phong kề sát nhau, đến độ mũi hai người chạm vào nhau. Ánh mắt của Vĩnh Phong nhìn cô một cách cuồng dại, hơi thở dồn dập. Ngay sau giây phút đó, Vĩnh Phong cuối xuống hôn chặt lấy đôi môi Hiểu Đồng như muốn nuốt chuẩn môi cô vào cậu. Một nụ hôn thật sâu, thật mãnh liệt. Hiểu Đồng dùng tay đẩy mạnh Vĩnh Phong ra nhưng đã bị cậu bắt lấy rồi bẻ quặt ra sau lưng giữ chặt. Cuối cùng Hiểu Đồng cũng bị Vĩnh Phong hạ gục, cô đã không còn phản kháng nữa, bắt đầu đón nhận nụ hôn của Vĩnh Phong. Hai bàn tay bị Vĩnh Phong giữ chặt được dần thả lỏng ra, hai bàn tay bất giác đưa lên cổ Vĩnh Phong ôm chặt. Gờ phút này Hiểu Đồng đã để mặt cho trái tim lấn át lí trí. Cô để mặc cho tình cảm dồn nén bùng phát, không muốn suy nghĩ nhiều về những chuyện trước kia, muốn quên đi tất cả lại lại từ đầu bên cạnh Vĩnh Phong. Giờ phuát này cô chỉ muốn hòa làm một với Vĩnh Phong.
Cuối cùng khi mà sắc mặt cả hai đều đỏ bừng lên vì hô hấp nhanh, Vĩnh Phong mới rời khỏi môi Hiểu Đồng. Cả hai đứng sát vào nhau cùng thở hổn hển. Vĩnh Phong dùng ngón tay cái quệt lên môi Hiểu Đồng rồi cười nói:
- Cũng không tệ. Cô làm bạn gái tôi bỏ đi, tôi đành lấy cô bù vào. Vậy thì sau này, nếu bạn gái tôi không có ở đây trong lúc tôi có nu cầu thì tôi sẽ sử dụng cô.
Hiểu Đồng vừa nghe thì liền thấy choáng voáng vô cùng, đau đớn vô hạn. Gương mặt từ đỏ bừng chuyển sang tím xanh giận dữ, cô xô Vĩnh Phong ra tát mạnh vào mặt cậu. Rồi nhìn trừng trừng cậu với ánh mắt đầy giận dự và bi thương, cuối cùng cô đã khóc, khóc trong đau đớn, khóc vì bị xem thường, khóc vì bị làm kẻ thay thế, khóc vì tình yêu cô vẫn còn dành cho cậu, khóc vì sự đau khổ chờ đợi bấy lâu nay. Cuối cùng cô quay lưng mở cửa bỏ đi.
Vĩnh Phong muốn giữ Hiểu Đồng lại, muốn nói rằng tất cả đều không phải, không phải là sự thật. Cậu không xem cô là người thay thế. Nụ hôn lúc đó cũng không phải là nụ hôn đùa cợt mà xuất phát từ tình yêu của cậu dành cho cô, từ nỗi xót xa của cậu khi thấy cô bị thương, từ nỗi nhung nhớ mong chờ bấy lâu nay.
Nhưng Vĩnh Phong chỉ có thể cười đau khổ nhìn Hiểu Đồng bỏ đi.
Hiểu Đồng nằm ở lại nghe tim mình chảy máu. Cô cười, cười rất nhiều, cười đến dạ dày quặn thắt lại, đua đớn. Cô nghiêng người ôm lấy bụng, không ngờ những giọt nước mắt cô kiềm chế nãy giờ, lại bắt đầu thi nha chảy xuống gối, ướt đẫm. Cô muốn ngồi dậy nhưng lại không còn sức. Cám giác cơ thể ngày càng nóng bừng lên gần như bốc cháy, cái nóng xé nát ruột gan cô. Cô cố gắng thở nhưng dường như không còn sức. Cuối cùng khóe mắt nhắm ghiền lại cho chìm vào mê man.
Vĩnh Phong lái xe phóng thật nhanh ra đường quốc lộ, trời khuya nhưng vẫn nhiều xe, nhất là xe tải. cậu điên cuồng bóp còi khiến những nơi cậu đi qua đều đọng lại âm thanh đinh tai nhức óc. Cuối cùng cậu cũng chạy ra ngoại ô vắng vẻ. Dưới ánh trăng mờ ảo cậu không gừng la hét, muốn xé toạt buồng phổi ra, muốn hét cho đến khi tim vỡ nát. Cuối cùng cậu gục xuống đất, nước mắt rơi xuống đầy đau khổ và tuyệt vọng.
Khi cậu trở về, trời đã qua ngày mới. Căn nhà lạnh ngắt không một hơi người, cô đơn tịch liêu. Nhưng Vĩnh Phong phát hiện một đôi giày nữ vẫn còn để ở cạnh cửa. Đôi giày của hiểu Đồng:” Cô vẫn chưa đi”
Vĩnh Phong liền chạy ù lên trên, cậu nhẹ nhàng mở cánh cửa ra, cảm thấy vô cùng hồi hộp. Cậu cũng chẳng biết bản thân đang chờ đợi gì sau cánh cửa. Nhưng cậu nhìn thấy Hiểu Đồng đang nằm gập người lại, hơi thở đứa quảng, phả ra hơi nóng đáng sợ. Vĩnh Phong đưa tay sờ trán cô, trán cô rất nóng. Vĩnh Phong lạnh cả người vội vàng bế Hiểu Đồng đến bệnh viện.
Khi Hiểu Đồng mở mắt ra, cô đã thấy mình nằm ở bệnh viện, tay đang truyền dịch. Đình Ân đang ngồi bên cạnh cô, gương mặt lắm lem nước mắt, trên ghế sofa, Thiên Minh và Minh Thùy đang ngồi im lặng. Đình Ân vừa thấy Hiểu Đồng thức dậy, Đình Ân mừng rỡ reo lên:
- Cậu tỉnh rồi. Cậu làm mình lo chết đi được.
- Sao mình lại ở đây – Hiểu Đồng cố gắng ngồi dậy, nhìn xung quanh hỏi.
- Cậu bị sốt cao nên ngất đi, là….là Vĩnh Phong đưa cậu vào đây. Anh ấy đã ở với cậu cả đêm, tới sáng thì gọi điện cho Thiên Minh và mình đến – Đình Ân trả lời rồi nhìn Hiểu Đồng cảm kích đến muốn khóc - Cậu thật là ngốc, hà tất vì chuyện của mình mà đứng đợi dưới mưa để rồi phát bệnh thế này.
- Ngốc quá! Đâu hẳng là mình vì cậu đâu – Hiểu Đồng cười khuyên nhủ Đình Ân để cô không áy náy .
- Hiểu Đồng! – Thiên Minh đi đến bên họ lên tiếng – Anh đã hỏi Vĩnh Phong rồi. KHông phải lỗi của cậu ấy đâu. Là bà Mai Hoa gọi điện yêu cầu các cổ đông phải thay đổi người đại diện. Vĩnh Phong chỉ bị buộc phải đưa ra yêu cầu đó mà thôi. Em cũng đừng trách họ, họ là những người kinh doanh, chạy theo lợi nhuận là chính. So với Đình Ân, Anh kỳ có độ nổi tiếng hơn. Chuyện hợp đồng, em đừng lo nữa, anh và Vĩnh Phong sẽ giải quyết.
Mai Hoa – Cái tên này đã lâu rồi cô không nghe thấy. Bây giờ nghe nhắc đến trong lòng cô bỗng như dậy sóng. Ánh mắt lóe lên một ngọn lửa. Cô quay sang nhìn Đình Ân, rồi Thiên Minh và Minh Thùy, chậm rãi buông ra một câu:
- Mình nhất định giúp cậu lấy lại hợp đồng đó.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Tập đoàn Vĩnh Phát.
- Mời cô vào đây. Chủ tịch đang ở trong đó – Cô thư kí giọng nhẹ nhàng mời Hiểu Đồng vào phòng ông chủ tịch một cách lịch sự.
Hiểu Đồng cũng mĩm cười nhẹ nhàng lịch sự gật đầu chào cô rồi thẳng lưng đi vào phòng ông Văn Trác. Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào đây. Cô vừa mở cửa ra thì đã thấy nụ cười của ông Văn Trác , trong phòng còn có tổng giám đốc, con trai ông Văn Trác – ông Tuấn Khanh .
- Con bé này, cháu làm ông bất ngờ quá.
- Con chào ông.
- Mau đến đây ngồi – Ông Văn Trác đứng dậy đi lại ghế sofa và chỉ tay bảo Hiểu Đồng ngồi xuống.
Hiểu Đồng ngoan ngoãn bước đến và ngồi xuống. Ông Văn Trác với tay định rót trà cho cô nhưng Hiểu Đồng đã chặn lại, cười nói:
- Phải là cháu rót trà mời ông mới đúng ạ.
- Quả nhiên là cháu có chuyện muốn nhờ vả ông rồi. Được cháu mau nói đi, giúp được thì ông sẽ sẵn sàng giúp cháu – Ông Văn Trác cười phá lên, ánh mắt hiền từ nhìn cô.
Hiểu Đồng cẩn thận rót cho ông Văn Trác một tách trà, rồi rót cho mình một tách khác, mới nhẹ nhàng đặt bìng trà xuống, cô ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng ông Văn Trác nói:
- Không phải nhờ vả. Cháu muốn cùng ông giao dịch.
Ông Văn Trác khá bất ngờ trước câu nói của Hiểu Đồng, ông nhướn mày nhìn cô quan sát. Hiểu Đồng không hề bối rối trước ánh mắt của ông Văn Trác, cô bình thản, ánh mắt vẫn nhìn thẳng, đôi mắt trong suốt. Sau một hồi quan sát, thấy Hiểu Đồng không có vẻ gì là đang đùa với ông, ông Văn Trác mới nghi ngờ hỏi:
- Cháu muốn cùng ông giao dịch cái gì?
- Chiếc ghế chủ tịch của tập đoàn Nguyên Thành Phong – Hiểu Đồng trả lời ngay lặp tức.
Ông Văn Trác quá bất ngờ trước lời đề nghị của Hiểu Đồng. Ông dựa hẳn vào thành ghế nhìn cô đăm đăm một lần nữa đầy nghi ngờ. Sắc mặt Hiểu Đồng vẫn kiên định không hề thay đổi.
- Cháu có biết, chủ tịch Triệu Vĩnh Nguyên là người nắm giữ 25% số cổ phần, vợ ông ta nắm giữ 15 % số cổ phần, hai người con trai của họ mỗi người nắm giữ 10% cổ phần. Cháu nghỉ xem làm sao cháu có thể thay đổi được chiếc ghế chủ tịch của tập đoàn họ chứ - Ông Văn Trác bình tĩnh phân tích.
- Vậy cháu hỏi ông, trong tay ông nắm giữ bao nhiêu % cổ phần của tập đoàn Nguyên Thành Phong – Hiểu Đồng mĩm cười nhìn ông hỏi thẳng.
Sắc mặt ông Văn Trác bỗng tối sầm lại, ông khàn giọng hỏi:
- Làm sao cháu biết.
- Cháu không biết. Chỉ vì trên đời này có cái gọi là gián điệp kinh tế cho nên cháu đoán như vậy.
Ông Văn Trác vẫn trầm ngâm nhìn Hiểu Đồng không nói gì. Cô mĩm cười khẽ một cái rồi nói tiếp.
- Xét theo tình hình của tập đoàn ông mà thấy, việc ông mua lô đất đó thì đúng là quá kì lạ. Nhưng một người lão luyện trên thương trường như ông lại tìm mọi cách mua bằng được lô đất đó. Nhất là khi tập đòan Nguyên Thành Phong đang dự định thu mua để lập nhà máy. Vấn đề là, tập đoàn đang vẫn chưa tiến hành xong thì đã bị ông hớt tay trên rồi. Vấn đề đặt ra là, tại sao ông lại biết khi mà cuộc họp đó chỉ toàn là các cổ đông với nhau. Suy ra một trong các cổ đông đó là gián đệp của ông. Vậy thì cổ phần của người đó cũng thuộc về ông.
- Hiểu Đồng, cháu quả là một người thông minh. Cháu còn biết gì nữa.
- Khi tổng giám đốc chúng cháu cho người liên lạc với ông, ông đã hẹn hai tuần, ông đã cố tình để họ nóng ruột chờ đợi, sẽ dễ dàng chấp nhận những yêu cầu của ông đưa ra để đổi lấy lô đất đó.
Ông Văn Trác nhíu mày nhìn Hiểu Đồng, cô chỉ cười nhẹ nhàng nói tiếp.
- Khi ông đích thân đi đến tập đoàn là quyết định không để cho họ một cơ hội suy nghĩ nào. Nếu không thì chỉ vì một chuyện như vậy thì không cần ông phải đích thân đi ,mà chỉ cần một người đại diện đến thông báo là được rồi. Yêu cầu của ông chắc chắn là đổi lô đất đó để lấy một số cổ phần của công ty. Nhưng khi ông nhìn thấy cháu, ông đã quyết định hoãn lại ý định của mình.
- Tại sao cháu lại nghĩ ta hoãn lại ý định của mình vì cháu.
- Cháu hỏi ông, có phải ông đã cho người điều tra về cháu hay không?
Ông Văn Trác tái xanh cả mặt, ông nhìn Hiểu Đồng chằm chằm, rồi sau đó thở dài:
- Làm sao cháu biết.
- Cháu đã nói ông rồi, tất cả đều là suy đoán của cháu. Ông là bạn của ông bộ trưởng thì chắc chắc ông biết cháu là bạn gái của Vĩnh Thành – tổng giám đốc của tập đoàn. Nhưng khi ông đến, Vĩnh Phong và cháu lại diễn một màn kịch âu yếm trước mặt ông. Cho nên ông biết cháu có quan hệ mật thiết với hai anh em nhà này. Nói chính xác hơn là cả hai người họ đều yêu cháu. Cho nên ông bảo sẽ suy nghĩ thêm hai tuần nữa rồi mới trả lời. Mục đích là có thời gian để điều tra cháu, rồi sau đó lợi dụng cháu.
Mặt ông Văn Trác tối sầm lại, nụ cười gượng gạo mà ông cố thể hiện tắt ngúm, lát sau ông thở dài nói:
- Xin lỗi cháu, Hiểu Đồng. Ông thật lòng rất quý mến cháu nhưng thương trường là nơi dẫm đạp nhau, lợi dụng ;ẫn nhau và *** hại nhau. Ông buộc phải làm như vậy.
- Cháu biết, cho nên cháu không trách ông. Cháu tình nguyện để ông lợi dụng.
- Cháu nghĩ bây giờ khi bị cháu biết rõ tất cả mọi chuyện, ông còn mặt mũi lợi dụng cháu sao.
- Bởi vậy cháu mới đến để giao dịch với ông. Bởi vì cháu cũng muốn lợi dụng ông để đạt được mục đích của mình – Hiểu Đồng đáp, sau đó cô nhìn thẳng ông Văn Trác – Cái ông cần bây giờ là một gián điệp có thể tiếp cận trực tiếp tổng giám đốc của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Mà cháu chính là người lí tưởng nhất.
Hiểu Đồng nhìn ông Văn Trác đang ngây người im lặng. Cô lặng lẽ đặt lên bàn một tờ giấy:
- Đây là số điện thoại của cháu. Nếu ông cần thì hãy gọi điện cho cháu.
Nói xong cô đứng dậy quay lưng bỏ đi. Ông Văn Trác nhìn theo cô hỏi:
- Cho ông biết lí do cháu lại làm như vậy.
- Vì cháu muốn trả thù – Hiểu Đồng đáp mà không quay đầu lại.
Sau đó cô mở cửa ra về mà không chờ đợi thêm phút nào nữa. Ông Tuấn Khanh nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhìn theo dáng Hiểu Đồng rồi lên tiếng:
- Cô bé đó dường như đang mang nặng mối thù.
- Phải, nghe nói trong thời gian qua, con bé sống rất vất vả - Ông Văn Trác trả lời – Ba cảm thấy hổ thẹn khi có ý định lợi dụng con bé.
- Ba nghĩ tâm hồn con bé có bị vẩn đục hay không?
- Ba không biết, nhưng chắc chắn con bé sẽ phải chịu đau đớn rất nhiều nếu tiếp tục trả thù. Bởi vì ánh mắt nó không hề đen tối mà lại sáng ngời. Dù hận thù nhưng trong lòng nó vẫn có tình yêu bất diệt.
Ông Văn Trác và ông Tuấn Khanh đều thở dài.
- Cốc…cốc …
- Vào đi – Ông Tuấn Khanh lên tiếng.
Một cô gái xinh đẹp, ăn mặc sang trọng và lịch sự bước vào. Cô nhìn hai người đàn ông trong phòng cười nói:
- Ông, ba, hai người cùng ở đây à.
- Là cháu à – Ông Văn Trác thấy đứa cháu yêu bước vào thì mĩm cười.
Cô gái vừa vào thì sà đến ôm ông Văn Trác nhõng nhẽo. Ông Tuấn Khanh thấy con gái làm nũng thì lên tiếng trách:
- Hạ Khanh! Con gái lớn rồi mà còn làm nũng, người ta biết được thì sẽ không ai dám cưới đâu.
Hạ Khanh cười hìhì nói:
- Không ai cưới càng tốt, con ở mãi bên ông và ba, để hai người nuôi con suốt đời.
- Cháu gái của ông xinh đẹp giỏi giang như vầy thì lo gì mà không có người cưới – Ông Văn Trác cười lớn vỗ vai cháu mình nói.
Hạ Khanh buông ông Văn Trác ra rồi ngồi xuống bĩu môi nói:
- Ông ơi! Ai lại khen cháu gái mình chứ. Vậy chẳng hóa ra mèo khen mèo dài đuôi à.
Cả hai người đàn ông nghe cô nói vậy thì phá ra cười. Đột nhiên Hạ Khanh quay sang ông Tuấn Khanh nói:
- Ba, lần này ba cho con làm luật sư đại diện cho việc họp tác của tập đoàn mình với tập đoàn Nguyên Thành Phong nha.
- Hôm nay con có hứng thú làm việc cho công ty à – Ông Tuấn Khanh lườm con gái.
- Ba này ! Thì con đã làm luật sư cho công ty rồi còn gì – Hạ Khanh nhõng nhẽo với a mình.
- Cháu gái của ông là ngoan nhất. Ai như cái thằng trời đánh kia. Tại sao nó chưa chịu về nhà hả - Ông Văn Trác tức giận hỏi.
- Dạ, nó về Việt Nam rồi nhưng chắc đi loanh hoanh đâu đó vẫn chưa về nhà thôi – Ông Tuấn Khanh lo sợ nói.
- Mau lôi đầu nó về đây. Nếu cần cứ bẻ gãy tay chân nó luôn rồi đem về - Ông Văn Trác giận dữ nói.
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Hạ Khanh khẽ liếc nhìn ba mình rồi nhún vai.
Tại nghĩa trang, một cô gái mang sắc mặt buồn bã đang quỳ trước hai ngôi mộ, được bao quanh bởi hoa thạch thảo tím.
- Mẹ! Con xin lỗi, con không thể quên được. Con cứ tưởng là mình có thể quên đi. Nhưng bây giờ con mới phát hiện là không phải con quên mà là con đang chờ đợi cơ hội. Cơ hội để trả thù. Con muốn người đàn bà đã hại chết mẹ phải thân bại danh liệt. Con muốn bà ta phải sống đau khổ hơn nỗi đau mà con phải chịu. Cơ hội của con đến rồi. Kế hoạch trả thù của con vừa mới bắt đầu thôi.
- Ba! Xin ba hãy phù hộ cho con.
Hiểu Đồng xuống xe buýt, cô đi dạo để thư thản, không biết tại sao chân lại đưa cô đến trước quán cà phê GRANTTYLOVE. Hiểu Đồng đứng nhìn thật lâu trước cửa tiệm. Cô và Vĩnh Phong có rất nhiều hồi ức ở quán cà phê này. Trời phun nhẹ những hạt mưa xuống đất. Hiểu Đồng quyết định bước vào bên trong.
Cảnh vật trong quán vẫn không thay đổi, chỉ là những người cũ đã không còn. Trước mặt cô đều là những nhân viên mới. Họ vẫn lích sự, vẫn ân cần. Cây đàn piano vẫn còn y chỗ củ, vẫn sáng bóng. Hiểu Đồng đưa tay bấm thử, âm thanh quen thuộc vang lên. Đã lâu rồi cô không động đến phím đàn. Trước đây, khi quán đã đóng cửa, cô và Vĩnh Phong vẫn ở lại cùng nhau đánh đàn, tiếng đàn còn đó nhưng người xưa đâu còn.
Hiểu Đồng chọn cái bàn bên cửa kính, lúc trước cô hay cùng Vĩnh Phong ngồi ở đây ngắm nhìn mọi người qua lại, có khi ngắm nhìn mưa. Nhân viên mang đến cho cô một tách cà phê, mùi cà phê nóng ấm thơm lừng bốc lên mũi. Một bài hát nhẹ trữ tình vang lên:
Ngồi lặng thinh quán vằng tênh em một mình
Chẳng còn anh nhưng vẫn kêu cafe đắng
Cành hoa trắng mong manh
rụng trên phím cây dương cầm
như chính e buồn heo hắt những chiều mưa.
Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần
Là nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu
Cafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng
Không hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòa
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ mãi hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong
Bài nhạc xưa em đã nghe bao nhiêu lần
Là nỗi cô đơn nỗi nhớ anh nhiều bấy nhiêu
Cafe đắng ở trên môi mà em đắng ở trong lòng
Không hiểu sao em chẳng khóc mà mắt nhạt nhòa
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ .....
Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm
Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong...
Nghe bài hát xong, Hiểu Đồng khẽ cười: “ Đúng vậy, cô vẫn chưa đủ vô tình nên không thể quên được Vĩnh Phong. Đã đến lúc phải quên đi”
Cô uống một hớp cà phê, quả thật lòng thấy đắng vô cùng.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Chương 30: Sự thật
- Giám đốc Việt, cám ơn ngài đã đến – Vĩnh Phong cười nhếch môi chào. Ánh mắt lộ rõ sự xem thường đối với cái tên giám đốc trước mặt mình. Gã này là một tên háo sắc, chuyên dùng thủ đoạn trong làm ăn. Vĩnh Phong không muốn làm ăn với hắn ta cho lắm. Nhưng có rất nhiều việc, hắn ta có thể giải quyết mau chóng. Cho nên đơi khi hợp tác với hắn rất có lợi.
- Hàhà…phó tổng đừng nói vậy chứ. Được hợp tác với quý công ty là vinh hạnh của chúng tôi – giám đốc Việt cười nham nhở nói.
Ngay lúc đó, hiểu Đồng bưng nước vào. Giám đốc Việt vừa nhìn thấy cô thì không chớp mắt, miệng há ra, ánh mắt lộ rõ sự ham muốn.
- Giám đốc Việt, mời ông dùm trà – Hiểu Đồng đặt tách trà trước mặt ông ta, cười lịch sự nói.
Hắn ta liền chộp lấy bàn tay đang định rút lên của cô. Tay kia của hắn sờ sờ mu bàn tay của cô, cười nham nhở nói:
- Công ty của phó tổng chẳng những toàn nhân tài mà còn toàn là mỹ nhân.
Hiểu Đồng rất tức giận, cô muốn rút tay lại và giáng lên mặt hắn ta một cái nhưng cô cố gắng kìm chế nhẹ nhàng mĩm cười nói:
- Giám đốc Việt quá khen rồi.
Vừa nói, cô vừa từ từ rút tay lại, nhưng tên này cứ nắm chặt không buông. Hiểu Đồng tức giận vô cùng, cô mím chặt môi nín nhịn. Đang nghĩ cách rút tay ra thì Vĩnh Phong đã lên tiếng:
- Giám đốc Việt mời ngài dùng trà. Chúng ta tiếp tục bàn. Xong việc ông có thể mời cô ấy đi uống nước.
Nghe Vĩnh Phong nói vậy, giám đốc Việt khoái chí gật đầu nói:
- Phó tổng nói rất phải.
Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói vậy, cô tức giận nhìn Vĩnh Phong trừng trừng, nhưng đáp lại cô là sự thờ ơ lạnh đạm. Cậu không hề nhìn cô mà chồm đến cầm tách trà trên mặt bàn từng nhấp từng nhấp hưởng thụ. Hiểu Đồng tức giận mím môi bỏ ra ngoài.
- Phó tổng, cậu xem qua đi, có gì không được tôi sẽ cho người sửa lại – Giám đốc Việt cười nói.
Vĩnh Phong nhếch môi rồi cầm lấy tài liệu trên bàn xem xét qua một cái rồi thảy xuống nhìn giám đốc Việt cười khinh bạc nói:
- Giám đốc Việt, tôi đã xem xong tài liệu này, tôi nghĩ công ty tôi không phù hợp với cách thức của công ty ngài. Cho nên chuyện hợp tác của chúng ta dừng lại ở đây đi.
Nói rồi cậu đứng lên nói với Khương Thái:” Tiển giám đốc Việt ra ngoài”. Giám đốc Việt cứng cả họng, không thể nói gì được chỉ ú ớ mấy câu:
- Phó tổng ….chuyện này là.
- Giám đốc Việt, xin mời ngài – Khương Thái đi đến bên ông ta chìa tay ra hướng cửa lịch sự mời.
Giám đốc Việt tức giận cũng đành bỏ đi. Thấy giám đốc Việt đi khỏi, Khương Thái mới e dè bước đến bên cạnh Vĩnh Phong hỏi:
- Phó tổng, cậu làm vậy có khi nào….
- Không sao, tôi tự lo liệu được – Vĩnh Phong tự tin trả lời.
Cuối cùng nữ diễn viên Anh Kỳ cũng giành được quyền làm người mẫu đãi diện cho tập đoàn Nguyên Thành Phong. Trở thành người mẫu đại diện cho tập đoàn cũng đồng nghĩa với việc tất cả các sản phẩm từ mỹ phẩm, thời trang, trang sức ….đều gắn hình ảnh của cô. Xem như trong tay cô ta đang nắm tiền tỉ do hợp đồng mang lại.
- Thật là tức chết được mà. Rõ ràng hợp đồng đó là của chị mà cô ta lại cướp lấy.
Đình Ân sau thời gian buồn bã, được Thiên Minh an ủi chở che cô đã bớt buồn. Bây giờ nghe tin tức này cô cũng thấy bình thản. Thấy Minh Thùy tức giận, cô chỉ khẽ cười bảo:
- Thôi bỏ đi. Chuyện cũng đã qua, dù không có hợp đồng này thì cũng còn hợp đồng khác. Từ nay chị em mình chăm chỉ hơn thì lo gì người ta không biết đến.
- Nói vậy nhưng em vẫn thấy tức – Minh Thùy vẫn cảm thấy ấm ức.
- Cậu xem, vua không gấp mà thái giám lại gấp kìa – Đình Ân cười trước bộ dạng trẻ con của Minh Thùy rồi quay lại nhìn Hiểu Đồng nói.
- Em đừng lo, vẫn chưa chính thức kí hợp đồng thì Đình Ân vẫn còn có cơ hội giành lại hợp đồng đó – Hiểu Đồng cười nhạt rồi chậm rãi nói.
Minh Thùy và Đình Ân kinh ngạc nhìn Hiểu Đồng.
- Cậu nói thật sao? – Đình Ân nghi ngại hỏi.
- Chị, làm cách nào mà giành lại được - Minh Thùy không giống Đình Ân. Nghe đến việc có thể lấy lại hợp đồng thì mắt sáng rỡ, vội hỏi dồn – Chị nhờ anh Vĩnh Thành à?
Hiểu Đồng lắc đầu, cô khẽ cười nói:
- Bây giờ vẫn chưa tới lúc, khi nào tới lúc mình sẽ nói.
Tuy Hiểu Đồng nói như thế nhưng mọi việc vẫn chưa có gì chắc chắn cho nên Minh Thùy vẫn cảm thấy ăn năn vô cùng. Dù rằng việc đền bù đã được Vĩnh Phong giải quyết nhưng việc làm mất hợp đồng đều là lỗi của cô. Nhưng càng nghĩ cô càng thấy giận cái tên khốn khiếp kia hơn. Nếu không phải hắn ta hành hạ cô đến mệt mỏi thì cô đâu có lười biếng đến nỗi không đi xem kỹ lại lịch mà mắc bẫy người ta như vậy. Cô cắn thiệt mạnh vào cái gối trên sofa, nghĩ đến tên Quốc Bảo đó mà ra sức cắn.
Đúng lúc đó thì điện thoại reo lên, Minh Thùy sẵn giọng nói:
- Có chuyện gì?
- Tại sao giờ này mà cô chưa đến. Bộ cô muốn chết à – Tiếng Quốc Bảo vang lên trong điện thoại.
- Phải đó, tôi đang muốn chết đây. Nói cho anh biết từ bây giờ tôi sẽ không bao giờ đến dọn dẹp cái sở rác của anh đâu. Anh muốn thì cứ đi kiện đi, tôi đi hầu. Tôi thà ở tù còn hơn là nhìn thấy cái bản mặt của anh – Minh thùy cũng tức giận quát lên trong điện thoại, trong giọng có phần vỡ òa muốn khóc.
Minh Thùy nhìn điện thoại một cái rồi đưa tay tắt, sau đó cô khóa máy luôn rồi quyết định đi ngủ một giấc dài bù cho bao nhiêu ngày lao động vất vả kia.
Đến khi Minh Thùy thức dậy thì trời chỉ mới tờ mờ sáng mà thôi. Vẫn còn quá sớm, Minh Thùy lười biếng tiếp tục nhắm mắt. Nhưng hôm qua ngủ quá sớm nên bây giờ nằm hoài mà vẫn không ngủ tiếp được. Thở dài thức dậy, Minh Thùy quyết định đi chạy bộ. Nhưng mà khi cô vừa ra khỏi cửa thì thấy một chiếc xe ô tô màu xám bạc rất quen đậu trước cửa nhà.
Vừa thấy cô bước ra thì cánh cửa xe liền bật mở. Một chàng trai cao ráo, gương mặt bơ phờ , mái tóc rối, quần áo đầy nếp gấp, nhưng vẫn không làm giảm đi khí chất và gương mặt sáng ngời của cậu. Nìn vào cậu cũng có thể đoàn được dường như cả đêm qua cậu đều đợi ở đây. Vừa thấy cậu ta thì Minh Thùy nghênh mặt một cái rồi quay lưng định bước vô nhà. Cửa cổng chưa kịp mở ra thì bị người ta giữ chặt.
- Anh làm vậy là ý gì?
- Đã xảy ra chuyện gì. Chẳng phải trước giờ đều ngoan ngoãn hay sao. Tại sao hôm qua lại như vậy – QUốc Bảo nhìn gương mặt tức giận thờ ơ của Minh Thùy hỏi.
- Chuyện gì thì cũng kệ tôi, không liên quan đến anh – Minh Thùy gạt tay Quốc Bảo ra rồi trả lời, cô quyết định mặc kệ Quốc Bảo.
- Ai chọc ghẹo em à, hôm qua em khóc à ?- Quốc Bảo nhẹ giọng quan tâm hỏi.
Nghe giọng Quốc Bảo nói, Minh Thùy ngẩn người mất một lúc. Cái tên này tại sao hôm nay lại nhỏ nhẹ đến như thế. Hắn đang quan tâm lo lắng cho cô sao. Đúng là giọng cô hôm qua hơi run như muốn khóc, sáng nay mắt cô cũng hơi sưng lên do ngủ nhiều cho nên Quốc Bảo mới nghĩ hôm qua cô khóc.
- Nói đi, ai đã chọc giận em, anh sẽ thay em rửa hận – Quốc Bảo lại nhẹ nhàng lên tiếng.
- Được, anh muốn thay tôi rửa hận à. Vậy anh cứ dùng tay vả mặt mình đi. Anh có biết vì anh mà tôi đã hại chị Đình Ân mất hợp đồng quan trọng hay không, còn suýt nữa phải bán hết gia tài để bồi thường. Nếu không phải anh cứ bắt tôi đến nhà anh để anh sai bảo này nọ đến mệt nhoài thì tôi đâu có lười biếng đi xem lịch lại. Đâu có lười biếng nhờ người khác đi xem hộ để rồi mắc bẫy người ta đến sai giờ. Ảnh hưởng đến cả đoàn, khiến họ nổi giận cắt hợp đồng của chị Đình Ân. Anh có biết tôi áy náy với chị Đình Ân thế nào không hả - Nỗi ấm ức dồn nén mấy hôm nay như được thế tuông ra.
Đáng lí nói ra được hết những ấm ức trong lòng thì Minh Thùy phải thấy nhẹ nhỏm hơn nhưng không ngờ cô lại khóc, vừa khóc, vừa mếu mào nói:
- Là do anh hại tôi cả. Tôi khiến tôi không còn mặt mũi nào nhìn chị Đình Ân. Bây giờ anh vừa lòng chưa, anh hại tôi thê thảm như vầy. Anh muốn kiệnt hì cứ kiện đi, chỉ cần sau này anh đừng tới làm phiền tôi nữa, dù bắt tôi đi tù hay đi đày tôi cũng chịu.
- Tôi ghét anh, tôi ghét anh …- Minh Thùy càng khóc nức nở hơn mắng.
Quốc Bảo thấy Minh Thùy vừa khóc vừa trách cứ thì trong lòng bỗng thấy đau. Hôm qua nghe giọng cô như muốn khóc, cậud đã lo lắng cả đêm, chạy đến trước nhà cô và Đình Ân, thấy đèn phòng cô đã tắc, cậu không biết cô đã về chưa, cho nên đứng đợi suốt cả đêm bên ngoài.
Cậu đã tiếp xúc với vô số con gái, nhưng cậu chưa từng thấy con gái khóc, nhất là ở cô gái mạnh mẽ như Minh Thùy, bị cậu ức hiếp bao nhiêu lần vẫn cắn răng chịu đựng. Nhưng lần này cô lại khóc nức nở như vậy thì chắc chắn sự việc rất nghiêm trọng, cậu trở nên lúng túng, không biết làm gì. Đưa ta lau nhẹ nước mắt trên mặt Minh Thùy, Quốc Bảo chua xót nói:
- Đừng khóc nữa, anh xin lỗi.
Nói xong cậu có vẻ bối rối, chưa bao giờ cậu lại như thế, Minh Thùy cũng ngỡ ngàng nhìn cậu nhưng rồi sau đó gạt tay cậu ra nói:
- Tôi khóc là chuyện của tôi, ai bảo anh quan tâm chứ.
Nói rồi cô tiếp tục thút thít khóc. Nhưng sau đó cô bỗng thấy bàn tay ôm chặt lấy sau gáy mình. Một tay ôm lấy eo cô kéo lại sát người mình, một nụ hôm ấm áp tỏa trên môi cô thật nhẹ, thật nhẹ. Chỉ là một nụ hôn rất đỗi bìng thường, không phải là một nụ hôn sâu nhưng lại khiến tim Minh Thùy đập mạnh. Không biết vì qua bất ngờ hay vì cái gì mà cô lại đứng yên bất động để mặc cho người ta hôn mình.
Sau đó, cảm giác ấm áp nơi bờ môi rời đi, khiến mInh Thùy có chút luyến tiếc. Nhưng nhờ vậy cô phát hiện mặt mình đang nóng bừng lên, tim đập rất mạnh và hơi thở gần như đứat quảng. Bàn tay kia nhẹ nhàng vuốt những giọt nước mắt trên mặt cô, rồi một giọng nói ấm áp dịu dàng vang lên bên tai cô:
- Anh thích em.
Vào giây phút mà ba từ đó buôn ra, trái tim Minh Thùy muốn nhảy khỏi lồng ngực. Cô mở to đôi mắt đen vẫn còn lấp lánh nước của mình nhìn gương mặt đẹp trai trước mặt, gương mặt đó rất thành khẩn và nghiêm túc
Tại một Plaza cao cấp.
Một chàng trai cao ráo, gương mặt rất đẹp, dáng người chuẩn, ăn mặc model khoát tay một cô gái cũng sành điệu không kém, trông hai người rất đẹp đôi. Hai người vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ vô cùng, hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của người phía sau.
Người phía sau là một cô gái ăn mặt bình thường, tách xách nách mang rất nhiều túi lớn túi nhỏ. Gương mặt có hai cái lúm đồng tiền đầy mồ hôi, tóc tai rũ rượi. Cái miệng mím chặt lại cố gắng cam chịu. Đôi mắt bốc hỏa nhìn về phía hai người kia như muốn giết người. Sau đó cái miệng xinh đẹp của cô buông ra một tràng rủa thầm.
- Đi lẹ lên – Quốc Bảo chợt quay lưng nhìn lại người phía sau thúc giục.
- Làm sao đi lẹ đây. Hay là anh xách giùm tôi đi, tôi đi tay không sẽ nhanh hơn anh gấp mấy lần – Minh Thùy cũng không vừa đốp chát lại ngay.
- Bây giờ cô đang cằn nhằn cái gì vậy. Là tự cô tình nguyện mà, tôi không hề ép buộc cô à nha. Nếu cô thấy không vừa lòng thì có thể đi về.
Minh Thùy vừa nghe thấy vậy liền định văng mấy cái túi trên tay mình xuống đất thì lại gnhe thấy Quốc Bảo nói tiếp:
- Ngày mai tôi và cô hẹn gặp nhau ở đồn.
Mấy lời này như sét đánh vào người Minh Thùy, cô bị luốn khí đang tuông ra bỗng dội ngược vào làm cho ho sặc sụa.
- Mình nhịn, mình phải nhịn – Minh thùy tự nói thầm với chính bản thân mình.
Từ khi bị cái tên Quốc Bảo này nắm được thóp, lại còn bị hắn ta ép ký tên vào giấy nợ thì ngày nào Minh Thùy cũng phải làm osin cho Quốc Bảo, mặc hắn sai khiến như trâu ngựa. Mà cái tên khốn Quốc Bảo không biết làm sao lại lấy được lịch hoạt động của Đình Ân từ tay quản lí, thành ra khi Đình Ân rảnh thì trợ lí nhỏ bé như cô cũng được nghỉ, cứ tưởng sẽ có một ngày ngủ ngon giấc, một ngày thảnh thơi không vướn bận thì lại nghe tiếng điệnt hoại của tên này vang lên. Vậy là cô phải cắn răng đến nhà hắn nghe hắn sai bảo.
Nhìn gương mặt quyết chí ép cô phải chết của Quốc Bảo, Minh thùy liền nở một nụ cười tươi tắn mà có phần ngốc nghếch cười với tên này, nói giọng xua nịnh.
- Anh đi chỉ mất thời gian thôi, chi bằng dùng thời gian đó để sai bảo tôi là tốt nhất.
- Cô nghỉ vậy à – Quốc Bảo nheo nheo mắt, nở nụ cười gian nhìn Minh Thùy khiến cô chột dạ.
- Tất nhiên là vậy rồi – Minh Thùy cười tiếp tục xua nịnh, cốt mong Quốc Bảo bỏ ý định lên đồn kia.
- Tốt! Vậy thì cứ tiếp tục làm Osin cho tôi đi – Quốc Bảo cười nói rồi khoát tay người đẹp quay lưng bước đi.
Minh thùy tức muốn nghẹn họng nhưng chỉ đành im lặng xách đồ đi sau. Miệng không ngừng **** rửa.
Cuối cùng cũng về đến nhà Quốc Bảo, Minh thùy mệt đến rã rời, cô không thèm giữ ý tứ gì hết cả. Cứ thế mà nằm lăn ra sofa thở hổn hển. Nhưng Quốc Bảo nào để cho cô yên, cậu dùng chân đá đá lên chân Minh Thùy tiếp tục sai khiến cô:
- Này mau đi lấy nước cho tôi uống đi.
Minh Thùy tức điên người, cô liếc Quốc Bảo một cái thầm nghĩ, nếu ánh mắt có thể giết người thì cô sẽ dùng ánh mắt mình băm tên Quốc Bảo này ra thành ngàn mảnh. Nghĩ thì nghĩ, cuối cùng Minh Thùy vẫn phải lết thân ngồi dậy đi lấy nước cho Quốc Bảo.
- Tôi muốn uống nước cam – Quốc Bảo đột nhiên lên tiếng nói.
Trời ơi! Minh Thùy thật muốn chạy đến bóp cổ cái tên Quốc Bảo này chết cho rồi. Cô chỉ định đi rót cho hắn một ly nước lọc lạnh là xong, nào ngờ hắn đòi uống nước cam. Vậy là cô phải thêm mấy công đoạn, cắt, vắt, khuấy…
Nhìn ly nước cam mình vừa làm xong, Minh Thùy cảm thấy không cam lòng chút nào cả. Cô nướn mày nghĩ rồi cười gian một tiếng. Sau đó ….
Cô bưng ly nước cam đặt trước mặt Quốc Bảo, miệng nở nụ cười ngọt ngào xu nịnh:
- Tôi làm nước cam xong rồi, anh mau uống đi.
Quốc Bảo đang xem tivi thì thấy nụ cười đó của Minh Thùy thì nhếch môi cười như không cười. Sau đó cậu cầm lấy ly nước cam, uống một hơi, vì đi cả ngày cảm thấy mệt, nhưng khi nước cam vừa chui xuống tới họng cậu thì Quốc Bảo liền phun mạnh ra, làm văng nước cam khắp nơi.
Minh Thùy từ lúc Quốc Bảo không nghi ngờ gì cầm ly nước cam lên uống thì mắc cười lắm nhưng nín nhịn. Tới khi Quốc Bảo phun ra thì cô không thể nào nhịn được nữa mà cười ầm lên.
- Cô đã cho gì vào nước cam vậy hả - Quốc Bảo hét lên đầy tức giận.
- Tôi cho gia vị cần thiết vào trong nước cam thôi mà. Để xem nào – Mình Thùy nín nhịn cười nói, rồi giả vờ ngẫm nghĩ – Muối, bột ngọt, tiêu, bột nêm, Knor, một tí nước rửa chén… hình như không có đường và nước mắm thì phải.
- Nước rửa chén, bột ngọt…- Quốc bảo không tin nổi vào tai mình, cậu tức giận chỉ tay vào Minh thùy nói – Cô giỏi lắm, cô chờ đó.
Nói rồi cậu lao nhanh vào nhà tắm mà xúc miệng. Còn Minh Thùy cũng đâu có ngu dại mà ở lại, cô hí hửng xách túi đi về.
Về nhà cô ôm bụng cười lăn lộn, thích chí vui vẻ hát hò ầm ỉ khiến Đình Ân cũng bó tay. Nhưng sau đó, cô nhận được một tin nhắn khiến cô xanh mặt. Tối đêm đó ngủ gặp toàn ác mộng.
Hôm sau cô đến nhà Quốc Bảo với bộ mặt yểu xìu hơi sợ hãi. Cô trưng nguyên cái mặt như bánh bao chiều trước mặt Quốc Bảo làm cậu không nén nổi nụ cười thầm. Dường như cậu thấy tim mình đập mạnh trước vẻ mặt đáng thương đó của cô, trông thật sự rất đáng yêu.
Đáng lí muốn phạt cô nhiều hơn nhưng rồi lại thôi, chỉ bắt cô dọn phòng cậu như mọi lần. Cậu lơ đãng nói:
- Mau dọn dẹp sạch sẽ cho tôi.
Nói xong cậu vào phòng vệ sinh, lát sau cậu bước ra ngoài với sự trần như nhộng, chỉ khoát trên người một cái khăn tắm mà thôi, khiến Minh Thùy cả kinh. Cô vội nhắm mắt lại lắp bắp nói:
- Anh …anh …định làm gì.
- Đi bơi – Quốc Bảo thản nhiên trả lời.
Minh Thùy lúc này mới bình tĩnh trở lại, từ từ hé mắt ra nhìn. Làn da trắng bóc gần như rất mịn, cô hồ như da em bé. Mình Thùy ghiến răng thầm nghĩ :” Còn trắng hơn cả mình nữa”. Một thân hình vạm vỡ đầy cơ bắp, cô hí hí nhìn xuống bộ phận phía dưới rồi thở ra một cái, thì ra hắn ta có mặt quần bơi.
Nói gì thì nói, nhìn cái thân hình hoàn mỹ này làm cô đánh ực một cái, âm thanh phát ra khiến cô cực kì xấu hổ. Quốc bảo cười nhạt một cái rồi nói:
- Chuẩn bị đồ cho tôi. Bơi xong tôi sẽ thay.
Nói rồi Quốc Bảo đi thẳng ra vườn, nơi có đặt một cái hồ bơi to lớn và nước xanh trong. Cậu nhảy ùm xuống hồ, tung tăng bơi thoải mái. Minh Thấy thấy Quốc Bảo đi ra thì bắt chước giọng điệu của cậu nhái lại một câu:
- Bà đây không thích chuẩn bị, bơi xong thì cứ cởi truồng đi. (>O
Mọi người trong biệt thự đều ồ lên suýt xoa, chỉ có một người âm thầm rơi nước mắt trong tim. Có một ánh mắt nhìn về phía Hiểu Đồng vừa ghen tức vừa thỏa mãn. Cô ta khẽ cười thầm trong lòng nắm chặt lấy bàn tay đang trở nên lạnh lẽo của người bên cạnh.
Tất cả mọi người đều trầm trồ vỗ tay chúc mừng khi mà Vĩnh Thành đeo nhẫn vào trong tay Hiểu Đồng. Nắm tay Vĩnh Phong bị nắm chặt lại. Anh Kỳ vội tiến đến chúc mừng Hiểu Đồng.
- Chúc mừng hai người.
- Cám ơn - Vĩnh Thành gật đầu lịch sự đáp.
- Xin lỗi vì trợ lí của tôi lỗ mãng quá – Anh Kỳ nhìn Hiểu Đồng cười hối lỗi.
- Không sao! Nhưng từ nay tôi sẽ chú ý hơn nữa. Sẽ không để ai *** hại mình, nhất là những người càng làm ra vẻ tốt bụng càng khó lường – Hiểu Đồng nhếch môi cười khinh bạc nói, cô nhìn vào màu son đỏ trên môi Anh Kỳ, trong ánh mắt lóe lên một ý nghĩ.
Khi Hiểu Đồng và Vĩnh Thành đã yên vị trong xe thì hiểu Đồng liền quay sang hỏi:
- Làm sao anh biết mà đến giúp em thế. Mà sao anh về lại không báo cho em.
Nghe Hiểu Đồng hỏi, Vĩnh Thành khẽ cười quay lại vuốt ve gương mặt mà ngày đêm cậu mong nhớ rồi kéo Hiểu Đồng vào lòng mình, hôm nhẹ lên mái tóc cô rồi mới trả lời.
- Anh vừa mới xuống sân bay thôi, định tạo bất ngờ cho em. Chỉ muốn ghé nhà đưa quà cho ** Năm rồi đến nhà em luôn. Không ngờ lại thấy mở tiệc, anh không muốn vào, nên ở ngoài gọi cho **, đúng lúc em bị người ta vu oan nên đành đi vào giảu vây.
Hiểu Đồng dựa toàn than vào Vĩnh Thành, cảm thấy lòng bình an, cô dung tay vẽ vẽ trên áo khoát của Vĩnh Thành nũng nịu nói:
- Thật may là anh về kịp lúc nếu không …
Rồi Hiểu Đồng bỏ lỡ câu nói ngẩng đầu nhìn lên, đưa bàn tay đang đeo chiếc nhẫn kim cương sang lấp lánh lên trước mặt Vĩnh Thành hỏi:
- Làm sao anh có chiếc nhẫn này?
Vĩnh Thành nắm lấy bàn tay đưa ra của hiểu Đồng khẽ hôn lên từng ngón tay rồi lại kéo cô vào lòng mình rồi trả lời:
- Anh mua chiếc nhẫn này lâu rồi. Anh vẫn luôn mang theo bên mình. Anh đã nghĩ nếu sau chuyến đi này mà em không thay đổi thì anh sẽ chính thức ngõ lời cùng em. Chỉ là không ngờ phải ngỏ lời sớm đến thế, thật may mà em bằng lòng.
Những lời của Vĩnh Thành đã đâm thẳng vào tim của Hiểu Đồng. Cô hiểu Vĩnh Thành có ngũ ý gì.Nếu như trong thời gian cậu đi mà Hiểu Đồng trở về bên cạnh Vịnh phong thì Vĩnh Thành sẽ bỏ cuộc. Hiểu Đồng biết cô lại làm tổn thương Vĩnh Thành lần nữa, cô ôm chầm lấy Vĩnh Thành đặt lên môi cậu một nụ hôn ấm áp.
Tàn bữa tiệc, Vĩnh Phong trở về căn nhà của mình, cậu ngã vật ra giường.Đầu cảm thấy choáng váng đau nhức. Cậu không biết đầu đau bởi vì rượu hay bởi vì cái hình ảnh Vĩnh Thanh đeo chiếc nhẫn vào tay Hiểu Đồng. Chỉ biết rằng tim giờ đau đã vỡ ra thành ngàn mảnh nhức nhói. Cậu nắm chặt con búp bê nga và chiếc nhẫn trắng sáng mà cậu lúc nào cũng để bên cạnh mình. Cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay mình. Nó chỉ là một chiếc nhẫn tầm thường mà cậu mua trong tiệm nữ trang, cho nên nó không sánh bằng chiếc nhẫn kim cương to lớn kia,không xứng đeo vào ngón tay nhỏ nhắn kia.
Vĩnh Phong vùng mình ngồi dậy tức giận văng mạnh chiếc nhẫn và con búp bê nga kia vào tường. Con búp bê va mạnh vào tường rồi vỡ nát rơi xuống đất, để lột ra một tờ giấy nhỏ được nhét bên trong. Chiếc nhẫn bị rơi xuống lăn vào một góc nằm im lặng.Vĩnh phong ngẩng đầu nhìn trần nhà ngăn co nước mắt chảy xuống gặm nhắm sự đau đớn trong lòng rồi cười điên dại ngã vật xuống giường.Cảm thấy cơn đau dạ dày ập đến, cậu oằn mình nằm ôm lấy bụng. Cứ để mặc cho nước mắt rơi, nó rơi vì cơn đau dạ dày mà thôi chứ không phải vì người con gái đó.
Hiểu Đồng nằm trên giường thao thức nhìn chiếc nhẫn trên tay mình. Chiếc nhẫn sang lấp lánh trong ánh đèn ngủ mơ hồ. Chiếc nhẫn có vẻ rộng hơn so với ngón tay cô. Đã từng có một chiếc nhẫn rất vừa, rất vừa với ngón tay của cô. Nước mắt lặng lẽ rơi, cô tháo chiếc nhẫn chần chừ hồi lâu rồi đem cất .
Sau khi cái tin cô nhân viên tầm thường trong công ty được tổng giám đốc của tập đoàn Nguyên Thành Phong cầu hôn được đăng tin rầm rộ trên các mặt báo, cô bé lọ lem đã tìm được một chàng hoàng tử. Khi thấy người yêu bị vu oan là ăn cắp, tổng giám đốc đã trở thành anh hung cứu mỹ nhân và còn ngỏ lời cầu hôn trước tất cả mọi người. Hiểu Đồng vô tình trở thành tiêu điểm của sự ngưỡng mộ và đố kỵ.Người thì cười giả lã với cô, hồ hởi nói chuyện dù chẳng quan biết là bao.Tất cả mọi người dường như đều mĩm cười chào cô, làm cho Hiểu Đồng cảm thấy phiền não vô cùng.
Sau khi được Mai Phương đưa cho bảng báo giá bảo làm, Hiểu Đồng ngồi cặm cụi hơn một tiếng đồng hồ tỉ mỉ tính từng con số. So sánh tới lui nhiều lần một cách chính xác thì đem đến cho Mai Phương nhưng nào ngờ chỉ vài phút sau cô ta cầm bảng báo giá lớn tiếng mắng mỏ Hiểu Đồng thậm tệ. Nói Hiểu Đồng làm sai, lơ là chức trách của mình, ỷ mình được tổng giám đốc để ý nên mới được ngồi lên chiếc ghế này – chiếc ghế của thư ký thân cận của phó tổng giám đốc.
Cô ta làm ồn ào đến nỗi tất cả mọi người đều ùa nhau đến xem, trưởng phòng phải vào báo cáo với Vĩnh Phong để cậu đích thân đi xử lý. Khi Vĩnh Phong vừa đi ra thì Mai Phương liền thu lại thái độ chua ghoa của mình rồi hóa than thành một cô gái mềm yếu cần cù, khóe mắt đo đỏ, miệng chúm chím, giọng nhỏ nhẹ, ánh mắt mang theo chút tình tứ nhìn Vĩnh Phong khiến Hiểu Đồng suýt chút nữa thì phì cười ra trước mặt mọi người.
Cô ta nói với Vĩnh Phong giọng đầy ai oán :
- Phó tổng giám đốc, anh xem, đây là bảng báo giá của Hiểu Đồng làm, chỗ này chỗ này và chỗ này đều sai cả. Tính sai một cách ngớ ngẩn không chấp nhận được. Không biết cô ta nghĩ gì mà để sai lỗi nghiêm trọng đến như vậy. Trị giá bảng hợp đồng làm công ty ta tổn thất hơn trăm tỷ, phó tổng, anh phải gánh vác số tổn thất này đó ạ.
Mai Phương như chỉ chờ đợi câu hỏi này của Vĩnh Phong nên cô ta lặp tức đưa ra con số cụ thể. Nghe xong con số này tất cả mọi người đều xanh mặt nhìn Hiểu Đồng.Mai Phương nhìn Hiểu Đồng đắt thắng, mĩm cười chế giễu rồi chờ đợi Vĩnh Phong khen thưởng.
Vĩnh Phong không nói gì chỉ xem xét bảng báo giá một cách tỉ mỉ lần nữa rồi ngẩng đầu lên hỏi Hiểu Đồng:
- Cô giải thích thế nào?
Hiểu Đồng chỉ khẽ cười nhạt, biết rõ đây là một âm mưu, nhưng cô không hề chỉ trích bất cứ ai, cứ bình tĩnh trả lời:
- Đây không phải bảng báo giá mà tôi làm, bảng báo giá tôi làm lúc nãy đã đối chiếu so sánh nhiều lần từng con số, những chỗ này chắc chắc không phải những con số này. Nhưng rất tiếc tôi không giữ bản sao.
- Tại sao không giữ? – Vĩnh Phong lạnh lùng hỏi, ánh mắt có phần giận dữ.
- Vì đây không phải là công việc của tôi, tôi chỉ làm giùm chị ấy mà thôi cho nên không giữ bản sao lại – Hiểu Đồng bình tĩnh nhìn thẳng Vĩnh Phong trả lời.
Vĩnh Phong cau mày nhìn Hiểu Đồng, nhưng cô đã không kịp cho cậu nói đã quay sang nhìn Mai Phương hỏi:
- Lúc nãy em đưa cho chị bảng báo giá này là 9h 20 phút đúng không?
- Đúng vậy – Mai Phương nghênh mặt đáp.
- Lúc chị phát hiện em làm sai là khi nào?- Hiểu Đồng tiếp tục truy vấn.
- 10 phút sau thì tôi phát hiện – Mai Phương đắt ý trả lời.
Hiểu Đồng cười nhạt nhìn sự đắt ý của Mai Phương, cô cầm bảng báo giá trong tay Vĩnh Phong xem xét tỉ mỉ rồi nói:
- Theo như tôi biết, phải tính trong cả bản hợp đồng, không thể tính ra trong vòng 10 phút như thế được vì nó khá phức tạp. Tôi phải làm hơn 1h đồng hồ mới xong. Cho dù chị có dung phần mềm chuyên nghiệp thao tác trên máy tính, ít nhất cũng phải mất 20 đến 30 phút mới xong.
Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý với lời của Hiểu Đồng, mọi ánh mắt tập trung nhìn Mai Phương, mặt cô ta lặp tức tái lại, vẻ đắt ý lúc nãy biến mất.
- Từ lúc em đưa cho chị chỉ cách nhau 10 phút mà chị đã nhanh chóng tính lại chính xác mấy con số này, vậy thì hỏi chị, chị tính làm sao mà hay như thế, làm cách nào để tính? – Hiểu Đồng tiếp tục truy vấn, Mai Phương nét mặt đầy hoảng hốt.
Vĩnh Phong liền ra lệnh:
- Lấy lại đây một bảng báo giá.
Một người nhanh chóng đi lấy đưa đến trước mặt Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong xem qua một cái rồi hất mặt về phía Mai Phương nói:
- Đưa cho cô ta đi. Đưa cho cô ta đi.
Khi Mai Phương cầm lấy bảng báo giá trên tay, Vĩnh Phong mới lên tiếng:
- Bảng báo giá này dễ hơn bảng báo giá lúc nãy, tôi cho cô 20 phút. Cô bắt đầu làm cho tôi một bảng báo giá hoàn chỉnh.Để xem trong 20 phút này cô nhẩm ra như thế nào.
Vừa nghe xong, Mai Phương xanh cả mặt, cô ta thấy lạnh tíat cả
người vội vàng đi làm bảng báo giá liền. Tất cả mọi người trong phòng đều nín thở nhìn cô ta mồ hôi vã trán làm bảng báo giá. Nhưng 20 phút sau cô ta chẳng thể làm được 1 phần 10 bảng báo giá, cũng có thể một phần do cô ta quá lo lắng mà không tập trung làm, nhưng chỉ điều này cũng đủ chứng minh vừa rồi cô ta vu oan giá họa cho Hiểu Đồng. Mọi ánh mắt dè bĩu đều hướng về phía cô ta.
Mai Phương cứ nghĩ sẽ bị kiểm điểm trừ lương hay bị cho thôi việc nhưng nào ngờ Vĩnh Phong chỉ lừ mắt cảnh cáo:
- Tôi không muốn sự việc này tái diễn lần nữa đâu. Công ty này không phải là nơi các người ganh ghét *** hại nhau.
Nói xong cậu bỏ đi về phòng, tất cả mọi người cũng ai về chỗ nấy.về tình về lý thì Mai phương cũng phải nói một tiếng xin lỗi với Hiểu Đồng. Cô ta bấm bụng tiến đến bên Hiểu Đồng lí nhí xin lỗi. Nhưng cô ta vẫn ngoan cố không thừa nhận mình đã vu khống cho Hiểu Đồng mà nói:
- Xin lỗi em, là do chị nhìn nhầm bảng báo giá em làm với bảng báo giá khác.
Trước thái độ cố chấp của cô ta, Hiểu Đồng chỉ cười nhạt mà nói:
- Chuyện đã qua rồi thì bỏ đi. Nhưng xin chị từ nay về sau đừng nhìn nhầm bảng báo giá của cùng một công ty, cùng một vật liệu, cùng một số liệu mà vu khống em như vậy nữa. Cũng cảm ơn trời, bắt đầu từ bữa tiệc ngày hôm qua, tôi đã quyết không bao giờ để người khác *** hại mình nữa, cho nên sự việc ngày hôm nay mới bị tôi lột trần.
Nghe Hiểu Đồng nói Mai Phương tức giận cô ta ném cho Hiểu Đồng một cái nhìn căm tức rồi bỏ đi về chỗ ngồi.Không khí trong phòng làm việc ngột ngạt vô cùng, những cái đầu chụ lại thập thò nhìn về phía Hiểu Đồng bàn tán.Hiểu Đồng cảm thấy mệt mỏi, cô quyết định xách túi đến tổ trưởng báo cáo mình đi xuống kho kiểm tra, rời xa chỗ này.
Vì chuyện lần tránh mặt Vĩnh Phong mà cô tình nguyện đi kiểm tra kho.Hôm nay vừa nhập một lô hàng mới, Hiểu Đồng có nhiệm vụ kiểm kê lại tất cả.Trong lúc đang kiểm tra đột nhiên họ thấy có khói bốc ra, rồi chuông báo cháy vang lên, mọi người hoảng hốt thi nhau chạy ra ngoài. Tiếng la hét ầm ĩ khắp mọi nơi, mọi người chen lấn nhau mà chạy, khói càng lúc càng nhiều. Đang chạy Hiểu Đồng chợt nhớ ra bảng hợp đồng vẫn còn để lại trong kho, nếu mất bảng họp đồng thì sẽ phải bồi thường, cô liền quay đầu trở lại lấy mặc cho mọi người ngăn cản.
Cuối cùng cô cũng lấy được bản hợp đồng, bọc lại cẩn thận cô cho vào túi ôm chặt trong người vội vàng chạy ra.Nhưng những thùng hàng dường như bị trấn động nên lần lượt rơi xuống khiến Hiểu Đồng sợ hãi lùi lại. Cô dẫm phải cái gì đó làm ngã nhào xuống đất, mấy cái kệ đựng hang cũng bắt đầu rơi xuống nhưng may mắn đã bị những thùng hàng chặn lại nên không đỗ ập lên người cô. Nhưng một chân của Hiểu Đồng lại bị kẹt vào trong một kẹt kệ không tài nào rút chân ra được.Hiểu Đồng cố gắng hết sức nhưng càng cố ríut chân chỉ càng làm cho các kệ càng nghiêng xuống nhiều hơn.Mồ hôi đã thấm đầy áo, khói bắt đầu bao quanh, Hiểu Đồng tuyệt vọng để mặc cho sự sống chết đến gần mình.Cô cố hết sức kêu cứu nhưng tất cả mọi người đã chạy ra ngoài hết rồi, với lại trong không khí ầm ĩ này thì chẳng còn ai nghe thấy tiếng kêu nhỏ bé của cô.
Hiểu Đồng cuối cùng tuyệt vọng nghĩ đến cáci chết của mình.Lần lượt từng gương mặt hiện ra trong đầu cô. Cô run rẩy mò tìm điện thoại trong túi, cô gọi điện cho Đình Ân nghẹn ngào nói:
- Giúp mình, giúp mình chăm sóc bé Đường…
- Hiểu Đồng! Đã xảy ra chuyện gì vậy – Tiếng Đình Ân lo lắng hét lên trong điện thoại.
Nhưng Hiểu Đồng đã tắt máy, cô không còn nhiều thời gian nữa, khói càng lúc càng nhiều, lửa cũng lớn dần, Hiểu Đồng bị khói làm ho sặc sụa và cay mắt. Cô bấm số gọi cho Trúc Diễm:
- Chị! Em xin lỗi, em không thể tiếp tục chăm sóc bé Phong được nữa, chị hãy mau lên đây đi.
Lần nữa, Hiểu Đồng cố gắng hít thở tìm kiếm không khí sống trong làn hói bụi nhưng mà không khí dường như bị đốt sạch, Hiểu Đồng cảm thấy không thể chịu được nữa.Cô muốn gọi điện cho Vĩnh Phong bởi vì giờ đây gương mặt mà cô nhớ nhất là Vĩnh Phong. Nhưng cuối cùng cô không đủ can đảm để gọi điện cho Vĩnh Phong. Cô quyết định nhắn tin, tin nhắn chỉ vỏn vẹn có 5 chữ: “ Vĩnh Phong! Em yêu anh” . Nhưng cô vẫn còn chưa kịp gửi thì đã ngã xuống đất ngất đi.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Ngay lúc đó một một bóng người bất chấp ngọn lửa bên trong vẫn xông vào, bóng dáng cao lớn khỏe mạnh của cậu nhanh chóng tìm thấy Hiểu Đồng, cậu thấy cô đang nằm lay lất dưới nền gạch thì hoảng hốt gọi tên cô. Vội vàng nâng hết những cái kệ đang ngã xung quanh cô giải thoát cho cái chân của cô. Nhanh chóng bế cô lên chạy khỏi nơi biển lửa. Miệng vẫn không ngừng gọi tên cô mặc cho khói tràn vào cổ họng. Hiểu Đồng nghe tiếng gọi, cô mơ hồ hé mắt, trong làn khói mỏng manh cô nhìn thấy gương mặt đầy lo lắng của Vĩnh Phong đã bị đen vì khói và đầy mồ hôi. Cô khẽ mĩm cười nghĩ rằng trước khi mình chết cũng có thể nhìn thấy mặt Vĩnh Phong thêm lần nữa, cô đưa tay vuốt nhẹ gương mặt của Vĩnh Phong, sau đó lại chìm vào im lặng.
Cuối cùng hai người cũng thoát ra dưới sự giúp đỡ của những người lính cứu hỏa. Tất cả mọi người bên ngoài đều mừng rỡ khi thấy hai người bọn họ trở ra.
Bên ngoài Vĩnh Thành khi hay tin cũng vội chạy đến, khi cậu biết Hiểu Đồng vẫn còn bị kẹt lại ở bên trong, cậu cũng muốn lao vào bên trong để tìm cô nhưng tất cả nhân viên đều cố sức ngăn cậu vì lửa đang lớn dần. Vĩnh Thành không ngừng gào thét gọi tên Hiểu Đồng, ra sức vùng vẩy muốn thoát khỏi bàn tay níu giữ của mọi người. Chẳng còn là một tổng gíam đốc điềm đạm mọi ngày, cậu đã trờ thành một kẻ liều lĩnh chỉ uốn xông vào cơn biển lửa kia cho tới khi trong làn khói mỏng manh, Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng từng bước từng bước bước ra, Vĩnh Thành mới bình tĩnh trở lại.
Cậu mừng rỡ khi thấy Hiểu Đồng vẫn bình an, thở phào nhẹ nhỏm rồi vội chạy đến bên cạnh Vĩnh Phong. Cậu nhìn chằm chằm vào bàn tay đang ôm chặt lấy cơ thể bất động của Hiểu Đồng rồi từ từ giơ hai tay ra muốn bế lấy Hiểu Đồng.
Vào cái giây phút, hai người con trai, hai anh em cùng yêu một cô gái cùng muốn giữ cô gái trong vòng tay mình, chẳng ai muốn nhường ai cả. Nhưng Vĩnh Thành đã lên tiếng trong giọng nói rõ ràn vẫn còn ẩn chứa sự hoảng sợ tột độ:
- Cám ơn em đã cứu Hiểu Đồng.
Giây phút đó Vĩnh Phong đã buông tay, cậu biết rằng mình không có đủ tư cách để bên cạnh cô. Tay cậu rời khỏi người cô rồi lặng lẽ đứng yên nhìn Vĩnh Thành bế Hiểu Đồng quay đi. Một chiếc băng ca được chờ tới, Vĩnh Thành đặt Hiểu Đồng lên đó và đi theo lên xe cấp cứu.
Đình Ân nghe tin cũng vội chạy tới, cô nhìn thấy cảnh đó mà đau lòng thay cho cả ba người bọn họ. Cô im lặng nhìn Vĩnh Thành bế Hiểu Đồng đi, rồi nhìn Vĩnh Phong từ từ ngồi bệch xuống đất. cô thở dài muốn tiến đến an ủi Vĩnh Phong nửa không dám lại gần.
Ngay khi nghe cái tin kho hàng đột nhiên bốc cháy, Vĩnh Phong không nói không rằng lái xe lao đến kho hàng. Hai tay cậu không ngừng run lên, chỉ muốn nó biến thành đôi cánh để cậu có thể bay đến đó ngay lặp tức. Cậu không ngừng cầu mong Hiểu Đồng cùng mọi người chạy thoát ra ngoài. Nhưng khi đến nơi, cậu đảo mắt tìm khắp nơi tìm cô nhưng không thấy, cậu thét gào tên cô cho đến khi có người bảo rằng cô vẫn còn kẹt lại trong kia.
Ngay khi biết rằng Hiểu Đồng có thể đã chìm trong biển lửa, Vĩnh Phong mới biết rằng cậu không thể nào quên cô.
Dù bị cô làm tổn thương cũng mặc, lãng quên cậu cũng mặc, cậu chỉ biết rằng bản thân mình không thể nào buông tay được, không thể nào coi như cô chưa từng tồn tại trên đời. Thì ra con người khi đối diện trước cái chết của người mà mình yêu thương nhất thì mọi oán hận đều tan biến tất cả.
Mặc kệ sự ngăn cản của mọi người, Vĩnh Phong vẫn lao vào bên trong, cậu chạy tìm từng kho hàng, thét gọi tên cô đến khản cổ họng. Tim quặng thắt đến ghẹt thở, long không ngừng cầu khẩn cô bình yên cho đến khi cậu nhìn thấy cô. Lòng vừa mừng rợ vừa sợ hãi vô cùng, toàn than run rẩy.
Khi cậu ôm lấy cô, bế cô trong vòng tay mình, cảm nhận được thân nhiệt của cô, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của cô , vẫn không ngừng run. Bàn tay ôm cô thặt chặt, khẳng định sự tồn tại của cô.
Nhưng khi cậu nhận ra tất cả những điều này thì đã quá muộn rồi. Cô đã không còn thuộc về cậu nữa.
Hiểu Đồng đã khỏe hơn rất nhiều nhưng Vĩnh Thành vẫn ép buộc cô phải nằm thêm một ngày nữa. Đang lúc đọc sách cho đỡ nhàm chán thì Đình Ân đi vào , nhìn thấy Đình Ân, Hiểu Đồng mừng rỡ vô cùng.
- Cuối cùng cũng có người đến nói chuyện với mình rồi. Minh Thùy không đến cùng cậu sao.
- Mình sai con bé đi mau chút trái cây rồi – Đình Ân cười nói.
Hiểu Đồng nghiêng đầu nhìn Đình Ân, Đình Ân vội vàng tránh né ánh nhìn của Hiểu Đồng. Hiểu Đồng gấp quyển sách lại đặt xuống đầu giường, nghiêm túc nhìn Đình Ân nói:
- Cậu có chuyện gì muốn nói với mình à?
- Đâu có – Đình Ân vội chối.
Nhưng Hiểu Đồng đã nhìn thẳng Đình Ân dò xét.
- Được rồi – Đình Ân thở dài thú nhậ, cô đi đến bên cạnh giường rồi ngồi xuống nhìn Hiểu Đồng rồi nói – Thật ra lúc hỏa hoạn mình có chạy đến. Cậu có biết người đã lao vào biển lửa cứu cậu là ai không?
- Không phải là lính cứu hỏa à – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi.
- Là Vĩnh Phong – Đình Ân liền phủ nhận.
- Là anh ấy – Hiểu Đồng bần thần xác định lại. Vậy mà cô cứ tưởng đó chỉ là ảo tưởng trong mơ hồ của mình.
- Lúc Vĩnh Thành bế cậu ra khỏi bàn tay Vĩnh Phong, cậu có biết nét mặt Vĩnh Phong trông như thế nào không? Mình nhìn thấy mà không khỏi xót xa. Anh ấy đã ngồi rất lâu trước bậc thềm của kho hàng, gương mặt đau khổ đáng thương đến độ phát khóc, mình muốn đến an ủi anh ấy lắm nhưng lại không biết an ủi bằng cách nào cả. Cũng chỉ có thể đứng từ xa nhìn anh ấy mà thôi.
- Đừng nói nữa - Hiểu Đồng vội ngắt lời Đình Ân, tim cô đau như bị ngàn mũi kim châm vào, nhức nhói muốn vỡ vụn ra. Cô không dám nghe tiếp, nếu như còn nghe tiếp, cô sợ mình sẽ bị lay động mất.
- Hiểu Đồng, hà tất phải cố chấp như vậy chứ. Hãy quay lại với Vĩnh Phong đi. Anh ấy còn rất yêu cậu, cậu cũng vậy, tại sao cứ lẫn tránh, làm khổ nhau như thế - Đình Ân vội khuyên nhủ.
- Đình Ân, cậu không hiểu đâu. Mình đã nhận lời Vĩnh Thành rồi, dù có muốn quay lại cũng đã không còn kịp. Chiếc cầu giữa mình và Vĩnh Phong đã không còn nữa, cậu bảo mình quay về bên anh ấy bằng cách nào.
- Hiểu Đồng, cậu nghe đây. Thời gian qua lâu như vậy mà tình cảm của Vĩnh Phong vẫn không phai nhạt. Cả mạng mình anh ấy cũng không cần, vậy thì xá gì một cái cầu bắc qua. Chỉ cần cậu gật đầu, dù bắt Vĩnh Phong xây ngàn cái cầu anh ấy cũng làm.
- Tổng giám đốc, đây là bản báo cáo của cũ hỏa hoạn ạ - Khương Thái cầm một bản báo cáo đưa trước mặt Vĩnh Thành.
- Để xuống đó đi – Vĩnh Thành gật đầu nói – Tổn thất thế nào?
- Dạ, cũng may là đám cháy phát sinh ở kho hàng phía tây cho nên tổn thất cũng không nặng, chỉ có vài người bị bị phỏng nhẹ, tôi đang lo phần bảo hiểm.
- Thay tôi đến thăm những người người đó.
- Vâng – Khương Thái gật đầu rồi lấy trong túi quần ra một cái điện thoại đưa cho Vĩnh Thành – Đây là điện thoại của Hiểu Đồng, mộ người lính cứu hỏa đã nhặt được. Theo lời người đó, hình như trước khi ngất đi, cô ấy có nhắn tin cho ai đó nhưng chưa kịp gửi. Người đó đã lưu vào hộp dự thảo rồi.
- Được rồi, để đó cho tôi.
Khi Khương Thái đi ra, Vĩnh Thành liền mở máy ra xem, cậu muốn biết cô muốn nhắn tin cho ai. Trong long cậu có cảm giác bất an, cậu run run mở hộp dự thảo của điện thoại Hiểu Đồng ra. Chỉ có một tin duy nhất. cái tin đó chỉ có 5 chữ. Vĩnh thành chua xót nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, cậu nhắm mắt lại, ngã người cười đau khổ.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Hiểu Đồng vừa mở cửa bước vào nhà thì đã thấy một ánh lửa lập lòe đang ngồi bệch ở bậc tam cấp. Lần này cô không còn thấy hoảng sợ như trước nữa, cô đưa tay mở công tắc rồi nhìn Vĩnh Phong đanh mặt nói:
- Sao anh lại đến đây nữa. Anh mau về đi, trả lại chìa khóa nhà cho tôi, nếu không thì tôi sẽ đi thay khóa khác.
Vĩnh Phong không nói gì chỉ lặng lẽ dập tắt điếu thuốc rồi lấy sắp hình trong túi ra quăng xuống đất. Hiểu Đồng cúi xuống nhìn mấy tấ hình đã rơi rãi lung tung dưới mặt đất, cô hơi đỏ mặt ngẩng đầu lên.
- Anh làm vậy là sao, sao lại đưa tôi mấy tấm hình này – Hiểu Đồng tức giận khi thấy mấy tấm hình khỏa thân dưới đất.
- Đó là mấy tấm hình của em và giám đốc Vương trước đây – Vĩnh Phong nheo nheo mắt trả lời.
Tim cô đập dữ dội, không ngờ những tấm hình này vẫn còn tồn tại. Cô kiềm nén tiếng thở dài, làm ra vẻ bình thản nói:
- Thì ra là vậy.
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Nhưng Vĩnh Phong như người điên bỗng đứng dậy lao đến bên cô đẩy ép cô vào cánh cửa phía sau lưng, rồi tức giận gầm lên:
- Tại sao, tại sao lại gạt anh.
- Sao đây, vẫn còn trách năm xưa tôi đã gạt anh à – Hiểu Đồng cố bình thản nhếch môi khiêu khích hỏi
- Anh đã biết hết tất cả - Vĩnh Phong siết chặt cánh tay cô, gục đầu vào va cô thì thào.
Tim Hiểu Đồng đập mạnh đến nỗi, cô không còn nghĩ nó là tim mình. Cô lờ mờ đoán ra điều gì đó nhưng vẫn cố gắng nói:
- Chẳng phải lúc trước, tôi đã nói hết cho anh rồi hay sao. Anh còn thắc mắc điều gì à.
- Anh đã biết em gạt anh – Vĩnh Phong thì thầm bên tai Hiểu Đồng, cô cảnh nhận được hơi thở của Vĩnh Phong đang phả lên vai lên cổ mình – Anh đã biết chuyện của mẹ em và ba anh, chuyện mẹ anh ép buộc em rời xa anh, chuyện mẹ anh dựng lên màn kịch buộc em phải diễn theo. Chuyện em và giám đốc Vương ở bên nhau trong khách sạn. Những tấm hình năm xưa là ảnh ghép.
Tim Hiểu Đồng như rơi xuống, toàn thân cô từ trước đến nay đều phải dùng sức để gồng lên chịu đựng nỗi oan này nay đã không còn lực nữa, nước mắt đột nhiên lăng xuống.” Cuối cùng sự thật cũng phơi bày ra, cuối cùng Vĩnh Phong cũng đã biết”. Hiểu Đồng lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó trở thành những tiếng nấc ghẹn.
- Tại sao! Tại sao em không cho anh biết. Tại sao quyền biết được sự thật em lại không cho anh, tại sao quyền được lựa chọn em cũng tước đoạt chứ. Tại sao …tại sao … - Vĩnh Phong ngẩng đầu gào lên , hai tay siết chặt hai tay cô ,lay mạnh người . Cô cứ để mặc Vĩnh Phong lay mình, chỉ có thẻ khóc mà thôi.cô
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng với đôi mắt đầy oán hận nói:
- Em có biết anh đã đau khổ biết bao nhiêu hay không? Có biết anh đã hận e biết bao nhiêu hay không. Có biết từng đêm từng đêm anh đều mơ thấy em, ôm em trong vòng tay, nhưng khi tỉnh lại biết rằng đó chỉ là một giấc mơ. Em có biết cảm giác hụt hẫng ra sao hai bàn tay giơ ra chỉ có thể chạm vào không khí. Nhìn thấy bất kỳ cô gái nào có dáng giống em anh đều đuổi theo như một kẻ điên dù biết rằng người đó không thể nào là em. Em có biết anh càng hận em thì càng nhớ em . Tại sao lại gạt anh.
Hiểu Đồng trước lời trách móc của Vĩnh Phong, cô đau đớn như muốn nổ tung. Những đau khổ dồn nén trong lòng như trào ra, cô tc giận đẩy mạnh Vĩnh Phong ra rồi hét lên:
- Em gạt anh. Phải em đã gạt anh. Vậy thì sao, em còn có thể làm cách nào chứ. Em đã từng muốn nói rõ cho anh biết, nhưng mà em phải nói làm sao đây. Chẳng lẻ anh bảo em chỉ thẳng vào mẹ mình nói với anh rằng bà ấy chính là người đã chen vào hạnh phúc gia đình anh hay sao, chính bà ấy đã làm tan vỡ gia đình của anh. Em đã từng thăm dò anh, từng kể cho anh nghe một câu chuyện nhưng chỉ đổi lại một câu nói:” Anh hận bà ta”. Anh có biết chính vì chữ hận của anh mà em buột lòng phải làm như thế.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong, nước mát cô không ngừng rơi ra, giọt rơi vào miệng mặn đắng, giọt rơi xuống đất vỡ tan.
- Anh tường rằng chỉ có mình anh đau khổ sao. Triệu Vĩnh Phong, em nói cho anh biết em còn đau khổ hơn anh gấp mười lần. Khi anh hận em, anh có thể chút hết nỗi oán hận của anh lên người em. Vậy còn em thì sao, phải ngậm một nỗi oan khuất to lớn, bị anh oán hận, bị anh khinh bỉ xem thường, bị anh dùng tiền sỉ nhục, bị anh dày vò thn thể. Anh nói xem em có đau không. Rồi anh bỏ đi, anh có biết em đứng t