nh xuất kích thì tôi sẽ tiếp chiêu – Minh thùy đang bỏ chạy nghe Quốc Bảo hét lên thì quay đầu lại đáp.
Nói xong cô cười hả hê còn vẫy tay chọc tức Quốc Bảo nữa. Quốc Bảo tức giận đứng phắt dậy nhìn theo Minh thùy. Đột nhiên cậu nhìn thấy cô cười rất tươi, nụ cười hồn nhiên để lộ chiếc răng khểnh. Ánh mắt sáng ngời và hai cái lúm đồng tiền dễ thương, cô đang vẫy tay với cậu như chào một người bạn. Cậu thấy tim mình đập rộn ràng, mặt đỏ ửng, hai tai nóng hổi. Cảm giác này là gì? ( Chỉ có thể là yêu thôi (^_^) )
Trong cuộc họp báo cáo tiến độ kinh doanh, trưởng phòng đã hỏi Hiểu Đồng:
- Tại sao không thấy báo cáo của cô.
- Dạ, báo cáo gì vậy anh? – Hiểu Đồng ngơ ngác không hiểu nhìn trưởng phòng rồi nhìn tất cả mọi người, nhưng ai cũng ngó lơ, cô bất đắc dĩ phải đứng dậy hỏi lại.
- Báo cáo tiến độ kinh doanh của mặt hàng quảng cáo mới. Tôi đã bảo mỗi người phải làm một bảng báo cáo nộp cho tôi mà. Tuy cô là người mới nhưng vẫn phải làm, chẳng lẽ Mai Phương chưa nói với cô à.
Mai Phương chính là người mà trưởng phòng giao việc hướng dẫn công việc cho Hiểu Đồng. Cô ta nghe trưởng phòng trách Hiểu Đồng thì lên tiếng thanh minh:
- Em đã nói cho em ấy biết rồi. Nhưng chắc là em ấy không thèm nghe.
Hiểu Đồng lúc bị trưởng phòng hỏi liền đưa mắt nhìn Mai Phương dò hỏi, nào ngờ nghe cô ta nói vậy thì ngớ cả người ra. Cô cố nhớ lại xem Mai Phương có phải đã nói mà cô không để ý hay không, nhưng rõ ràng cô ta không hề nói. Nhưng điều mà Hiểu Đồng thấy khó hiểu là tại sao cô ta lại cố tình cho rằng Hiểu Đồng không thèm nghe cô ta nói.
Hiểu Đồng cảm thấy rất tức giận nhưng cô hiểu rõ mình là người mới không nên tranh luận với người cũ, càng không nên tranh luận trước mặt sếp. Cô miễn cưỡng nói:
- Xin lỗi, chắc là lúc chị Phương nói em không nghe thấy. Em sẽ về làm ngay rồi nộp cho anh sau.
Thấy Hiểu Đồng xin lỗi, sắc mặt của mấy người đó nhìn cô một cách dè bĩu khinh thường. Nói gì thì nói họ cũng vào phòng này bằng chính năng lực của mình chứ không phải dựa dẫm như ai kia.
Ngay lúc đó cánh cửa phòng họp bật mở, người đó bước vào, ánh mắt lập tức quét lên người đang đứng cúi gằm mặt xuống dưới, trong khi những người kia đều quay lại nhìn cậu.
- Phó tổng giám đốc có chuyện gì vậy.
- Tôi cần một tách cà phê nóng ngay bây giờ .
Mai Phương lặp tức đứng dậy nói:
- Tôi sẽ pha ngay.
- Được! Nhưng tôi không thích lập lại chuyện lần trước đâu – Vĩnh Phong lạnh lùng nói.
Mai Phương tái cả mặt nhớ lại chuyện ngày hôm qua. Vĩnh Phong đã nổi giận khi uống một ngụm cà phê do cô pha rồi. Trong phòng này, Mai Phương là người pha cà phê ngon nhất mà còn bị chê, đủ biết Vĩnh Phong khó tính thế nào rồi. Mấy bữa nay không thấy Vĩnh Phong đòi uống nữa cô cũng thấy mừng, nào ngờ bây giờ cậu lại đòi một lần nữa. Cô lo lắng sẽ bị mắng một trận nữa cho mà xem, nhưng sau đó cô nghĩ đến một người có thể chết thay cô. Cô liền nói:
- Hay là để Hiểu Đồng đi pha đi. Cả phòng chỉ có mỗi cô ấy là rảnh rỗi thôi.
Hiểu Đồng bây giờ nhận ra rõ ràng là cô ta cố ý chơi mình. Rõ ràng cô vừa mới nói ràng sẽ về làm báo cáo ngay lập tức vậy mà cô lại bảo rằng cô rãnh rỗi. Hiểu Đồng bặm môi ném cái nhìn về phía cô ta. Nhưng cô ta cố tình ngó chỗ khác.
- Làm nhanh đi – Vĩnh Phong thờ ơ đáp rồi bỏ đi ra ngoài.
Vĩnh Phong vừa ra ngoài thì Mai Phương lặp tức quay người nhìn trừng trừng Hiểu Đồng nói với giọng hách dịch:
- Còn không mau đi pha cà phê.
Hiểu Đồng đành nén giận đi pha cà phê.
Mai Phương đắc ý nhìn Hiểu Đồng bưng tách cà phê vào trong phòng của Vĩnh Phong, cô ta chờ đợi tiếng mắng vang lên từ căn phòng.
- Cốc. …cốc …cốc…
- Vào đi.
Hiểu Đồng bưng cà phê vào đặt nhẹ nhàng lên bàn của Vĩnh Phong rồi nhẹ nhàng nói:
- Cà phê của anh. Em chỉ bỏ một muỗng đường.
Vĩnh Phong đưa mắt nhìn Hiểu Đồng một cái rồi khẽ cười:
- Cô nghĩ rằng tôi vẫn giữ thói quen cũ à. Tôi cũng giống như cô, đã thay đổi thói quen của mình rồi.
Nhưng cậu nhìn Hiểu Đồng đang đứng im lặng, cảm giác thật cô đơn. Lúc nãy vô tình đi ngang qua phòng họp thấy cô đang bị chỉ trích, nước mắt đã ngân ngấn, biết rằng cô đang bị uất ức nhưng cũng không thể ra mặt được đành phải giùm cách này.
- Được rồi, cô đi ra đi.
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Khi Hiẻu Đồng đã đi ra ngoài, Vĩnh Phong nhìn ly cà phê trước mặt. Ly cà phê vẫn còn đang bốc khói thaong thoảng mùi hương lẫn vị đắng. Quả thật cậu đã thay đổi, thay đổi khâu vị. Đã không còn uống ly cà phê chỉ có một muỗng đường nữa mà là ba muỗng đường. Vĩnh Phong ngã người ra ghế:
- Anh đã thay đổi khẩu vị vì nỗi nhớ em, em có biết không.
Vĩnh Phong cười nhạt, cằm tách cà phê lên uống. Cà phê có vị đắng nhưng vẫn có vị ngọt. Đây là ly cà phê có ba muỗng đường.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Tại sân bay.
Có rất nhiều phóng viên của các tờ báo đứng chật cứng trước cửa sân bay, bởi vì hôm nay, nữ diễn viên người mỹ gốc Việt nổi tiếng ở Hollywood quyết định trở về Việt Nam sinh sống. Việc những người ở xa trở về luôn được mọi người trong nước đón chào, huống hồ lại là một nữ diễn viên đã thành danh.
Nữ diễn viên có vẻ đẹp rất tây theo kiểu cổ điển, có dáng người cao, và gương mặt trông chẳng khác nào búp bê xinh đẹp. Cô đã làm say mê rất nhiều đàn ông. Thành danh khi chỉ mới 13 tuổi. Cô được một đạo diễn chú ý khi cùng cha mẹ đi ăn nhà hàng. Sau đó cô bắt đầu dấn thân vào điện ảnh và nổi danh. Rất nhiều bộ phim có cô tham gia nổi tiếng trên toàn thế giới.
Việc cô trở về khiến rất nhiều người tò mò, ai cũng muốn mình là người được cô đồng ý trả lời phóng vấn đầu tiên.
Cuối cùng cô nữ diễn viên đó cũng từ cửa sân bay bước ra. Theo sau cô có rất nhiều vệ sĩ và trợ lí. Tất cả mọi người từ phóng viên đến người hâm mộ đều nahu nhao gọi tên:
- Anh Kỳ. Anh Kỳ …..
Tại cuộc họp báo.
Nữ minh tinh Anh Kỳ ngồi ngay giữa bàn, trước rất nhiều phóng viên bắt đầu cuộc phỏng vấn. rất nhiều chei61c mic chĩa về phía cô, những ánh đèn plash cứ nhắm cô mà chớp sáng, không khí cả hội trường rộn ràng cả lên.
- Cô Andy, xin cho tôi hỏi lí do nào mà cô quyết định trở về Việt Nam.
- Cô Andy lần này cô định về đây bao lâu?
- Cô Andy, cô có dự định gì sau khi về đây không?
Rất nhiều câu hỏi đặt ra, các phóng viên tranh nhau phóng vấn. Anh Kỳ không những không khó chịu trước sự ồn ào này mà còn mĩm cười vẫy tay chào các phóng viên, dường như đây là một cảnh quá quen thuộc với cô. Sau đó cô bình tĩnh kéo mic đặt ở trên bàn và đưa tay ra hiệu cho tất cả mọi người im lặng.
Cả hội trường nhốn nháo bắt đầu im lặng.
- Mời mọi người ngồi xuống – Nữ quản lý của Anh Kỳ lên tiếng .
Tất cả các phóng viên đều lần lượt ngồi vào ghế của mình, ngoại trừ những người quay phim. Anh Kỳ mĩm cười rất tươi, nụ cười của cô đẹp đến mê hồn, chẳng những các phóng viên nam mà cả các phóng viên nữ cũng gầm khen ngợi.
- Tôi sẽ lần lượt trả lời câu hỏi của mọi người – Anh Kỳ nói tiếng Việt rất chuẩn khiến các phóng viên rất bất ngờ.
Họ không nghĩ nữ diễn viên người Mỹ gốc Việt này lại có thể nói tiếng Việt rành rẽ đến thế, giọng nói không hề bị đớ hay pha lẫn chút tiếng Mỹ nào. Họ ồ lên khen ngợi.
- Cám ơn mọi người, đã là người Việt thì nói đúng giọng mẹ đẻ của mình là điều cần thiết. Thật ra, lúc nhỏ tôi đã có thời gian dài sống ở Việt Nam. Tôi sống ở nhà bác của mình. Sau đó tôi mới về lại Mỹ.
Anh Kỳ im lặng đón nhận những ánh đèn của máy chụp hình về phía mình một cách vui vẻ rồi bắt đầu nói tiếp.
- Chắc mọi người muốn biết lí do tôi quyết định trở về Việt Nam lắm phải không?
Cô im lặng nhìn sự tò mò hiện lên trên nét mặt của các phóng viên.
- Thời gian sống ở Việt Nam, tôi đã mến một chàng trai. Nhưng vì lúc đó còn nhỏ nên nghĩ là nhất thời cảm nắng mà thôi. Cho nên tôi quay trở về Mỹ và bắt đầu theo đuổi con đường diễn viên của mình. Thời gian đó, tôi cũng đã quen biết với rất nhiều người nhưng chẳng ai làm cho tôi thấy run động cả. Tôi phát hiện mình thật sự thích chàng trai đó. Nhưng sự nghiệp của tôi đang bắt đầu phát triển, cho nên tôi không thể bỏ dở được. Tôi cứ nghĩ mối tình đó trở nên vô vọng rồi, càng thấy buồn hơn khi nghe tin anh ấy đã có người yêu. Nhưng không ngờ sau đó, tôi gặp lại anh ấy bên Mỹ sau khi anh ấy và người yêu chia tay. Khi nhìn thấy anh ấy đau buồn tôi cũng thấy rất đau buồn theo. Càng gặp lại anh ấy, tôi càng biết mình yêu anh ấy rất nhiều. Hiện giờ anh ấy đã về lại Việt Nam để tiếp quản công việc gia đình. Cho nên lần này tôi trở về Việt Nam là quyết định theo đuổi anh ấy. Tôi muốn dùng tình cảm chân thành của mình để anh ấy chấp nhận tôi.
Tất cả các phóng viên ồ lên ngạc nhiên trước sự thú nhận của Anh Kỳ. Thông thường đối với một diễn viên mà nói chuyện tình cảm điều bị giấu kín. Ít ai dám công khai tình cảm của mình trước mọi người. Nhưng Anh Kỳ thì lại khác, dám thẳng thắn công khai như vậy trước toàn báo chí. Một phóng viện lập tức đứng lên hỏi:
- Cô Andy , cô công khai chuyện tình cảm của mình như vậy không sợ sự nghiệp của cô sẽ bị lung lay hay sao?
- Ai cũng có quyền theo đuổi ước mơ và hạnh phúc cho riêng mình cả. Tôi cũng vậy. Tình cảm của tôi với anh ấy là tình cảm chân thật, anh ấy là ước mơ và hạnh phúc của tôi. Vì anh ấy tôi đã từ bỏ cả hollywood để trở về đây, mọi người nói xem tôi có sợ bị ảnh hưởng hay không? Với lại tôi tin tưởng dân tộc mình, là một dân tộc lấy tình yêu giữa người và người làm nên tảng. Tôi tin mọi người sẽ hiểu và sẽ ủng hộ tôi.
Tất cả mọi người nghe vậy đều vỗ tay hoan hô.
- Tất cả chúng tôi sẽ ủng hộ cô theo đuổi tình yêu chân thành của mình. Vậy cô định ở đây trong bao lâu? – Một phóng viên viên tiếng nói.
- Điều này phải phụ thuộc vào trái tim của anh ấy. Tôi e là mình phải đánh du kích trong thời gian dài.
Một câu trả lời dí dỏm của Anh Kỳ khiến mọi người cười ồ lên.
- Cô có thể tiết lộ về chàng trai mà cô đang theo đuổi hay không? Anh ta là ai, là người thế nào?
- Xin lỗi, trước khi chưa được phép của anh ấy tôi không thể tiết lộ điều gì cả - Anh Kỳ đứng dậy nói – Những câu hỏi sau của mọi người sẽ được quản lý của tôi trả lời. Vì mới xuống máy bay nên tôi hơi mệt, tôi muốn lui về khách sạn nghỉ ngơi trước. Cám ơn mọi người đã tổ chức buổi họp báo chào mừng tôi như hôm nay.
Anh Kỳ nói xong liền đứng dậy đi về phía trong, các bảo vệ đều đi theo cô ngăn cản sự đuổi theo của phóng viên. Quản lý của Anh Kỳ liền cầm micro lên trả lời từng câu hỏi của các phóng viên. Sau đó có một phóng viên đã lên tiếng hỏi nhỏ quản lý của Anh Kỳ sau khi buổi phỏng vấn kết thúc:
- Nhìn cô rất quen, không biết trước đây chúng ta đã từng gặp nhau chưa nhỉ?
Người quản lý có vẻ bối rối trả lời:
- Xin lỗi tôi không trả lời những câu hỏi có tính chất cá nhân.
Nói xong, người quản lý lập tức cáo lui bỏ lại sau lưng người phóng viên với cái nhìn thắc mắc. Cô ta rõ ràng là rất quen.
Dạo gần đây Vĩnh Phong ăn uống rất thất thường, bệnh đau dạ dày của cậu lại thường xuyên tái phát khiến ** Năm rất lo lắng. Bà là người đã trông coi hai anh em Vĩnh Phong từ nhỏ đến lớn, cho nên có thể nói bà là người mẹ thứ hai của họ, bà rất thương hai người họ và hai anh em cũng rất kính trọng bà. Từ khi hai anh em trở về, bà thường xuyên bận rộn, hai anh em chẳng có đứa nào chịu về nhà mà đều dọn ra ngoài ở riêng. Cũng may có Hiểu Đồng phụ bà chăm sóc cho Vĩnh Thành, cho nên gần đây bà thường xuyên đến nhà Vĩnh Phong, chỉ thỉnh thoảng mới ghé nhà Vĩnh Thành. Nhờ vậy bà mới biết tình trạng đau dạ dày của Vĩnh Phong đang ngày càng nghiêm trọng.
- Con không thương ** phải không. Cho nên con mới để ** lo lắng như thế này – ** Năm nhìn Vĩnh Phong đang ôm bụng nhăn mặt giận dữ trách .
- ** à, ** biết con thương ** mà, con chỉ đau một chút thôi. Lát nữa con hết đau liền hà, con hứa với ** từ hôm nay con sẽ ăn uống đoàng hoàng mà – Vĩnh Phong vội làm nũng để bà nguôi giận.
- Không được, từ hôm nay con chuyển về nhà để ** chăm sóc cho con mới được - ** Năm dứt khoát nói.
- Đừng mà **, ** biết là con không thích sống ở nhà mà – Vĩnh Phong vội ôm lấy bà nhõng nhẽo.
Từ nhỏ đến giờ, Vĩnh Phong thường ôm lấy bà như thế.
- Vậy thì ** sẽ chuyển đến đây, chứ ** không yên tâm tình trạng con bây giờ .
- **, ** chuyển qua đây thì chuyện nhà ai quản lí , không có **, mấy người kia làm việc không đâu ra đâu. Đến khi mẹ con về thì sẽ la ầm lện cho xem. Với lại nhà này chỉ có một phòng ngủ, ** đến đây thì ngủ ở đâu, con không đành lòng để ** ngủ trên sofa đâu. Con lớn rồi, con biết tự chăm sóc mình mà. Con hứa từ bây giờ, con sẽ ăn cơm ngày ba bữa mà.
Nghe Vĩnh Phong luyên huyên một hồi, ** Năm đành thở dài nói:
- Được rồi, vậy ** không ép con nữa. Con mau xuống ăn sáng đi, ** dọn dẹp chỗ này đã.
Vĩnh Phong ngoan ngoãn xuống ăn sáng, bữa sáng đã được ** Năm chuẩn bị trên bàn. ** Năm ở lại giúp cậu gấp chăm đệm cho ngay ngắn. Vô tình bà làm rơi cái bóp tiền Vĩnh Phong đặt ở trên bàn cạnh giường, bà liền nhặt lên. Lấy khăn chùi chùi sạch sẽ mặt bóp cho cậu, bà định chùi luôn bên trong nhưng khi mở ra bà thấy một bức chân dung rất nhỏ của một cô gái. ** Năm ngẩn người nhìn kỹ cô gái trong bức hình. Gương mặt đó, gương mặt đó chẳng phải là …
Bà lôi bức chân dung ra khỏi bóp, nhìn nét vẻ bà biết là do chính Vĩnh Phong vẽ. Chỉ là cô gái trong bức ảnh quá quen thuộc. Bên dưới có dòng chữ ghi:” Hiểu Đồng! Yêu thương , năm 20xx”. ** Năm sững sờ ngồi phịch xuống giường. Những ký ức hơn hai năm về trước bỗng ùa về.
Đó là một buổi sáng đau thương khi Vĩnh Thành bị tai nạn trở về nhà. Vĩnh Thành không muốn ở lại bệnh viện điều trị vì không muốn gặp bất kì ai cho nên cậu chọn điều trị ở nhà. Các bác sĩ giỏi đều được mời đến để chữa trị cho cậu. Nhưng mà, hai chân bị gãy, một cánh tay dập nát. ** Năm đau lòng như cắt từng khúc ruột. Bà cứ ở bên cạnh chăm sóc cho Vĩnh Thành một bước cũng không rời. Cho nên việc đi chở bà gia hết cho người làm.
Lúc đó bà nghe nói có một cô gái muốn xin gặp nhưng Vĩnh Thành không cho nên bà cũng không để ý tới. Nhưng nghe nói, cô gái đó ngày nào cũng đến và đợi rất lâu bên ngoài, kiên trì đến ba tuần lễ ròng rã. Bà cũng thấy tội nhưng không còn cách gì giúp được. Sau khi, Vĩnh Thành đã khỏe lại nhưng phải ngồi xe lăn. Ngày nào bà cũng thấy Vĩnh Thành vén màn nhìn ra cánh cửa bên ngoài, nơi có một cô gái trông đáng thương ngồi bó gối nhìn vào bên trong, ánh mắt Vĩnh Thành tràn ngập yêu thương với cô gái. Lúc đó, ** Năm cũng bắt đầu tò mò nhìn ra.
Vĩnh Thành nói muốn ăn cơm do bà nấu nên bà đích thân đi chợ mua đồ ăn về. Khi về đến nhà, bà đã thấy một cô gái đứng ngẩn ngơ nhìn vào bên trong. Vừa thấy bà, cô gái bỗng kêu lên:
- ** ơi!
** Năm ngạc nhiên lắm, tại sao cô gái này lại biết bà. Bà quay lại nhìn cô gái, thấy cô có vẻ rất quen nhưng bà không tài nào nhớ được đã gặp cô ấy ở đâu.
- Có chuyện gì ? – Bà mĩm cười nhẹ nhàng hỏi.
- Cho cháu hỏi, anh Vĩnh Thành ra sao rồi ạ - Cô gái nhẹ nhàng hỏi, giọng chất chứa nhiều cảm xúc gần như run rẩy khiến bà già như bà cũng động lòng.
- Vĩnh Thành đã đở rất nhiều rồi. Cháu không cần lo nữa, cháu về đi – ** Năm vội nói, bà không muốn cô phải khổ sở thêm nữa, ở lại chỉ thêm mắc công.
Nhưng cô gái lại nắm tay bà níu lại, gương mặt đã đầy nước mắt, giọng yếu ớt van xin:
- ** ơi! Con xin **, xin ** hãy cho con vào gặp anh ấy một chút thôi, chỉ cần thấy anh ấy không sao là con sẽ đi liền. Con chỉ đứng từ xa nhìn anh ấy thôi, con sẽ không làm phiền anh ấy và ** đâu.
Nghe cô gái nói, ** Năm cảm thấy rất thương cảm nhưng bà vẫn lắc đầu. Bà nhìn nét mặt đã xanh xao của cô gái, thân hình tiều tụy, gần đuối sức của cô gái thì lo lắng nói:
- Cháu mau về đi. Mấy tuần nay cháu đều ở đây, sức khỏe cháu đã suy giảm rồi. Nếu còn ở lại đây, bác sợ cháu sẽ ngã bệnh mất.
- ** ơi, con xin **, xin ** thương mà cho con vào thăm anh ấy chỉ một chút thôi **.
Nhưng bà bất lực, bà không thể cho cô vào:
- Ta không phải là chủ cháu à.
Bà vừa nói xong, bàn tay đang níu tay bà bỗng buông rơi, nét mặt hy vọng của cô gái bỗng xụ xuống thấy rõ sự thất vọng. ** Năm cũng chẳng thể làm gì hơn đành đi vào trong. Bảo vệ thấy bà đi vào liền mở cửa cũng nhìn Hiểu Đồng thương cảm.
Một lúc sau, trời bắt đầu đổ mưa, nhưng Hiểu Đồng vẫn ngốc ghếch ngồi đó chờ đợi, cô chờ đợi vì biết đâu Vĩnh Thành sẽ ngồi xe đi ra. Chỉ cần cô được nhìn thấy cậu chỉ một lát thôi cũng được. Vì vậy Hiểu Đồng ngồi co ro trong cơn mưa đang lớn dần. Người bảo vệ chạy ra đưa cho cô một cây dù che đỡ. Nhưng cơn mưa tầm tã cuối cùng cũng hạ gục cô sau bao ngày chờ đợi, Hiểu Đồng ngã vật xuống đất bất tĩnh, cây dù văng qua một bên.
Vĩnh Thành vẫn ngồi bất động trên xe lăn nhìn Hiểu Đồng. Thấy cô vẫn ngồi im lặng dưới cơn mưa liền gọi bảo vệ đem dù ra cho cô. Người bảo vệ cũng thương xót đem dù ra và khuyên Hiểu Đồng về nhà, nhưng cô sợ chỉ cần mình rời đi thì lỡ như Vĩnh Thành đi ra, cô không thể gặp được, cho nên nhất quyết không đi.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Vĩnh Thành thấy Hiểu Đồng vẫn ngồi đó dưới cây dù trong giá lạnh thì đau lòng biết mấy. Cậu muốn mở cửa để cô vào nhưng lại sợ mình không kiềm lòng được nếu để cô vào. Cậu bây giờ nếu gặp cô chỉ càng làm cô hối hận nhiều hơn. Cậu không thể …
Nhưng khi Hiểu Đồng ngã xuống thì Vĩnh Thành hốt hoảng gọi người đem Hiểu Đồng vào. Chính bà đã giúp Hiểu Đồng thay đồ, bà không biết Hiểu Đồng đã nói gì để thuyết phục Vĩnh Thành để cô ở bên cạnh nhưng từ đó bà mới có dịp gặp gỡ Hiểu Đồng thường xuyên hơn. Bà cũng biết đây là một cô gái tốt cho nên rất yên tâm giao Vĩnh Thành cho cô chăm sóc.
Nhưng giờ đây bà đã biết, tại sao khi gặp Hiểu Đồng bà lại thấy quen quen, thì ra bà cũng từng giúp cô thay đồ. Lúc đó, Vĩnh Phong đưa cô về và rất mực lo lắng, ánh mắt tràn đầy yêu thương lẫn xót xa. Bà biết Vĩnh Phong rất yêu cô. Vì bà chưa từng thấy cậu đem bất cứ cô gái nào về nhà cũng như chưa từng thấy cậu lo lắng cho ai nhiều đến thế. Năm đó thấy Vĩnh Phong khổ sở, uống rượu say sưa rồi quyết định bỏ đi nước ngoài, bà đã nghĩ nguyên nhân chắc là cô gái đó, nhưng bà không ngờ cô gái đó lại là ….
** Năm run rẩy cầm bức chân dung đặt vào trong túi. Mặt bà tràn ngập sự đau khổ, lẽ nào đây là oan nghiệt. Hai đứa bé bà thương như con ruột, hai anh em ruột rất yêu thương nhau lại cùng yêu một cô gái. Nếu sự thật này được phơi bày ra, cả ba đều đau khổ. Dù Hiểu Đồng chọn ai, bà cũng đều không muốn bởi vì người còn lại sẽ rất đau khổ.
Hiểu Đồng lại phải thức cả đêm để làm báo cáo kinh doanh. Bài báo cáo không cần dài nhưng lại phải dùng tiếng anh. Bởi vì còn phải đem gửi đi. Tuy tiếng anh của Hiểu Đồng cũng rất khá nhưng lại có rất nhiều từ mới, Hiểu Đồng phải tra cả đêm mới làm xong. Cuối cùng cô cũng có thể ưỡn người xoay cổ thoải mái. Cô nhìn phần báo cáo mình vừa đánh xong cười thỏa mãn. Cẩn thận chép vào trong USB, để ngày mai đến công ty in ra đem nộp. Nhìn bài bao cáo tiếng anh tự nhiên tim cô thắt lại. Đã từng có người giúp cô làm báo cáo tiếng anh như vậy. Cô nhớ lại lúc đó Vĩnh Phong tỏ ra đắc chí vô cùng, dù sao thì cũng có một môn cậu có thể hơn cô. Cảm giác lúc đó thật ngọt ngào, dường như chuyện đó chỉ mới vừa xảy ra ngày hôm qua mà thôi.
Nhìn điện thoại đã khuya lắm rồi Hiểu Đồng đành đứng dậy đi ngủ. Cô cảm thấy rất kì lạ, tại sao Vĩnh Thành vẫn chưa gọi điện về cho cô. Bình thường vừa xuống sân bay là cậu gọi cho cô ngay. Chắc là bệnh tình của ông Vĩnh Nguyên không tốt nên Vĩnh Thành mới không có thời gian gọi cho cô.
Sáng sớm vào công ty, Hiểu Đồng nhanh chóng cắm USB vào máy tính định in ra. Nhưng mọi người bắt đầu ùa vào công ty. Cho nên cô đành bỏ dở việc để đi pha cà phê cho mọi người uống. Đó luôn là công việc của một người mới như cô.
Sáng sớm báo chí đã đưa tin tức:” Nữ minh tinh Anh Kỳ về nước là để đuổi theo người trong mộng”
Tất cả mọi người trong công ty đều bắt loa tám với nhau đoán xem ai sẽ là nam nhân vật chính trong câu chuyện tình vượt không gian này. Hiểu Đồng vừa pha cà phê vừa nghe mọi người bàn tán ầm ĩ, tất cả những nhân vật đình đám đều được lôi ra. Kể cả người đã lớn tuổi, người có vợ con, Vĩnh Thành và Vĩnh Phong cũng được lôi vào. Hiểu Đồng chỉ khẽ cười lắc đầu rồi đem cà phê vào cho mọi người trong phòng, nhưng cô vừa vào đến nơi thì thấy Mai Phương đang ngồi ở bàn của mình. Cô ngạc nhiên giương mắt nhìn thì Mai Phương đã vội lên tiếng:
- Chị ngồi chờ em để đưa tài liệu này cho em.
Cô ta chỉ sắp tài liệu trên bàn xong thì bỏ đi. Hiểu Đồng cảm thấy có điều gì đó không ổn nhưng cô không biết đó là điều gì. Bởi vì cả hai tuy không ngồi gần nhau nhưng cùng chung một phòng mà, Mai Phương cần gì phải đến chỗ cô ngồi đợi. Huống hồ nếu Hiểu Đồng đi vào thể nào cũng đi ngang bàn Mai Phương ngồi vì cô ta ngồi gần cửa ra vào. Sau đó Hiểu Đồng lập tức hiểu ra nguyên nhân vì sao ngay lập tức khi cô mở file văn bản của mình ra để in. Nó chỉ là một màu trắng không!
Đã đến giờ họp, Hiểu Đồng đành đi tay không vào, trưởng phòng nhìn cô trân trân, nhất là cuộc họp này lại có mặt phó tổng giám đốc tham dự. Ông không thể nào im lặng để chính bản thân bị quở trách đành lên tiếng trách Hiểu Đồng:
- Báo cáo của cô đâu?
Hiểu Đồng cung tay mím chặt môi lại cố gắng kìm nén cơn tức giận và uất ức của mình lại rồi mới lên tiếng nói:
- Xin lỗi, hôm qua em làm rồi nhưng chắc là em quên save lại nên không có.
- Không có, không có thì lấy gì báo cáo đây – Trưởng phòng bực tức lên tiếng mắng – Cô đến công ty làm việc chứ không phải đến để chơi. Chỉ là một bản báo cáo mà cô cũng làm không xong thì làm sao làm những việc quan trọng hơn cơ chứ.
Hiểu Đồng chỉ có thể cúi gằm mặt kìm nén cơn giận của bản thân lại. Gồng mình chịu đựng sự xỉ vả của trưởng phòng. Không ai lên tiếng giúp cô.
- Được rồi. Nếu cô đã làm báo cáo rồi thì chắc là cô vẫn nhớ chứ. Cứ báo cáo trực tiếp ở đây đi – Vĩnh Phong đột nhiên lên tiếng.
Trưởng phòng nghe vậy cũng đành nói:
- Cô mau báo cáo đi.
Báo cáo thì không vấn đề gì chỉ là những từ tiếng anh mới cô vẫn chưa học thuộc cho nên khi báo cáo có phần lấp lững rất nhiều. Mọi người ở đây hầu như đều từng đi du học, cho nên tiếng anh của họ khá tốt. Hiểu Đồng nhìn vẻ mặt nhăn lại của họ thì lúng túng, cô chỉ có thể vặn vặn cây bút trong tay.
- Được rồi, trong đây đều là người Việt cả, cứ nói tiếng Việt đi – Vĩnh Phong lại lên tiếng.
Hiểu Đồng như người chết vớ được phao, cô vội lấy lại tự tin báo cáo rành rẽ bằng tiếng Việt. Bài báo cáo khá tốt được trưởng phòng tán dương.
- Dù là người mới nhưng cô làm được như vậy là rất tốt. Cứ tiếp tục phát huy tinh thần này đi nghe chưa.
- Dạ, em xin cám ơn – Hiểu Đồng cúi đầu khẽ nói.
- Từ nay, phải luôn cẩn thận. Nhớ save cho kỹ rồi cất đi kẻo bị ai đó xóa mất – Vĩnh Phong vừa nói vừa liếc mắt nhìn về phía Mai Phương khiến cô ta toàn thân lạnh toát.
Tan họp, đợi mọi người ra ngoài hết, Hiểu Đồng mới đến gần Vĩnh Phong nói:
- Cám ơn anh.
Nhưng Vĩnh Phong chỉ hừ nhẹ rồi bỏ đi. Hiểu Đồng đành đi theo ra ngoài. Vừa ra cô đã thấy Mai Phương trừng mắt nhìn mình, Hiểu Đồng cũng tức giận trừng mắt nhìn lại. Mai Phương chột dạ, cô ta biết Hiểu Đồng đã biết việc làm của cô ta nên quay mặt đi chỗ khác.
Hiểu Đồng vì không có bằng chứng gì nên cô im lặng, nhưng từ bây giờ cô nhất định phải đề phòng cô ta. Mà không chỉ cô ta, dường như cả cái phòng này đều là kẻ xấu. Bởi vì việc Mai Phương đụng vào máy tính của cô thì họ cũng phải nhìn thấy, nhưng chẳng ai lên tiếng nói.
Vĩnh Phong về phòng nhìn ra phía cửa, thấy Hiểu Đồng nhìn Mai Phương chằm chằm thì cười nhạt. Cô ấy biết người hại mình mà vẫn im lặng được.
Thật ra, tối đó Vĩnh Phong đà không cầm lòng được, cậu chạy đến trước nhà Hiểu Đồng, bản thân cậu cũng không rõ tại sao mình muốn đến đó, chỉ là muốn biết xem giờ này cô đã ngủ chưa, nhưng không ngờ nhà vẫn sáng đèn. Nhìn thấy bóng cô bên cửa sổ, vậy là cậu ngồi nhìn bóng cô cho đến khi, đến tận khi cô tắt đèn đi ngủ mới thôi. Vĩnh Phong biết cô đã hoàn thành bản báo cáo của mình rồi. Sáng nay, khi Vĩnh Phong vào phòng mình thì Hiểu Đồng đã đi pha cà phê rồi, lát sau cậu thấy Mai Phương đến ngồi vào bàn Hiểu Đồng hý hoáy cái gì đó. Hiểu Đồng vốn là người cẩn thận, cô luôn save lại kỹ càng rồi mới tắt máy, cho nên Vĩnh Phong đoán ra ngay Mai Phương đã giở trò. Nhưng cậu không muốn vạch trần, không muốn Hiểu Đồng nghĩ rằng cậu vẫn chú ý đến cô. Nhưng tấhy vẻ tội nghiệp của cô cậu lại không đành lòng àm ra aty giúp đỡ.
- Đúng là đáng giận mà! Đúng là người hiền bị ăn hiếp, người tài bị ghen ghét mà – Mình Thùy đập thay lên bàn hét lên khiến mọi người xung quanh nhìn bàn của họ. Cô bé nổi giận và bất bình khi nghe câu chuyện của Hiểu Đồng vừa kể.
Hiểu Đồng và Đình Ân đành phải kéo cô bé ngồi xuống vuốt giận.
- Từ nay cậu phải cẩn thận hơn. Cái phòng kinh doanh này thật đáng sợ, họ cạnh tranh khốc liệt thật, không ngần ngại hại nhau. Không liên quan đến mình thì ai làm gì mặc kệ họ. Không hiểu anh Vĩnh Thành nghĩ gì mà lại đưa cậu sang đó – Đình Ân nói.
- Phải đó, đợi anh Vĩnh Thành về đây, em nhất định phải đánh cho anh ấy một trận tơi bời vì dám làm chị Hiểu Đồng mệt mỏi thế này.
Vĩnh Thành cũng thường hay cùng Minh Thùy và Đình Ân dùng bữa nên xem như cũng thân thiết. Cho nên cô bé này không sợ trời không sợ đất mới dám mạnh miệng đòi xử Vĩnh Thành.
Hiểu Đồng chỉ phì cười trước hành động của cô bé. Còn Đình thì lắc đầu thở dài, cô phải chịu đựng cái tính này hàng ngày. Cũng may Minh Thùy cũng là cô bé tốt lại chân thành.
- Em đó, ở đó mà lo cho người khác, em mau lo cho mình đi. Đã tìm được hồ sơ đó chưa hả - Đình Ân lên tiếng trách hỏi.
Minh thùy lặp tức nhăn mặt rồi co người lại:
- Em vẫn chưa tìm được. Nhưng lúc đó em nhớ là mình có cầm theo mà. Nhưng không biết là biến mất từ lúc nào.
Về nhà Minh Thùy lục tung phòng ra tìm bìa đựng hồ sơ mình cần tìm thì cô nhận được một cuộc gọi điện thoại:
- Bà chằn, có phải đang một bìa hồ sơ màu tím phải không?
- Phải! Anh là ai?
- Là ai cũng được, mau đến quán … chuộc lại hồ sơ của cô đi . Haha… - Đầu dây bên kia cười một tràng rồi cúp máy.
Giọng cười rất quen, nhưng Minh Thùy không có thời gian nghĩ ngợi nhiều nữa. Cô vội mặc áo rồi lao ra ngoài.
Chẳng mấy chốc cô đã đến nơi, cô đi vào dáo dác nhìn xung quanh. Nhưng cô cũng chẳng rõ ai là người đã gọi điện cho mình nữa. Cô liền lấy điện thoại gọi lại cho người đó.
- Alô! Tôi đến rồi, anh đang ở đâu?
- Cô đi thẳng vào trong nhìn ghế bên phải – Người đó liền đáp.
Minh Thùy vội đi vào trong nhìn ghế bên phải, có rất nhiều ghế, ghế nào cũng có người ngồi. Minh Thùy bỗng thấy cái tên đáng ghét Quốc Bảo kia đang tay trong tay với một cô gái trẻ, ăn mặc rất sành điệu và phải nói là kín trước hở sau.
Minh Thùy quét mắt nhìn Quốc Bảo cái liền quay mặt đi, lúc này cô chẳng muốn tay đôi với hắn ta chút nào cả. Cô quay mặt đi ngó quanh tìm kiếm người thì điện thoại của cô reo lên. Cô bốc máy.
- Quay người lại phía sau đi.
Minh Thùy quay lưng lại thì thấy Quốc Bảo đã giơ hai ngón tay hơ hơ chào mình, khóe môi nở nụ cười đểu nhìn cô cười cợt. Minh Thùy trừng trừng mắt từ từ tiến lại bàn Quốc Bảo.
Quốc Bảo nhìn Minh Thùy giận dữ đến gần mình thì rất khoái chí. Lần trước bị cô quật ngã, cậu tức tối vô cùng khi cô bỏ chạy. Sau đó, cậu phát hiện dưới đất gần đó có một bìa đựng hồ sơ để tên :”Minh Thùy” và còn kèm theo số điện thoại. Cô nhóc này chỉ lo lấy đồ dưới chân cậu rồi bỏ chạy mà không thèm nhìn xem mình đã nhặt hết đồ chưa. Cậu mở ra xem bên trong, đó là hợp đồng quảng cáo của Đình Ân với các công ty. Trong mắt Quốc Bảo bỗng ánh lên tia nhìn nham hiểm. Cậu khẽ cười nói:” Để xem cô làm cách nào thoát khỏi bàn tay phật tổ của tôi”
- Trả đây – Minh Thùy hất mặt ra lệnh .
- Em yêu, hình như anh nghe ai đó đang sủa thì phải – Quốc Bảo quay sang cô bạn gái lấy tay nâng cầm của cô ta lên đặt nhẹ một nụ hôn .
“ Sủa” – Minh Thùy tức đến nghẹn họng, muốn sấn đến đấm vào bộ mặt đểu cáng của Quốc Bảo một đấm cho hộc máu nhưng nghĩ đến bì sơmi đó cô nén cơn giận xuống.
- Mau trả lại cho tôi – Minh Thùy cố gắng dịu giọng nói.
Quốc Bảo lúc này mới quay lại nhìn cô cười đểu hỏi:
- Tôi nợ gì cô à?
- Cái bìa hồ sơ anh nhặt được – Minh Thùy ngước mặt hít một hơi dài tống hết cũc tức ra ngoài.
- Ồ! Nhặt được. Cô cũng biết nói là nhặt được. Ai nhặt được thì là của người đó. Tôi nhặt được thì nó là của tôi – Quốc Bảo nháy mắt cười nói.
- Cái gì mà của anh chứ. Rõ ràng là anh cố ý chiếm lấy mà. Anh mà không mau trả lại tôi sẽ thưa anh tôi chiếm đoạt của người khác làm của riêng đó – Minh thùy tức giận lớn tiếng nói.
- Đi thưa? Cô cứ việc, khi nào đi thưa nhớ báo tôi một tiếng, tôi sẽ đi hầu – Quốc Bảo nhởn nhơ giương giương mắt khiêu khích đáp.
Minh Thùy tức đến đứt ruột. Nếu như không phải là hồ sơ quan trọng gì thì cô sẽ đập thẳng tay với Quốc Bảo nhưng cô không thể làm ảnh hưởng đến sự nghiệp của Đình Ân được. Cố gắng hít sâu thở mạnh để vuốt giận cho bản thân. Hễ gặp mặt tên này là cô thấy tức giận. Cô tằng hắng một chút rồi cố gắng nhỏ nhẹ nói:
- Chọc giận anh là tôi không đúng. Nhưng đây là chuyện riêng của chúng ta. Hồ sơ đó là của chị Đình Ân, anh mau trả lại cho tôi để tôi đưa cho chị Đình Ân.
Quốc Bảo thấy Minh Thùy đột nhiên hạ giọng thì mất hứng thú nhưng nhìn thấy vẻ mặt buồn buồn cam chịu của cô dễ thương quá, trong lòng đột nhiên như có cơn gió thổi qua. Cậu ngẩng mặt cười một nụ cười cuốn hút:
- Cô đang cầu xin tôi à.
- Phải – Minh Thùy cố gắng nói.
- Muốn tôi trả lại cũng được, chĩ cần chấp nhận điều kiện của tôi ….
V.ú Năm rảnh rỗi nên đến nhà Vĩnh Thành định giúp cậu dọn dẹp trông khi cậu vắng nhà.Nào ngờ khi bà vừa bước vào đã thấy Hiểu Đồng ở đó.
- Sao con lại đến đây – Bà hơi ngạc nhiên nhìn Hiể Đồng.
Vì dạo này cô rất bận rộn cho nên bình thường Hiểu Đồng ít ghé đây vào ban ngày lắm vì Vĩnh Thành đi làm.Khi Vĩnh Thành đi công tác nước ngoài cô chỉ ghé đây dọn dẹp khi Vĩnh Thành chuẩn bị về nhà.
- Hôm nay là chủ nhật nên bác Hà và bác Trung dẫn bé Đường và bé Phong đi chơi công viên, con ở nhà rảnh rỗi nên đến đay giúp Vĩnh Thành ủi mấy cái áo và dọn dẹp nhà cửa.
V.ú Năm cũng không nói gì nữa, bà lẳng lặng đem dồ vào trong rồi nhìn Hiểu Đồng lui cui dọn dẹp.Nhìn cô gái đẹp người đẹp nết như Hiểu Đồng bà cũng cảm thấy thương mến vô cùng.Ai có phúc lắm mới cưới cô về làm vợ. Nghĩ tới đây tự nhiên bà thấy đau long , hai an hem nhà này đều yêu cô. Bà cũng không biết nói sao nữa.bà thương Vĩnh thành là một đứa trẻ hiền lành ngoan ngoãn rất biết nghe lời. Bà thương Vĩnh Phong là đứa trẻ cô độc.Cả ha đứa bà đều không biết thương ai ghét ai. Bà biết Vĩnh Phong vẫn còn yêu Hiểu Đồng sâu đậm, nhưng còn Hiểu Đồng, cô có còn yêu Vĩnh Phong hay không.
Năm đó, bà vô tình nghe bà chủ gọi điện thoại, bà nghe không rõ lắm nhưng đại khái là muốn chia rẽ Vĩnh Phong và một cô gái. Bà không biết cô gái đó là ai, nhưng bà đoán cô gái đó là người mà mình đã giúp thay đồ, là người mà Vĩnh Phong nhìn bang ánh mắt chìu mến ấm áp.
Rồi bà thấy Vĩnh Phong đau khổ ra đi, bè biết bà chủ đã thành công khi chia rẽ hai người họ.
Bà biết Hiểu Đồng tự nguyện ở bên cạnh Vĩnh Thành là vì cô đã làm Vĩnh Thành bị tai nạn. Lúc bà biết được nguyên nhân là do cô, bà cũng giận lắm, nhưng thấy Hiểu Đồng hét lòng chăm sóc Vĩnh Thành, còn Vĩnh Thành mỗi khi ở bên Hiểu Đồng thì nét mặt tươi vui hạnh phúc vô cùng nên bà đã nguôi giận.
Vậy thì trong những năm tháng đã qua, Hiểu Đồng đã quên đi tình yêu với Vĩnh Phong hay chưa? Cô đã yêu Vĩnh Thành hay chưa? Bà rất muốn hỏi thẳng cô nhưng bà sợ, bà sợ sẽ làm tổn thương cô.
Bà muốn làm một phép thử, đem tình yêu trở về bên nhau, bởi vì bà không muốn cả ba người đều chìm trong đau khổ.Nhất là khi bà thấy Vĩnh Phong vẫn còn đau khổ nhiều như thế. Bà vờ như vô tình nói:
- Vậy con giúp dì dọn dẹp nha, dì đi nấu chút đồ ăn mang đến cho Vĩnh Phong, từ sáng đến giờ nó bị đau nhiều lắm.
Bà nói xong liền lén lút quan sát sắc mặt của Hiểu Đồng, quả nhiên khi nghe Vĩnh Phong bị đau thì gương mặt trầm lại đầy lo lắng, cô vôi vàng hỏi:
- Vĩnh Phong bị đau, anh ấy bị đau gì vậy bác?
- Nó bị đau dạ dày.
“ Đau dạ dày” Hiểu Đồng nghe thấy bỗng thấy đau vô cùng. Năm đó Vĩnh Phong vì đau khổ mà uống rất nhiều rượu đã bị xuất huyết dạ dày.
- Cái thằng lại không chịu ăn uống bình thường cứ chúi đầu vào công việc, bỏ bữa hoài nên dạ dày thường xuyên bị đau. Nó lại ở một mình không ai chăm sóc cả. Mà V.ú lại phải chăm lo nhà cửa bên kia, không thể thường xuyên qua bên nó.
- Sao V.ú không tìm cho anh ấy một ngời giúp việc ạ ? – Hiểu Đồng hỏi.
- Nó không thích có người lạ trong nhà.
Hiểu Đồng gật đầu tỏ ý đã biết.Đúng là cô đã biết. Lúc trước khi Vĩnh Phong đưa Hiểu Đồng về căn nhà cũ. Vĩnh Phong cũng nói chỉ có mỗi V.ú Năm là đến dọn dẹp cho cậu mà thôi.
- Anh không thích người lạ ở trong nhà mình
- Vậy em không phải người lạ à – Lúc đó Hiểu Đồng cười trêu chọc.
- Em không phải người lạ, em là trái tim của anh – Vĩnh Phong ôm chặt Hiểu Đồng vào lòng, tựa cằm lên tóc cô hạnh phúc nói.
Ký ức hiện về đột ngột như bóp nghẹt trái tim Hiểu Đồng. Đôi mắt đen bỗng long lanh ngấn lệ nhưng cô cố kìm lại không thể tự nhiên khóc trước mặt V.ú Năm được.
- Vậy V.ú định nấu gì cho anh ấy ăn ạ.
- V.ú định nấu vài món ăn nhẹ rồi đem qua cho Vĩnh Phong. Nhưng dạo này già cả rồi nên vị giác không còn tốt như trước nữa. Chỉ e Vĩnh Phong bị đau mà còn phải ăn đồ dở nữa thì khổ - V.ú Năm giả vờ than.
Hiểu Đồng nghe vậy, cô cắn môi một cái rồi nói:
- Vậy để con nấu giúp V.ú nha.
- Thật à. Vậy con nấu giúp V.ú đi. Cám ơn con nhiều lắm – Bà làm bộ vui mừng nói.
- Đâu có gì đâu V.ú, dù sao Vĩnh Phong cũng là em của Vĩnh Thành mà.
Hiểu Đồng nói xong liền bắt tay vào làm thức ăn. Cô cố tình nấu những món mà Vĩnh Phong thích ăn. Nhìn những món ăn trong lòng bỗng ấm áp, trái tim đập rộn ràng khi nghĩ tới việc Vĩnh Phong sẽ ăn những món ăn mà cô nấu. Ánh mắt cô long lanh niềm hạnh phúc.
V.ú Năm nhìn thấy biểu hiện của cô, bà khẽ cười. “Người có tình thì nên kết duyên giai ngẫu”. Khi Hiểu Đồng nấu xong liền bỏ vào hộp đóng kín cẩn thận rồi đưa cho bà. Bà mĩm cười cầm lấy đi ra nhưng lát sau Hiểu Đồng nghe tiếng thét của bà, cô vội chạy ra, thấy bà đã ngồi bệch xuống đất. Cô lo lắng hỏi:
- V.ú sao vậy?
Hiểu Đồng chạy đến đỡ bà dậy.
- Già rồi chân cẳng yếu, đi mấy bước đã bị ngã, bây giờ chân V.ú đau quá.
- Để con đưa V.ú đi bệnh viện – Hiểu Đồng vội nói.
- Không cần đâu – Bà xua tay nói – Đi bệnh viện về thức ăn sẽ nguội hết, mà Vĩnh Phong đang bị đau nằm ở nhà chớ V.ú đem đồ ăn đến.
Hiểu Đồng nghe vậy cũng bối rối không biết tính sao, bà đã lên tiếng:
- Hay là để V.ú tự đi bệnh viện. Con giúp ** đem đồ ăn đến cho Vĩnh Phong đi có được không?
Nghe bà nói, Hiểu Đồng thoáng giật mình, sắc mặt trắng bệch. Cô cắn môi cúi đầu suy nghĩ. Cô không dám đối mặt với Vĩnh Phong, cô sợ phải gặp cậu. Nhưng Vĩnh Phong đang bị đau. Lòng cô như có lửa đốt, cảm giác đau đớn như là chính mình vậy. Cuối cùng cô quyết định đi.
Sau khi giúp V.ú Năm đón taxi. Hiểu Đồng cũng đón xe đến nàh Vĩnh Phong. Khi cô đến trước cửa nhà, cô chần chừ không dám bấm chuông, nhưng nhìn thức ăn trên tay mình lại muốn biết tình trạng Vĩnh Phong ra sao, cô đành run run đưa tay lên bấm chuông.
Rất lâu sau mới có tiếng mở cửa, cả người trong và người ngoài đều sững người nhìn nhau, không ai nói gì với ai cả. Cô lúng túng giải thích mọi chuyện với Vĩnh Phong, giọng nói cứ bị ngắt quãng vì trái tim đập mạnh. Gương mặt Vĩnh Phong lạnh lùng nhìn cô rồi khẽ tránh qua một bên cho cô vào.
- Em…. – Hiểu Đồng ngập ngừng nói, đây là lần đầu tiên cô bước vào căn nhà này. Cảm giác không thoải mái cho lắm, hai tay cô nắm chặt cái bị đựng thức ăn.
- Tôi đói rồi, mau dọn đồ ra đi – Vĩnh Phong lạnh nhạt ra lệnh.
Hiểu Đồng cúi đầu đi vào trong, theo sự hướng dẫn của Vĩnh Phong cô đi vào bếp. Cô im lặng trút đồ ăn ra dĩa, Vĩnh phong ngồi dưới ghế nheo mắt nhìn cô làm, không bỏ sót động tác nào của cô.
- Reenggggggggggggg…………
Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên. Vĩnh Phong đứng dậy mở cửa. Cậu lại bị bất ngờ một lần nữa, trước của là Anh Kỳ với nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy Vĩnh Phong cô liền lao đến ôm chầm Vĩnh Phong.
- Em nhớ anh lắm.
Hiểu Đồng vô tình bước ra nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim như bị ai thò tay bóp nát.
Vĩnh Phong bị Anh Kỳ ôm chặt thì thấy khó chịu liền xô cô ra. Cậu nhíu mày nhìn Anh Kỳ nói:
- Sao em lại đến đây.
- Em đến thăm anh không được sao – Anh Kỳ nghiêng đầu cười nói, bộ dạng của cô trong đáng yêu vô cùng.
- Lần sau có đến thì gọi điện cho anh trước, anh không thích người ta tự tiện đến nhà mình đâu – Vĩnh Phong cau có nói.
Anh Kỳ vẫn cười hì hì chạy đến bám chặt vào cánh tay của Vĩnh Phong, nhưng lần này cậu không xô cô ra như lúc nãy, chỉ lạnh lùng xoay người lại, đột nhiên thấy Hiểu Đồng đang đứng đó trân mắt nhìn, môi cắn chặt lại. Gương mặt cậu bỗng khựng lại một lát rồi liếc mắt nhìn cô một cái, bàn tay đang bị Anh Kỳ bám chặt buông thỏng.
Anh Kỳ nhìn thấy Hiểu Đồng cũng thoáng ngạc nhiên, sắc mặc cũng trầm lại hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến nhìn Vĩnh Phong dò xét. Nhưng sau đó cô nhanh chóng nhoẻn miệng cười chào Hiểu Đồng. Hiểu Đồng cũng vô thức gật đầu đáp lại.
Ngay lúc đó điện thoại trong túi của Hiểu Đồng vang lên, nhưng cô vẫn đứng yên không động đậy. Vĩnh Phong nhìn cô khẽ nhắc:
- Nghe điện thoại đi.
Hiểu Đồng lúng túng vội cho tay vào túi lấy điện thoại ra bắt.
- Alô! Vĩnh Thành…..- Tiếng Hiểu Đồng gọi nhỏ.
Vĩnh Phong bất giác cung tay lại rồi vòng tay ôm chặt lấy eo của Anh Kỳ siết mạnh.
…………
- Em biết rồi, tối em sẽ ở nhà chờ anh gọi lại.
Khi Hiểu Đồng cúp máy cho vào túi thì nghe tiếng Anh Kỳ hỏi:
- Cô ấy là ai vậy ?
- Cô ấy là người giúp việc của anh – Vĩnh Phong lạnh lùng đáp, phớt lờ ánh mắt sửng sờ đau khổ của Hiểu Đồng mĩm cười nhìn cô giới thiệu – Đây là bạn gái ở bên Mỹ của tôi – Xong rồi ôm chặt lấy Anh Kỳ lướt qua cô đi vào trong.
Cả hai đi vào trong, Hiểu Đồng đứng lại cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang cắn nát tim cô. Cái lạnh bao trùm khắp thân thể cô khiến cô run lên. Lạnh rất lạnh, đau rất đau ….
Cái cảm giác đau đớn nhất trên thế gian này không phải là cái chết, cũng không phải là cái cảm giác mất đi người yêu, hay là xa cách người mình yêu mà cảm giác đau đớn nhất chính là khi thấy người mình yêu tay trong tay với người con gái khác. Cái cảm giác này đúng là sống không bằng chết.
Hiểu Đồng cảm thấy đau lòng phát khóc, nước mắt đã quanh vòng mí mắt nhưng lại không thể rơi. Cô không có tư cách rơi nước mắt. Thật sự không có một chút tư cách nào. Nếu như có người có thể trách mắng cô thì người đó chỉ có thể là Vĩnh Phong. Bởi vì cô cũng tay trong tay với Vĩnh Thành trước mặt Vĩnh Phong, cũng làm tan nát lòng anh như thế.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Cô cắn cắn môi kìm nén nỗi đau vào trong lòng, nhét sâu vào trong trái tim. Cô biết rằng cô đã tạo ra một vết thương rất sâu ,rất sâu trong trái tim của Vĩnh Phong mãi không bao giờ lành. Vết thương không thể nào liền lại, nó tạo ra một vết thẹo sần sùi xấu xí.
Lát sau cô cố gắng bước chân vào nhà bếp, cảnh tượng đập vào trong mắt cô là cảnh ấm áp tình tứ của hai người kia. Vĩnh Phong đang ngồi ung dung trên ghế để mặc Anh Kỳ gắp thức ăn đưa vào tận miệng cho cậu, ánh mắt Anh Kỳ chìu mến nhìn cậu. Vĩnh Phong tuy vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng không hề từ chối cử chỉ thân mật của Anh Kỳ. Hai người thấy Hiểu Đồng bước vào thì dừng lại, quay lại nhìn cô.
Sắc mặt Hiểu Đồng đã tái nhợt, cô yếu ớt nhìn họ cười nói:
- Vậy tôi không làm phiền hai người nữa. Tôi xin phép đi về.
- Ừ! – Vĩnh Phong lãnh đạm đáp.
Anh Kỳ không nói gì chỉ nhìn theo dáng quay lưng của Hiểu Đồng, ánh mắt từ từ chuyển sang tối sầm lại.
Hiểu Đồng ra ngoài bước đi gần như không đủ sức, cô tựa người vào tường cố gắng bước đi. Cô biết cô gái đó là ai: Nữ minh tinh Anh Kỳ vừa trở về nước đã tuyên bố ý định theo đuổi ý trung nhân của mình. Hiểu Đồng cũng không để tâm đến mấy chuyện này lắm nhưng Minh Thùy cứ nói mãi làm cô cũng để ý. Chỉ là cô không ngờ ý trung nhân mà Anh Kỳ nói đến lại là Vĩnh Phong.
Cô mĩm cười chua chát, hai người họ rất xứng đôi, rất đẹp. Là một đôi tình nhân lý tưởng khiến người người ngưỡng mộ lẫn ghen tỵ. Nghĩ đến đây, Hiểu Đồng đau như bị ai cắt.
Hiểu Đồng gọi điện biết bé Phong và bé Đường đi chơi chưa về, cô cũng không muốn về nhà. Lại chẳng biết đi đâu cả, cô sợ phải ở một mình trong cô độc cho nên đã gọi điện cho Đình Ân.
Đình Ân vừa kết thúc buổi quảng cáo thì cùng Minh Thùy đến chỗ hẹn với Hiểu Đồng. Cả hai vừa bước vào thì đã thấy bóng dáng cô độc đau thương của Hiểu Đồng, lúc nãy lại nghe giọng Hiểu Đồng thấy khác lạ, Đình Ân nhận thấy có gì đó vừa xảy ra.
Đến bàn, cô bắt gặp ánh mắt trầm buồn của Hiểu Đồng, cô biết nhận định của mình là đúng. Nhưng Đình Ân không vội bắt ép Hiểu Đồng nói ra, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống nhìn bạn chân thành.
Chỉ có Minh Thùy tuổi trẻ vô tư, cô không nhìn thấy biểu hiện của Hiểu Đồng, cô bé vô tự ngồi xuống rồi quẩy tay với phục vụ.
Cả ba trò chuyện một lúc, cuối cùng Minh Thùy vô tình nhắc đến tên Anh Kỳ khiến nét mặt Hiểu Đồng khựng lại. Đình Ân phát giác liền gặng hỏi. Cuối cùng Hiểu Đồng cũng kể hết mọi chuyện. Người đầu tiên có phản ứng là Minh Thùy.
- Cái gì! Là sự thật sao? – Cô bé la lên vẻ không thể tin được.
Hiểu Đồng mĩm cười khổ sở xác nhận. Nhìn thấy nụ cười của Hiểu Đồng, Minh Thùy cảm thấy có lỗi vô cùng, cô quá vô tư không hề phát hiện ra nỗi buồn của người chị em tốt của mình. Cô ngồi im không nói gì thêm nữa.
- Nếu muốn khóc thì khóc đi, khóc cho nhẹ lòng – Đình Ân vỗ dành an ủi Hiểu Đồng.
- Mình đâu có muốn khóc – Hiểu Đồng yếu ớt phủ định.
- Vậy gương mặt đáng thương tội nghiệp này là gì. Ở đây chỉ có mình và Minh Thùy, cậu cứ mặt tình khóc đi – Đình Ân khuyên nhủ.
Hiểu Đồng như được thể, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống ở khóe mi buồn.
Nghe tiếng đóng cửa lại, Vĩnh Phong im lặng nuốt hết chỗ thức ăn trong miệng mà Anh Kỳ gắp cho cậu. lát sau nhìn Anh Kỳ nói:
- Anh no rồi, em về đi, anh muốn nghỉ ngơi.
Gương mặt đang tươi cười của Anh Kỳ bỗng vụt tắt, cô phụng phịu bỏ đôi đũa xuống.
- Người ta trốn việc đến đây gặp anh, chưa gì anh đã đuổi người ta về.
- Anh Kỳ - Vĩnh Phong nạt lớn.
Anh Kỳ lặp tức tái mặt im bặt, cúi đầu xuống li nhí nói:
- Xin lỗi anh, anh đừng giận em.
Vĩnh Phong bỗng thấy mình nổi giận vô cô liền dịu giọng nói:
- Là lỗi của anh, chỉ là anh mệt quá muốn nghỉ ngơi mà thôi.
- Vậy anh nghỉ ngơi đi, em về đây, lần sau gặp.
- Ừ! – Vĩnh Phong khẽ gật đầu.
Cậu chỉ muốn Anh Kỳ biến mất thật nhanh trước khi tim cậu còn chịu đựng được. Anh Kỳ vừa ra về, Vĩnh Phong đã thả mình ngã phịch xuống ghế mệt mỏi và đau đớn.
Khi cậu mở cửa ra, trước mặt cậu là gương mặt yêu kiều đó, trái tim cậu đập lên rộn ràng. Rồi khi thấy cô lúng túng giải thích lí do cô có mặt ở đây, cậu chỉ muốn ôm chầm lấy cô thật chặt, không muốn buông ra. Khi thấy cô từ từ dọn thức ăn ra trước mặt cậu, mùi hương xộc lên mũi cậu khiến cậu ngất ngây. Cảm giác đã lâu rồi chưa có được bỗng xuất hiện khiến tâm trạng cậu vui vẻ lạ thường. Được ở một mình bên cô khiến cõi lòng Vĩnh Phong tấhy thật ấm áp.
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Nào ngờ tin hy vọng vừa lóe lên trong cậu bỗng vụt khi Anh Kỳ xuất hiện, sợi dây hạnh phúc vốn mỏng manh bị cắt đứt khi điện thoại của Vĩnh Thành gọi tới. Vĩnh Phong hiểu rằng cậu và Hiểu Đồng là hoàn toàn không thể trở lại bên nhau.
Vĩnh Phong muốn cắt đứt triệt để tình cảm với Hiểu Đồng, nhưng làm sao để cắt đứt. Cậu không biết phải làm sao mới cắt đứt được tình yêu dành cho cô. Phải làm sao?
Chia tay Đình Ân và Minh Thùy, Hiểu Đồng đi bộ về nhà vì chỗ hẹn cách nhà cô không xa. Đi được một đoạn thì trời bắt đầu mưa, những hạt mưa rất nhẹ rơi xuống. Trong khi mọi người chạy tìm chỗ trú mưa thì Hiểu Đồng vẫn cứ bước trong mưa. Sau khi khóc một trận đã đời cô bỗng thấy rất mệt mỏi, chỉ muốn về nhà thật nhanh, cô muốn nằm được vùi mình trong chăn để ngủ một giấc thật sâu để rồi thức dậy nhìn thấy hóa ra nỗi đau này chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Không ngờ một giấc ngủ dài đến tận giữa khuya, hơi thở gấp gáp, thân nhiệt tăng cao, cô lại chìm sâu vào trong giấc ngủ.
- Con bé đó hôm nay không đi làm – Một người trong phòng nhìn về chiếc bàn trống của Hiểu Đồng thì thầm nói với Mai Phương. Cô ta hừ nhẹ một tiếng.
- Mà nè, tại sao em lại ghét Hiểu Đồng như thế, chị thấy con bé cũng hiền lành mà – Một người khác lên tiếng hỏi Mai Phương.
- Hiền lành cái gì mà hiền lành. Cô ta đạo đức giả cho có, giả vờ hiền lành mà thôi, mọi người đừng bị cô ta gạt – Mai Phương bĩu môi nói.
Nghĩ một chút thì Mai Phương mới nói tiếp:
- Cô ta đó, ỷ mình đẹp rồi dụ dỗ tổng giám đốc cho cô ta vào đây. Tuy hiện thời chỉ là một nhân viên bình thường thôi nhưng mà mọi người nhìn đi, chỗ cô ta ngồi tại sao lại là ở chỗ đó, phòng này còn thiếu gì chỗ trống chứ. Chỗ đó thông thường chẳng phải để dành cho thư ký hay trợ lí riêng hay sao.
Lúc này mọi người mới hiểu ra vì lí do gì mà Mai Phương ghét Hiểu Đồng đến thế, thì ra cô ta đang nhắm đến vị trí thư ký cho anh chàng phó tổng giám đốc đẹp trai kia. Tất cả cười thầm trong bụng nhìn cô ta, ai mà chẳng như cô ta muốn làm trợ lí riêng hay thư ký cơ chứ. Nhưng vì làm việc chung đã lâu nên mọi người giả vờ hùa theo cô ta.
- Em nói chị mới nghĩ đến, đúng là con bé đó không thật .
Sau đó, người một câu bàn luận không tốt về Hiểu Đồng. Vĩnh Phong đi tới nghe đượcm trong lòng cảm thấy phẫn nộ, cậu đẩy mạnh cửa vào khiến mọi người đều bị giật mình quay đầu nhìn lại rồi thấy ngay vẻ mặt hầm hầm đáng sợ của Vĩnh Phong. Cậu hung hăng quét ánh mắt khắp phòng rồi nói lớn:
- Xem ra mọi người rảnh rỗi đến mức trò chuyện phím trong giờ làm việc. Chắc là công ty không đủ việc để mọi người làm, cho nên mọi người đến công ty ngồi chơi hưởng lương phải không. Được, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ giảm biên chế, ai cảm thấy mình ít việc thì nên tự giác nộp đơn từ chức đi là vừa.
Nói xong, Vĩnh Phong đi thẳng vào phòng của mình đóng mạnh cửa lại khiến ai cũng thót cả tim, mồ hôi đầm đìa, không ai dám hó hé thêm điều gì nữa.
Khi đi qua bàn làm việc của Hiểu Đồng, bàn lạnh ngắt, Vĩnh Phong cau mày một cái. Cậu vào phòng liền gọi điện cho phòng tổ chức nhân sự.
- Cô ấy không đến cũng không gọi điện xin nghĩ phép ạ. Điện thoại cũng không gọi được.
Vĩnh Phong trong lòng cảm thấy bất ổn không yên tâm gác máy xuống. Cậu đưa tay day day hai thái dương thở dài khổ sở. Chẳng phải hôm qua cô vẫn bình thường hay sao. Vĩnh Phong nhớ lại gương mặt tái nhợt của cô khi Anh Kỳ bám lấy cậu. Cậu không hiểu cảm xúc của cô lúc ấy là thế nào (=> Đồ ngu). Lòng Vĩnh Phong thấy rối loạn vô cùng. Trong lòng nhen lên một cảm xúc gì đó mà chính bản thân cậu cũng không hiểu rõ. (Ngu không thuốc chữa luôn)
Cầm lấy điện thoại muốn nhấc máy gọi cho cô nhưng chần chừ mãi vẫn không tài nào nhấn số được.
Lần thứ hai thức giấc là đã ba giờ chiều rồi. Hiểu Đồng hoảng hốt bật người dậy, cô không đi làm cũng không xin phép nghỉ, thế nào cũng bị trừ điểm. Cô muốn lấy điện thoại để gọi nhưng phát hiện ra cô đã để điện thoại ở dưới nhà. Hiểu Đồng muốn đi xuống dưới, nhưng bàn chân không có sức , đầu choáng váng, cả người nóng ran. Cô rót một ly nước để uống, nước vừa vào người thì Hiểu Đồng thấy có chút dễ chịu. Cố gắng hết sức cuối cùng cô cũng cầm được điện thoại trong tay nhưng nó đã bị hết pin. Hiểu Đồng đành từ bỏ ý định xin phép để ngày mai trực tiếp đưa đơn rồi cầm điện thoại đi lên lầu sạc.
Cô đặt người xuống giường là lại chìm vào mê man. Nữa đêm cô bỗng nhận được cuộc gọi của Vĩnh Thành. Cậu nghe giọng của hiểu Đồng có vẻ khàn khàn liền hỏi:
- Hiểu Đồng! Em sao vậy, có phải không khỏe trong ngừơi không?
- Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi – Hiểu Đồng khó khăn trả lời, cổ họng cô khô khốc, cả ngày nay cô chỉ uống có một ly nước mà thôi, cả người quả là không còn chút sức lực nào, cô bỗng ho lên một tràng dài.
- Hiểu Đồng, em vẫn để chìa khóa ở dưới chậu hoa chứ?
- Ừhm!
- Vậy em ngủ đi, anh sẽ cho người đến đưa em đi bệnh viện – Vĩnh Thành ra lệnh.
- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn cản nhưng sau đó lại là một tràng ho dài nữa.
Vĩnh Thành đau xót hận không thể bay về bên cạnh cô, :
- Em đừng nói gì nữa, cứ nằm nghỉ đi, lát có người đến đừng ương bướng mà không đi bệnh viện.
Hiểu Đồng cũng không từ chối nữa, cô tắt máy rồi đi ngủ. Người Vĩnh Thành kêu đến chắc chắn là Khương Thái. Lần nào cũng là anh ta giúp đỡ cô đưa bé Phong hay là bé Đường đi bệnh viện, lần này là cô.
Nữa đêm, Hiểu Đồng cảm thấy có một bàn tay ấm áp sờ trên trán cô, cái trán đang lạnh bỗng thấy dễ chịu vô cùng. Một chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau khắp mặt cô, Hiểu Đồng khẽ mở mắt, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng quen thuộc mang vẻ đau đớn, mở to mắt nhìn cô, Hiểu Đồng cảm thấy run lên, đôi môi khô nức khẽ lên tiếng gọi:
- Vĩnh Phong
Nếu nói một người khi bệnh tật, người đó sợ nhất là cái gì: Sợ chết, sợ máu , sợ bóng tối ….Tất cả đều không phải, mà là họ sợ nhất là cô đơn. Người bệnh thường rất yếu đuối, cả người tựa hồ như không có sức họ thường muốn dựa dẫm vào người nào đó nhất là người mà mình yêu thương nhất.
Người đứng trước mặt Hiểu Đồng là người mà cô yêu thương nhất, muốn dựa dẫm nhất. L1uc nhìn thấy Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn quên đi tất cả để dựa vào cậu, để ôm chầm lấy cậu, muốn được ủ mình vào trong hơi ấm của vòng tay rắn chắc ấy. Nhưng mà tim cô lại thấy đau nhói khi nhìn cậu. Bởi chỉ vì một câu nói:” Cô ấy là người giúp việc của anh”.
Dù là không phải Vĩnh Phong cố tình, dù là chỉ muốn che giấu mối quan hệ giữa hai người, dù là Vĩnh Phong không muốn Anh Kỳ hiểu lầm thì cũng không cần phải nói ra câu tàn nhẫn đến vậy. Có rất nhiều việc để lí giải cho mối quan hệ của họ, lí giải cho sự xuất hiện của cô trong nhà cậu. Hay cứ đúng như sự thật cô được người ta nhờ vả đem thức ăn đến cho cậu. Nhưng Vĩnh Phong lại chọn cách gây tổn thương cho cô nhất, chà đạp lòng tự trọng của cô nhất.
Hiểu Đồng bất giác hất mạnh bàn tay của Vĩnh Phong đang lau mồ hôi trên trán cô, khiến bàn tay trở nên hụt hẫng. Vĩnh Phong cau có nhìn thái độ vừa rồi của Hiểu Đồng trong lòng có chút tức giận , cậu quay lưng đứng dậy với tay lấy bộ đồ trong tủ ra thẩy trước mặt cô, giọng lạnh lùng ra lệnh:
- Mau thay đồ đi tôi đưa cô đi bệnh viện.
- Không cần – Hiểu Đồng gạt đi bộ đồ trước mặt, quay đầu đi nơi khác.
- Tôi có bệnh tự tôi tự biết đi bệnh viện. Không phiền phó tổng giám đốc lo lắng cho một người giúp việc như tôi. Anh mau về mà chăm sóc cho bạn gái của anh.
Hiểu Đồng nói xong, đôi mắt ngân ngấn nước mắt, cô cúi đầu không để Vĩnh Phong nhìn thấy nhưng cậu đã thấy rồi.
Khi Vĩnh Phong nghe Vĩnh Thành nói rằng Hiểu Đồng đang bệnh, mà Khương Thái đang bận nên không thể đến đưa cô đi bệnh viện được đành nhờ Vĩnh Phong đến đưa cô đi. Vĩnh Phong chần chừ hồi lâu rồi mới lên xe chạy đến.
Rõ ràng là hận cô, rõ ràng là muốn bỏ cuộc, rõ ràng là muốn buông xuôi nhưng khi thấy gương mặt cô đầm đìa mồ hôi và đau đớn thì nỗi hận kia phút chốc tiêu tan. Chỉ còn lại nỗi lo lắng xót thương mà thôi.
Khi cô hất tay cậu ra, trong lòng cậu bùng lên một ngọn lửa giận dữ. Nhưng khi nghe cô thốt ra câu nói giận dỗi thì ngọn lửa trong lòng bị dập tắc ngay tức khắc. trong lòng vang lên một ý vị ngọt ngào của hờn ghen. Vĩnh Phong trong bụng cười thầm, chỉ muốn chạy đến ôm cô thật chặt, hôn thật sâu lên đôi môi hờn dỗi kia. Nhưng cậu biết Hiểu Đồng như con nhím xù lông, nếu cậu đối xử dịu dàng chỉ càng làm cô xa lánh hơn mà thôi.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng khóe môi nhếch lên cười khinh bạc một cái rồi nói:
- Cô hiểu lầm rồi đó, tôi không lo lắng cho cô mà là do tôi nhận lời nhờ vả của Vĩnh Thành giúp anh ấy chăm sóc cô. Mau mặc đồ đi, hay là cô muốn tôi mặc giúp cô, tôi rất sẵn lòng.
Hiểu Đồng cắn môi lườm Vĩnh Phong một cái lớn tiếng xua đuổi:
- Còn không mau ra ngoài.
Vĩnh Phong làm mặt lạnh quay lưng đi ra ngoài. Nhưng khi vừa quay lưng đi, nụ cười đã nở trên khóe môi.
Cuối cùng Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong đưa đến bệnh viện, bác sĩ giúp cô truyền liền ba chai nước biển, cô mệt mỏi nhắm mắt ngủ ngon lành. Vĩnh Phong đứng bên cạnh nhìn cô ngủ say tràn ngập yêu thương. Sau đó cậu thở dài bước đến bên cửa sổ cách xa giường cô nằm, lặng lẽ rút một điếu thuốc ra hút. Cậu nhã từng đợt thuốc, trầm tự suy nghĩ, lòng thở dài đau khổ.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Đột nhiên Hiểu Đồng ho nhẹ vài tiếng, Vĩnh Phong vội vàng dí điếu thuốc cho tắt tiện tay ném xuống đất, rồi mở rộng cửa sổ cho khói thuốc bay ra ngoài. Cậu hít thở mạnh, tống hết khói thuốc trong miệng ra ngoài, cho đến khi cảm thấy miệng không còn khói thuốc thì mới nhè nhẹ đi đến bên cạnh Hiểu Đồng đắp chăn lại ủ ấm cho cô. Cậu lặng người nhìn cô rất lâu mới khẽ vuốt ve gương mặt cô.
Khi tay cậu chạm vào cô, cả người cậu run nhẹ như bị điện giật. Đã bao lâu rồi cậu ước ao được hạm vào cô dù chỉ một lần, nhưng cậu không dám, cậu sợ. Quả đúng là như vậy, khi cậu chạm được vào người cô thì càng tham lam, muốn chạm nhiều hơn, muốn giữ chặt cô trong vòng tay cậu mãi mãi không buông. Vĩnh Phong khổng thể kìm lòng mà hôn nhẹ lên môi cô.
- Cô mau đến tiệm bánh ABC ở đường Z (biết ở đâu chết liền >o
Vừa nói cậu còn làm động tác dùng tay đo chiều cao trên trán cô rồi đặt ngay thắt lưng của cậu, ý nói Minh Thùy lùn chỉ đứng tới eo của cậu mà thôi.
Đó coi như là một sự sỉ nhục cho chiều cao khiêm tốn của Minh Thùy. Cô tức giận đến xám cả mặt, quyết tâm lấy cho bằng được, cô túm lấy áo của Quốc Bảo cố kéo cho cậu thấp xuống rồi nhảy lên lấy lại, nhưng Quốc Bảo nhanh tay truyền qua tay kia rồi. Cả hai giằng co một lát, Minh Thùy vô tình trượt chân trên tấm thảm ngả người về phía sau. Cứ tưởng là ngã đập đầu đến nơi, Minh Thùy đành nhắm mắt lại chờ đợi cú ngã.
Nhưng sau đó, cô thấy có một vòng tay ôm lấy cô, kéo cô về phía người đó, cứu cô thoát khỏi cú ngã, cô cũng nhanh tay ôm chặt lấy người đó để khỏi ngã. Nhưng sau đó, Minh Thùy thấy cái gì đó chạm vào môi cô rất mềm. Mở mắt ra nhìn, cô thấy mình và Quốc Bảo đang môi chạm môi, mắt nhìn mắt. Trong giây phút đó, cả hai đều đỏ mặt, tim đập thình thịch, lỗ tai nóng bừng.
Một lát sau, hai người xấu hổ buông nhau ra. Họ đều quay lưng lại với nhau, đứng im không nói gì, chỉ nghe tim mình đập mạnh. Cuối cùng Quốc Bảo lên tiếng trước:
- Cô mau dọn dẹp cho sạch đi, lát nữa tôi vào kiểm tra. Nếu cô làm không xong thì đừng mong tôi trả lại cho cô.
Quốc Bảo nói xong thì đi ra ngoài phòng đóng sầm cửa lại để mặc Minh Thùy với một đống nhùn nhằn đến chóng mặt mà cậu tạo ra để ức hiếp cô. Minh thùy tức giận đá mạnh đống đồ mà Quốc Bảo quăng dưới đất, mỗi cái một nơi. Sau đó trong đầu xuất hiện một ý tưởng tinh nghịch.
- Bắt tôi làm cu li không công cho anh à, đừng hòng – Minh Thùy hướng cửa mắng.
Cô chẳng những không dọn dẹp cho sạch sẽ mà còn chà sát chúng dưới chân cô. Nhìn nhãn mấy cái cáo sơ mi , cô biết nó đắt tiền thế nào, cô dùng tay vò nát chúng làm chúng nhăn nhúm đến không thể nhận ra.
Cô đá hết tất cả mền gối xuống đất, nhảy lên đó dẫm dẫm vài cái cho đở ghét. Nhớ lại trong túi mình còn mấy chai keo màu dùng để làm tóc, cô lấy ra phun đầy một tấm thảm dày rất đẹp và mấy cái áo được cho là đắc giá nhất.
Sau đó, Minh Thùy còn phá hoại thêm một chút nữa rồi mới đắc chí phủi tay đi xuống dưới nhà. Quốc Bảo vừa nhìn thấy cô bước xuống thì nhìn đồng hồ. Mới hơn nữa tiếng, cậu nhăn mặt hỏi:
- Cô dọn xong rồi à.
- Xong rồi. Trả cho tôi – Minh Thùy lừ mắt đáp , rồi xóe tay trước mặt Quốc Bảo.
Cậu gạt tay cô ra nói:
- Tôi phải kiểm tra đã. Nếu không ưng bụng thì đừng hòng tôi trả.
Nói xong cậu đi lên phòng, Minh Thùy ở dưới này nhìn theo bóng Quốc Bảo cười thầm đếm nhịp. Chẳng được mấy nhịp cô đã nghe thấy tiếng gầm gừ thét lên ở trên lầu rồi thấy Quốc Bảo lao xuống nhanh như một con báo. Cậu chụp lấu tay cô siết chặt, giậnn dữ nói:
- Còn nói không, phòng của tôi lúc nãy đâu có tệ như vậy đâu. Còn mấy màu sơn đó là gì hả.
- Nè, anh có bằng chứng gì nói rằng tôi làm hả, biết đâu anh làm rồi nhưng không nhớ thì sao – Minh thùy ngông nghênh cãi lại.
Khóe môi Quốc Bảo lập tức cong lên cười gian xảo nói:
- Tôi sẽ cho cô xem bằng chứng.
Nói xong cầm cái remote bấm bấm một lát, hình ảnh Minh Thùy phá hoại hiện rõ ra khiến cô đó lưỡi lấp bắp nói:
- Cái đó….cái đó …
Minh Thùy vừa nhìn thấy thì chỉ muốn cắn lưỡi chết quách đi cho xong. Không ngờ trong phòng ngủ của hắn ta mà cũng đặt camera. Cô hết đường chối tội, nhưng cô nhất quyết không chịu để bị ép cho nên đành cố gắng ưỡng ngực lên nói:
- Tôi làm đó thì sao.
- Tôi có thể đem bằng chứng này đến đồn cảnh sát kiện cô – Quốc Bảo cười xảo quyệt nói.
Minh Thùy vừa nghe xong thì nuốt khan nước miếng một cái, cô sợ sệt nói:
- Bất quá tôi dọn dẹp sạch sẽ lại giúp anh. Còn mấy cái áo hàng hiệu và tấm thảm của anh tôi sẽ đền cho anh được không.
- Đền cho tôi. Chỉ e cô lực bất tòng tâm. Mấy cái áo thì chưa tính tới đi, nhưng tấm thảm đó cô biết đáng giá bao nhiêu hay không hả. Tôi mua trong một cuộc đấu giá, giá của nó là 250 triệu. Cô liệu có đền nổi không hả.
- Cái gì? – Minh Thùy mở to mắt nhìn Quốc Bảo kinh ngạc – Cái tấm thảm đó mà tới 250 triệu ư.
- Cô không tin, tôi có thể lấy hóa đơn cho cô coi.
- Tấm thảm đáng giá như thế mà anh lại để dưới chân à.
- Tôi thích đó thì sao, của tôi, tôi muốn làm gì thì làm – Quốc Bảo giương mắt cười nói – Bây giờ cô tính sao, nếu không ngày mai tôi đi báo công an.
Minh Thùy vừa sợ hãi vừa tức giận, cô cắn môi tự trách cho hành động nhất thời nông nổi của mình. Sau đó cô lí nhí nói:
- Tôi không có đủ tiền trả cho anh, tôi càng không muốn vào tù. Cho nên tôi sẽ viết giấy nợ cho anh, tôi sẽ cố gắng trả cho anh cho tới khi nào hết thì thôi.
Quốc Bảo cười thầm trong bụng khi mà cô từ từ rơi vào cái bẫy của cậu.
Vĩnh Phong mở mắt tỉnh lại thì đã hơn 10 giờ tối. Cậu ngẩng đầu nhìn lên người con gái phía trên . Hiểu Đồng đã ngủ quên. Người cô tựa vào thành ghế, an lành ngủ. Vĩnh Phong nhìn ngắm gương mặt say ngủ của cô, cậu cảm thấy thật ấm áp. Vĩnh Phong không ngồi dậy, cậu muốn tận hưởng khoảng thời gian hạnh phúc này.
Đột nhiên tiếng điện thoại reo lên phá tan không gian hạnh phúc đó, Hiểu Đồng giật mình tỉnh giấc, nét mặt hơi bàng hoàng. Vĩnh Phong nhanh chóng ngồi dậy lãnh đạm nói:
- Nghe điện thoại đi.
Hiểu Đồng lúng túng đứng dậy tìm điện thoại trong túi xách, vừa nhìn thấy điện thoại, cô quay người nhìn Vĩnh Phong một cái, cậu thấy vậy quay lưng đi, Hiểu Đồng cúi đầu nói:
- Mẹ đây, hôm nay con đi chơi vui không.
Tiếng bé Phong và bé Đường ở đầu dây bên kia ồn ào. Vui vẻ khoe chuyện trên trường.
- Mẹ cũng nhớ con nhiều lắm. Bé Đường đừng giành đồ chơi với bé Phong nghe chưa.
……………….
- Ừhmm, mẹ cũng nhớ bé Phong. Ngày mai mẹ sẽ đón con về ngủ với mẹ. Con mau đi ngủ đi, phải nghe lời ông bà nghe chưa.
………………..
Vĩnh Phong nghe mấy lời vừa rồi thì cảm thấy chua xót vô hạn. Từng lời nói như lưỡi dao cứa vào tim cậu. Vĩnh Phong chua xót nhận ra, vách ngăn giữa cậu không phải chỉ có Vĩnh Thành mà còn hai đứa con của cô nữa. Vĩnh Phong thấy tim mình bắt đầu lạnh ngắt, đôi mắt còn chìm trong hạnh phúc lúc nãy đã trở thành một màu đen tối sầm.
Hiểu Đồng nói điện thoại xong thì tắt máy quay lại nhìn Vĩnh Phong lo lắng hỏi:
- Anh đã hết đau chưa.
- Cô mau về nhà đi – Vĩnh Phong không trả lời mà chỉ đáp.
- Em lấy thuốc cho anh uống xong thì về - Hiểu Đồng liếc nhìn đồng hồ một cái rồi nói, không hề để ý sắc mặt của Vĩnh Phong, cô chỉ nghĩ rằng cậu còn đau nên khó chịu.
- Không cần. Mau về đi – Vĩnh Phong lớn tiếng xua đuổi.
Hiểu Đồng thấy thái độ Vĩnh Phong thay đổi, cũng không biết nói gì nữa, chỉ lặng lẽ cầm túi ra về.
Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng đã đi khỏi nhà trong lòng buồn bã thở dài, ngã xuống sofa ngước mặt nhìn trần nhà mà cảm thấy đắng lòng. Sau đó cậu bật dậy chạy ra phía ban công đảo mắt tìm, cuối cùng cũng thấy được cái bóng dánh nhỏ bé cô đọc kia đang đứng đón xe. Nhưng chiếc xe taxi lao nhanh qua, mặc kệ bàn tay giơ lên ngoắc của cô. Cậu muốn chạy xuống lái xe đưa cô về, nhưng cậu sợ quyết tâm của mình lần nữa bị lung lay. Nên đành đứng trên cao nhìn xuống cho đến khi cô bước lên một chiếc taxi và đi mất.
Vĩnh Phong tức giận đấm mạnh vào tường mấy cái cho đến khi tay tê dại đi, trầy trụa, rướm máu. Nhưng sao tim vẫn cứ đau.
Hôm sau, thái độ Vĩnh Phong cành lạnh lùng hơn trước nữa khiến cho các nhân viên ai cũng sợ hãi, vừa làm việc vừa thật thò ngó vào phòng của cậu. Cho tới khi Vĩnh Phong bỏ đi họ mới thở phào nhẹ nhỏm.
Vĩnh Phong đi tiếp khách rồi lảo đảo trở về nhà, dạ dày lại bị đau dữ dội. Cố gắng mãi mới về tới nhà. Vừa vào nhà, ánh sáng đèn đã ập vào mắt cậu và mùi hương thơm lừng bao quây lấy mũi cậu.
Hiểu Đồng nghe tiếng mở cửa thì vội chạy ra. Vĩnh Phong nhìn cô mặc tạp dề, mái tóc búi cao rất xinh đẹp thật sự chỉ muốn ôm lấy cô cho thỏa lòng mong nhớ. Nhưng cậu biết giữa họ mãi mãi không thể nào, cậu lạnh lùng hỏi:
- Sao cô lại ở đây.
- V.ú Năm đưa chìa khóa nhà cho em, em nhận lời V.ú chăm sóc anh.
- Chăm sóc tôi, tôi có phải đứa trẻ lên ba đâu mà cần cô chăm sóc – Vĩnh Phong cười nhạt.
Cậu đi lảo đảo vào trong, Hiểu Đồng vội chạy đến đỡ cậu nhưng Vĩnh Phong gạt ra.
- Tránh ra đi. Tôi không cần ai thương hại. Cô mau về đi.
Hiểu Đồng định mở miệng nói câu gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô thấy Vĩnh Phong ngã người xuống ghế thì vội đến giúp cậu nới lỏng cà vạt ra nhưng Vĩnh phong lại gạt ra nói:
- Sao còn chưa về.
Hiểu Đồng nhìn bộ dạng Vĩnh Phong như thế thì đau lòng lắm. Cô liền nói:
- Em nhìn thấy anh ăn cơm uống thuốc xong rồi em về.
- Tại sao, tại sao phải làm vậy, vì lời hứa với V.ú à.
- Vì em là người giúp việc cho anh – Hiểu Đồng đáp.
Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng nói vậy thì ngạc nhiên nhìn cô, lát sau cười nhạt nói:
- Lần trước tôi không muốn bạn gái tôi hiểu lầm mới nói cô là người giúp việc, cô cũng đừng tin là như thế.
- Hồi trước, anh đưa em một số tiền, số tiền đó vẫn chưa dùng hết cho nên coi như em tiếp tục làm.
- Số tiền đó ….Được, vậy thì một lần trả dứt luôn đi.
Nói rồi cậu kéo Hiểu Đồng lại đè cô xuống ghế sau đó thô bạo chiếm lấy môi cô. Hiểu Đồng bị bất ngờ nên không kịp phản ứng, đành nằm im bất động. Nhưng Vĩnh Phong không chỉ dừng lại ở đó, bàn tay cậu bắt đầu xâm chiếm cơ thể cô. Bàn tay tiến sấu vào ngực cô dày vò một cách thô bạo, đôi môi không một chút thương tình hành hạ môi cô khiến Hiểu Đồng đau đớn, cô dùng hết sức đẩy mạnh Vĩnh phong ra rồi tát vào mặt cậu một cái mắng:
- Vô sĩ…
Nói rồi cô tháo tạp dề ra quăng xuống đất bỏ đi.
Vĩnh Phong bất động ngồi đó rồi cười điên dại.
- Vô sĩ, cậu đúng là vô sĩ.
Rõ ràng là cậu làm đau Hiểu Đồng, vậy mà tim cậu lại thấy đau gấp trăm ngàn lần. Cơn đau dạ dày lại ập xuống khiến cậu phải chạy vào tolet tống hết những thứ trong bụng ra. Cô họng khô khang và đắng ghét nhưng vẫn không bằng vị đắng trong lòng.
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)
Hiểu Đồng leo lên xe taxi trở về, cô cảm thấy rất đau đớn. Cô không phải đau vì bị Vĩnh Phong hành hạ thân xác, mà đau vì bị Vĩnh Phong xem thường. Trong mắt cậu, cô vẫn là một cô gái bán hoa vô liêm sỉ. Cái cảm giác vừa tức giận vừa đau đớn này làm tim cô nhứt nhói.
Về đến nhà, Hiểu Đồng mệt mỏi vùi mình trong chăn, lòng đau như cắt, cô cứ để mặc nước mắt lăn dài qua khóe mi.
- Cuối cùng cũng đã có tin tức từ bên công ty Vĩnh Phát – Khương Thái đến nói với Vĩnh Phong. Bây giờ cậu tạm thời chuyển qua làm trợ lí cho Vĩnh Phong trong khi Vĩnh Thành đi công tác, vì có rất nhiều việc mà Vĩnh Thành vẫn chưa giải quyết hết, cần Vĩnh Phong giải quyết.
- Được, vậy anh mau sắp xếp một cuộc hẹn với ông ấy đi – Vĩnh Phong ra lệnh.
- Ông ấy nói ngày mai sẽ đích thân đến đây nói chuyện – Khương Thái trả lời.
- Tốt! Vậy thì anh mau chuẩn bị cho thật tốt cho cuộc đàm phán ngày mai. Chúng ta nhất định phải lấy được lô đất đó – Vĩnh Phong gật gù vui mừng nói.
Khi Vĩnh Phong về nhà, trên bàn đã bày đồ ăn vẫn còn bóc khói, trên bàn còn để thuốc đau bao tử và một ly nước lọc, nhưng lại không hề thấy bóng dáng Hiểu Đồng đâu hết. Vĩnh Phong thở dài khi nhìn nhũng thứ đó.Chẳng phải cậu cố ý làm tổn thương cô hay sao, chẳng phải cậu cố ý làm cho cô ghét cậu hay sao. Tại sao cô vẫn quan tâm đến cậu, tại sao vẫn tỏ ra ân cần như thế. Vậy thì làm sao cậu có thể quên cô, vậy thì làm sao cậu có thể thôi nhung nhớ.
“ Hiểu Đồng! Em có biết em mang đến cho anh nhiều mật ngọt, nhưng cũng chính em mang đến đắng cay cho anh. Nếu như có thể chung hòa mật ngọt và cay đắng vào nhau thì có lẽ tình yêu không tồn tại. Nhưng nỗi cay đắng này lại khiến anh đau đến điên dại. “
Nước mắt lặng lẽ lăng dài khi cậu cầm đũa. Vĩnh Phong cũng không ngờ rằng, bản thân mình lại có thể rơi nhiều nước mắt như thế.Trước khi gặp Hiểu Đồng, một thời gian dài đằng đẵng hai mươi năm cậu không hề khóc.Vậy mà khi gặp cô, bị cô làm tổn thương, Vĩnh Phong khóc thật nhiều, như khóc cho 20 năm chưa hề được khóc.Nếu như khóc có thể làm cậu quên đi Hiểu Đồng thì bắt cậu khóc khô nước mắt, cậu cũng cam lòng.
Đời người có thể khóc bao nhiêu để cạn lệ
Đời người phải trải qua bao nhiêu lệ mới thôi đau lòng nữa.
Sáng hôm sau, Vĩnh Phong tới sớm để chuẩn bị cuộc gặp mặt với chủ tịch Vĩnh Phát. Vẫn là một phó tổng lãnh đạm nhưng oai phong đẹp trai khiến cho mấy cô nhân viên bị hớp hồn. Nhưng cậu ngày càng lạnh lùng hơn nữa. Càng làm người ta chỉ dám đứng từ xa nhìn ngắm chứ không dám đến gần.
Cậu đi ngang qua bàn Hiểu Đồng, cô không ngồi ở đó, nhưng chiếc giỏ cô vẫn đeo thì đang nằm trên ghế. Một chút dao động thoáng qua nhưng nhanh chóng bì dìm xuống, Vĩnh Phong đi thẳng vào phòng mình. Hôm nay là ngày thứ hai họ không gặp nhau.
Từ khi xảy ra chuyện đó, Hiểu Đồng luôn tránh mặt Vĩnh Phong. Trước khi cậu đến, cô lấy cớ đi pha cà phê cho mọi người, cho tới khi Vĩnh Phong vào phòng, cô mới quay trở lại. Khi Vĩnh Phong đi ra thì cô cúi đầu xuống mặt bàn vờ chăm chỉ làm việc. Sau đó, Hiểu Đồng xung phong đi đến kho hàng để kiểm tra hàng. Việc này rất mệt nhọc nên rất ít người chịu đi, cho nên khi Hiểu Đồng đề nghị thì được phép ngay. Vậy là cả chiều hôm đó, Vĩnh Phong không nhìn thấy Hiểu Đồng.
Các cấp lãnh đạo đều đi theo Vĩnh Phong vào phòng họp để đón tiếp chủ tịch Lâm Văn Trác của tập đoàn Vĩnh Phát. Đúng giờ hẹn, ông Văn Trác cùng con trai là ông Tuấn Khanh oai phong bước vào. Họ được chào đón như những vị khách vô cùng quý.
- Chào ngài! Rất hân hạnh được đón tiếp ngài – Vĩnh Phong đưa tay ra bắt, vui vẻ chào ông Văn Trác.
- Chào cậu! Vẫn nghe đồn cậu tuổi trẻ tài cao. Hôm nay được gặp mặt thật là may mắn – Ông Văn Trác cũng đưa tay ra bắt lại cười nói.
- Ngài quá khen. Mời ngài ngồi – vĩnh Phong chỉ tay vào ghế lịch sự ngồi.
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Vĩnh Phong cũng quay sang bắt tay ông Tuấn Khanh.
Sau mấy lời xã giao khách sáo, ba người cùng ngồi xuống nhìn nhau, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ . Sau cùng Vĩnh Phong hỏi:
- Chẳng biết các vị thích dùng chi, tôi lập tức cho người đem đến.
- Không cần khách sáo làm gì. Chỉ cần một tách trà là được – Ông Văn Trác cười hàhà trả lời.
- Ba tôi chỉ thích uống trà thôi – Ông Tuấn Khanh giải thích.
- Chẳng hay ông thích uống trà gì. Tôi sẽ cho người pha ngay – Vĩnh Phong liền hỏi.
- Trà tôi uống rất đặc biệt. Chắc công ty không thích uống loại trà đó đâu. Cứ pha một tách trà bình thường là được – Ông Văn Trác cười cười nói.
- Lần đầu chúng ta gặp mặt lại không thể tiếp đãi ngài chu đáo rồi – Vĩnh Phong tỏ vẻ hối lỗi.
- Thật kì lạ là, tôi lại có cảm giác đã gặp cậu ở đâu rồi thì phải – Ông Văn trác nhìn Vĩnh Phong một lát rồi trả lời.
- Tuổi trẻ nông nổi, thường hay rong chơi, quậy phá. Chắc là bị chủ tịch nhìn thấy rồi, xin đừng chê cười.
- Khàkhà ….rất thẳng thắn. Vừa gặp mặt tôi đã thích cậu rồi.
- Tôi cũng vậy – Vĩnh Phong đáp. Sau đó cậu quay đầu bảo – Mau cho người pha trà mời chủ tịch và tổng giám đốc nhanh lên.
- Vâng! - Khương Thái gật đầu rồi vội vàng đi ra ngoài.
Vì phòng tiếp khách gần ngay phòng kế hoạch cho nên Khương Thái ra bảo họ đi pha trà. Mai thi là người được lệnh đi pha. Cô cũng biết đây là cuộc gặp mặt quan trọng nên vội vàng đi pha. Nhưng chẳng may trong lúc lúng túng cô làm đổ nguyên hộp trà xuống đất. Hoảng hốt, tìm trà khác để pha, nhưng chẳng còn loại trà nào nữa, cô lanh trí vội chạy đến tìm Hiểu Đồng.
- Hiểu Đồng! Cậu vẫn còn trà hoa hồng hay không?
Hiểu Đồng ngẩng đầu lên ngạc nhiên hỏi:
- Để làm gì, cậu tới ngày rồi à.
- Không phải, mình làm đổ hết hộp trà xuống đất rồi. Không còn trà nào hết, cũng may mình nhớ cậu thích uống trà hoa hồng nên hay mang theo liền chạy đến đây. Mau đưa cho mình đi, cậu cũng biết phó tổng đang bàn công việc với chỉ tịch Vĩnh Trác.
- Nhưng mà dùng trà hoa hồng để đãi khách thì có phải là ….
- Có còn hơn không? Nếu không mình sẽ bị đuổi việc mất – Mai Thi lo lắng nói.
- Được rồi để mình pha cho nếu không cậu lại làm đổ nữa – Hiểu Đồng vội trấn an Mai thi.
Mai Thi gật đầu. cả hai nhanh chóng đi đến phòng pha trà.
Vĩnh Phong và ông Văn Trác nói thêm vài câu xã giao rồi liền xoay vào vấn đề lô đất đó.
- Cậu hy vọng tôi sẽ nhường lô đất đó cho cậu – Ông Văn Trác mĩm cười hỏi.
- Vậng - Vĩnh Phong gật đầu.
- Nếu tôi không nhường thì sao – Ông Văn Trác vẫn nụ cười bí hiểm nhìn Vĩnh Phong hỏi.
Sắc mặt Vĩnh Phong hơi tối lại, cậu cũng biết ông ta không dễ gì nhường lại lô đất đó. Vẫn còn chưa kịp nói gì thì có tiếng gõ cửa.
Mai Thi đã đem trà vào, cẩn thận đặt xuống bàn trước mặt từng người. Vĩnh Phong nhân cơ hội nói:
- Mời chủ tịch và tổng giám đốc dùng trà.
Ông Văn Trác lịch sự cầm ly trà lên thưởng thức. Mùi vị trà quen thuộc xông lên mũi ông. Ông nhìn Vĩnh Phong cười nói:
- Xem ra quý công ty có điều tra một chút về sở thíchc ủa tôi thì phải.
Nói xong ông liền uống thử một ngụm. Vừa uống xong ông liền đưa ly trà ra nhìn chăm chú. Sau đó uống một hơi cạn ly rồi cười một cách sảng khoái nhìn Vĩnh Phong cười hỏi:
- Có thể cho tôi gặp người pha trà không?
Vĩnh Phong quay đầu nhìn Mai Thi hỏi:
- Là cô pha trà à.
- Tôi… - Mai Thi nét mặt đầy sợ hải ấp úng không dám trả lời. Cô không biết tại sao ông Văn trác lại muốn gặp người pha trà, không biết có phải do trà có vấn đề hay không. Cô vừa sợ bị đuổi việc vừa sợ liên lụy Hiểu Đồng càng không dám nói.
Vĩnh Phong nhìn vẻ ấp úng của Mai Thi thì liền uống thử ly trà xem có phải là có vần đề gì hay không. Nhưng khi cậu vừa uống vào. Vị ngọt thấm ngay đầu lưỡi lại thêm một chút vị chua tỏa hương thơm nhè nhẹ cùng với hương hoa hồng khiến người ta sảng khoái. Cậu biết ngay người pha trà là ai:
- Mau ra gọi cô ấy vào đây.
Mai Thi luống cuống vội lui ra ngoài. Vĩnh Phong nhìn ông Văn Trác nghi ngại, rồi với tay rót thêm một tách trà khác cho ông ta. Ông Văn Trác không ngần ngại cầm ngay tách trà uống cạn, rồi cười sảng khoái:
- Đã lâu không được uống trả này rồi, cũng hơn hai năm rồi. Thật không ngờ quý công ty lại hiểu rõ khách của mình đến vậy.
Vĩnh Phong nhìn thần thái ông Văn Trách như thế thì kinh ngạc lắm, ông Tuấn Khanh thấy vậy mới nói: