Buổi sáng hôm sau, cô ngồi trên bệ cửa sổ, mặc áo sơ mi trắng của anh đưa cho, lộ ra đôi chân thon dài mê người, môi anh đào ngậm lấy vành cốc, uống từng ngụm, từng ngụm nước cà chua.
Cô sẽ không thật sự coi cái đó là máu để uống đấy chứ?
Giang Phong Duệ cau mày, đứng trong phòng bếp, một mặt chuẩn bị bữa sáng, một mặt nhìn trộm cô.
Nhìn cô uống đến vô cùng cao hứng, thỉnh thoảng còn chép miệng, giống như một đứa trẻ.
Thật là một cô gái kì lạ, hiện tại nhìn bộ dáng ngây thơ của cô, anh thật khó có thể đem cô cùng với hình ảnh một vampire với đôi mắt đỏ lãnh khốc đêm qua liên tưởng chung một chỗ., hơn nữa cô vẫn đang ngồi trên bệ cửa sổ, cả gan tắm nắng.
“ Cô không sợ sao?” Anh không nhịn được cất giọng hỏi.
“ Cái gì?” Cô quay đầu lại, không hiểu nhìn anh.
“ Tôi nói mặt trời.” Anh chỉ chỉ ngoài cửa sổ, tuy nói hiện tại ánh mặt trời không mạnh, nhưng vẫn là ban ngày. “ Tôi nghe nói vampire rất sợ ánh nắng, không phải sao?”
“Ừ, trường sinh loại không thích ánh mặt trời.” Cô tự nhiên giải thích. “ Cho nên bọn họ chưa bao giờ hành động vào ban ngày.”
“ Vậy còn cô?”
Cô nhún nhún vai. “Ánh mặt trời chỉ làm chúng tôi thấy chói mắt một chút mà thôi."
“ Xem ra có chứa gen hỗn huyết với loài người cũng không tệ lắm.” Anh theo thói quen châm chọc.
“ Anh lại nói như vậy rồi.” Cô than thở, nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nhẹ nhàng đi về phía anh, nghiêng mặt đánh giá anh. “ Anh thật sự rất hận đời.”
Đúng vậy, anh chính là hận đời, bây giờ cô mới nhìn ra sao?
Cằm dưới Giang Phong Duệ thoáng trở nên cứng ngắc, liếc mắt nhìn cốc nước cà chua trong tay cô, không có ý tốt ở miệng: “ Từ hôm qua đến hôm này, toàn uống cái này, chẳng lẽ cô không sợ tôi lén pha máu của mình vào đó sao?”
“ A?” Cô giật mình, cốc thuỷ tinh từ trong tay rơi xuống.
Giang Phong Duệ bước lên phía trước, nhanh tay lẹ mắt bắt được cái cốc. “ Ngu ngốc! Tôi còn chưa biết làm cách nào để tẩy được kí hiệu kia trên mặt tôi, cô cho rằng tôi sẽ ngu ngốc đến nỗi đi hại chết cô sao?”
Anh tức giận trừng cô.
Kì quái, cô đem sức lực lúc tưởng anh là Robert mà đuổi giết biến đi đâu rồi? Cô bây giờ thoạt nhìn, hoàn toàn là một đại tiểu thư người xúc đều không hại.
“ Thật may.” Cô thở nhẹ ra một hơi, tươi sang ười một tiếng: “ Tôi biết ngay mà, tạm thời không nói cho anh là đúng.”
Cô sẽ không thật sự coi cái đó là máu để uống đấy chứ?
Giang Phong Duệ cau mày, đứng trong phòng bếp, một mặt chuẩn bị bữa sáng, một mặt nhìn trộm cô.
Nhìn cô uống đến vô cùng cao hứng, thỉnh thoảng còn chép miệng, giống như một đứa trẻ.
Thật là một cô gái kì lạ, hiện tại nhìn bộ dáng ngây thơ của cô, anh thật khó có thể đem cô cùng với hình ảnh một vampire với đôi mắt đỏ lãnh khốc đêm qua liên tưởng chung một chỗ., hơn nữa cô vẫn đang ngồi trên bệ cửa sổ, cả gan tắm nắng.
“ Cô không sợ sao?” Anh không nhịn được cất giọng hỏi.
“ Cái gì?” Cô quay đầu lại, không hiểu nhìn anh.
“ Tôi nói mặt trời.” Anh chỉ chỉ ngoài cửa sổ, tuy nói hiện tại ánh mặt trời không mạnh, nhưng vẫn là ban ngày. “ Tôi nghe nói vampire rất sợ ánh nắng, không phải sao?”
“Ừ, trường sinh loại không thích ánh mặt trời.” Cô tự nhiên giải thích. “ Cho nên bọn họ chưa bao giờ hành động vào ban ngày.”
“ Vậy còn cô?”
Cô nhún nhún vai. “Ánh mặt trời chỉ làm chúng tôi thấy chói mắt một chút mà thôi."
“ Xem ra có chứa gen hỗn huyết với loài người cũng không tệ lắm.” Anh theo thói quen châm chọc.
“ Anh lại nói như vậy rồi.” Cô than thở, nhảy xuống khỏi bệ cửa sổ, nhẹ nhàng đi về phía anh, nghiêng mặt đánh giá anh. “ Anh thật sự rất hận đời.”
Đúng vậy, anh chính là hận đời, bây giờ cô mới nhìn ra sao?
Cằm dưới Giang Phong Duệ thoáng trở nên cứng ngắc, liếc mắt nhìn cốc nước cà chua trong tay cô, không có ý tốt ở miệng: “ Từ hôm qua đến hôm này, toàn uống cái này, chẳng lẽ cô không sợ tôi lén pha máu của mình vào đó sao?”
“ A?” Cô giật mình, cốc thuỷ tinh từ trong tay rơi xuống.
Giang Phong Duệ bước lên phía trước, nhanh tay lẹ mắt bắt được cái cốc. “ Ngu ngốc! Tôi còn chưa biết làm cách nào để tẩy được kí hiệu kia trên mặt tôi, cô cho rằng tôi sẽ ngu ngốc đến nỗi đi hại chết cô sao?”
Anh tức giận trừng cô.
Kì quái, cô đem sức lực lúc tưởng anh là Robert mà đuổi giết biến đi đâu rồi? Cô bây giờ thoạt nhìn, hoàn toàn là một đại tiểu thư người xúc đều không hại.
“ Thật may.” Cô thở nhẹ ra một hơi, tươi sang ười một tiếng: “ Tôi biết ngay mà, tạm thời không nói cho anh là đúng.”