XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
bình chọn
ng những dấu vết của sự hoan lạc , Trong cơn mê loạn , hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lên “Thiên Mạch , ta muốn ngươi chính thức trở thành người của ta .” Sau khi nói xong câu đó , hắn hung hăng hôn lên đôi môi mềm của nàng .
“Mộ Phong , ta...” Ta không phải Thiên Mạch .
“Thiên Mạch .”
Ánh nên toả ra , phảng phất có thể thấy được hai cái bóng đang quấn chặt lấy nhau trên giường . Trong bức màn phù dung , có thể nghe loáng thoáng tiếng thở dốc của một đôi nam nữ . Thật đúng là chọc cho người khác nóng lòng .
Tuyết , nhẹ nhàng bay xuống .
*****
Sau khi hoan ái , Thiên Mạch giống như một con mèo bị thuần phục , ngoan ngoãn nằm trong lòng tần mộ Phong .
Liễu Thiên Mạch cười khổ, nàng lại một lần nữa trầm luân . Tần Mộ Phong không phải người nàng có thể yêu , bọn họ căn bản là người ở hai thế giới khác nhau , tại sao nàng luôn trầm mê trong vòng tay của hắn ?
“Ngươi yêu Thiên Mạch sao ?” Hơi thở của nàng thơm như hoa lan , ánh mắt mờ ảo như sương mù .
“Tại sao lại hỏi như thế ?” Hắn yêu hay không yêu Liễu Thiên Mạch ? Hắn không biết .
Liễu Thiên Mạch mở to mắt , cười như không cười “Vừa rồi ngươi kêu Thiên Mạch .” Cho đến lúc nãy , nàng mới biết được hắn yêu Thiên Mạch .
Hắn vừa yêu Thiên Mạch lại vừa yêu Liễu Thiến . Trái tim của hăn rốt cuộc có thể chứa được bao nhiêu người đàn bà ?
Tần Mộ Phong ơi Tần Mộ Phong, ngươi rốt cuộc đa tình , hay là vô tình .
Thiên Mạch thở dài một tiếng , từ từ nhắm mắt lại . Nàng căn bản không nắm được trái tim hắn , thế nhưng Liễu Thiên Mạch biết cho dù hắn vô tình hay đa tình thì nàng vẫn không thể yêu thương hắn .
Trên mặt Tần Mộ Phong hiện lên một tia trầm mặc “Ta kêu Thiên Mạch sao ?”
Thiên Mạch trả lời một cách nghiêm túc “Đúng vậy , ngươi cứ một mực kêu tên của nàng .” Nàng tuyệt đối không có nghe nhầm .
“Ngươi nghe nhầm rồi .” Thần sắc của Tần Mộ Phong có chút bối rối .
“Ô” Thiên Mạch nhìn người nào đó cười nhẹ .
Tần Mộ Phong cúi đầu hôn nhẹ lên má nàng “Đừng nghĩ ngơi lung tung , ngủ đi .”
Đôi môi Thiên Mạch hơi động đậy , cuối cùng nhếch lên .
Tần Mộ Phong ôm lấy Thiên Mạch , thần sắc phức tạp , trong con ngươi loé lên một tia sáng khác thường .
Đêm nay , hắn mất ngủ .
Trên bầu trời, những bông tuyết rơi ngày một nhiều hơn . Kinh thành đóng băng , lạnh đến thấu xương .đi .”
Đôi môi Thiên Mạch hơi động đậy , cuối cùng nhếch lên .
Tần Mộ Phong ôm lấy Thiên Mạch , thần sắc phức tạp , trong con ngươi loé lên một tia sáng khác thường .
Đêm nay , hắn mất ngủ .
Trên bầu trời, những bông tuyết rơi ngày một nhiều hơn . Kinh thành đóng băng , lạnh đến thấu xương .
Chương 55 : Sóng gió lại nổi
Tuyết rơi suốt một ngày một đêm đã làm đóng băng toàn bộ kinh thành , Bình Nam Vương phủ cũng được mạ một màu trăng bạc .
Vì muốn ở bên cạnh bảo vệ Tần Mộ Phong , cũng vì không muốn cùng mấy người đàn bà tâm cơ thâm trầm kia gặp mặt , nên Thiên Mạch trốn trong Thính Phong hiên không ra . Thực ra nàng không rời Thính Phong hiên nửa bước là vì còn một cái mục đích khác , đó là phòng ngừa Dạ cơ trộm đi những việc cơ mật trong triều đình . Tuy nàng không phải là đại nội mật thám nhưng là nàng bây giờ đang mang thân phận của một đại nội mật thám , nàng phải làm những việc mà đại nội mật thám nên làm .
Thính Phong hiên không cho người ngoài ra vào , ngay cả Hồng Ngạc cũng không được phép . Tần Mộ Phong đem Hồng Ngạc an bài tại Thu Đường viện , Thiên Mạch bất cứ lúc nào cũng có thể đi đến đó tìm nàng . Sự an bài của Tần Mộ Phong quả thực rất chu đáo , hắn từ trước đến giờ chưa từng vì người đàn bà nào mà bỏ ra nhiều tâm sức đến vậy .
Nàng khoác một cái áo choàng màu trắng , ở trong tiểu viện tản bộ . Thính Phong hiên cho người ta cảm giác rất yên tĩnh , tuyết đọng trên các cành cây , thỉnh thoảng phát ra một vài tiếng vang nhỏ .
Những nơi mà nàng đi qua đều lưu lại một chuỗi dấu chân nhỏ nhắn . Những bông tuyết bé nhỏ vẫn cứ bay lượn trên bầu trời . Thỉnh thoảng có vài bông tuyết rơi vào chiếc áo choàng trắng của nàng , hoà làm một thể .
Một trận gió thổi qua lạnh đến thấu xương .
Thân thể Thiên Mạch bỗng khựng lại , tiếp theo đó lại khôi phục tâm tình , tiếp tục tản bộ trong tuyết .
Trong gió tựa hồ mang theo một không khí quỷ dị , một thanh bảo kiếm sắc lạnh hướng Thiên Mạch đâm tới . Lúc mũi kiếm chạm vào chiếc áo choàng trên người nàng , Thiên Mạch nghiêng người , sau đó lùi về phía sau mấy trượng .
Ánh mắt lạnh lùng của nàng nhìn vào hắc y nhân ở phía đối diện , cười lạnh “Các hạ chỉ biết ám sát thôi sao ?” Ngày hôm qua nàng vừa tiến vào Bình Nam Vương phủ thì ngày hôm nay đã có người muốn ám sát nàng . Nàng quả thực khiến cho người khác chướng mắt .
Đối phương không nghĩ tới chuyện nàng biết võ công , nghi hoặc hỏi “Ngươi là ai ?” Nghe giọng nói , rõ ràng là một nữ nhân .
Thiên Mạch ngẩng đầu , từ trong tay áo xuất ra một thanh bảo kiếm màu bạc , kiếm phong vừa chuyển , hàn quang sắc nét “Ngươi là ai ? Dựa vào cái gì ta phải nói cho ngươi .”
Đôi mắt Hắc y nhân bắn ra hàn quang “Ngươi vào Vương phủ rốt cuộc có mục đích gì ?”
Thiên Mạch cười lạnh “Các hạ chính là Dạ cơ nổi danh của Nam Việt quốc sao ? Thật sự là thất kính a .” Thiên Mạch chép chép miệng “Nghĩ không ra đệ nhất tử sĩ của Nam Việt quốc Dạ cơ cư nhiên lại hạ mình làm thị thiếp cho Bình Nam Vương .” Nàng không thể khẳng định thân phận của Hắc y nhân , chỉ là cố ý nói bừa , hy vọng có thể biết được thân phận thật sự của nàng .
Hắc y nhân thu lại bảo kiếm, lạnh lùng cười nói “A , hoa khôi Liễu Thiến quả nhiên danh bất hư truyền , quyến rũ mị cốt , khó trách khiến cho Bình Nam Vương mê mẩn đến mức không dứt ra được .” Trừ bỏ sát khí sắc bén , Thiên Mạch còn nghe ra trong lời nói của nàng có chút hờn ghen . Người đàn bà này thích Tần Mộ Phong ? Nàng hẳn là một trong bốn ả thị thiếp ?
“Đây là sở trường của ta .” Thiên Mạch đem ngân kiếm thu hồi .
Hắc y nhân nhìn Thiên Mạch “Là địch hay bạn ?”
Thiên Mạch mỉm cười , vạn kiểu phong tình “Ngươi nghĩ thế nào ?”
“Bớt nói nhảm .” Giọng nói của Hắc y nhân lạnh lẽo , kiếm đột nhiên hướng Thiên Mạch đâm tới , chiêu nào chiêu nấy cũng đều muốn lấy mạng nàng .
Đáy mắt Thiên Mạch xẹt qua một tia nghi hoặc , ngân kiếm lại xuất ra , trong mắt đầy vẻ lạnh lùng . Kiếm quang lần lượt biến đổi , chiêu thức biến ảo liên tục , thân ảnh không ngừng tung bay .
Bàn tay Thiên Mạch đột nhiên bắt được dây buộc áo choàng , nàng nhẹ nhàng cởi ra , cái áo choàng trắng như tuyết rơi xuống mặt đất . Áo choàng vừa rơi xuống đất, thân thể Thiên Mạch lập tức phóng về phía trước, mũi kiếm sắc nhọn hướng về cái khăn che trên mặt Hắc y nhân . Hắc y nhân cả kinh, thân thể vừa chuyển , ngân kiếm đâm vào trên lưng của nàng .
Hắc y nhân kêu lên một tiếng , hất tay đẩy ngân kiếm của Thiên Mạch ra , máu từng giọt từng giọt rơi trên nền tuyết trắng, đẹp đến ghê người .
Ánh mắt Thiên Mạch sắc bén ,cũng không hề có ý định buông tha cho nàng ta . Thiên Mạch nghiêng người , bảo kiếm lại tiếp tục đâm tới . Hắc y nhân kinh hãi , lập tức thi triển khinh công chạy trốn . Ngay khi nàng vừa xoay người , một vật từ bên hông rớt xuống . Thiên Mạch nhìn lướt qua vật vừa rơi xuống , thu hồi cước bộ không đuổi theo nữa .
Nàng lặng lẽ cúi người xuống, để ngân kiếm trên mặt đất , mắt nhìn vào khối ngọc bội trong suốt đang nằm trên nền tuyết trắng .
“Liễu Thiến cô nương , tâm tình rất tốt a , thưởng tuyết sao ?” Một thanh âm lạnh lùng vang lên phía sau nàng .
“Không phải ?” Thiên Mạch không nhặt ngọc bội mà từ từ đứng dậy . Nàng cùng Phi Dương đối mặt , ngân kiếm trong tay vẫn còn dính vài vệt máu tươi .
Khoé miệng Phi Dương nhếch lên “Phu nhân, thuộc hạ mắt kém , cư nhiên nhìn không ra ngươi là một cao thủ .”
Thiên Mạch đi lướt qua hắn , nhặt lấy cái áo choàng khoác lên trên người , nàng hất hàm về phía miếng ngọc bội đang nằm trên tuyết “Nhìn xem kia là cái gì ?”
Phi Dương nghi ngờ liếc nàng một cái sau đó nhặt ngọc bội lên .
Hắn thấy rõ trên mặt ngọc bội có khắc mấy chữ “Nam Việt đệ nhất tử sĩ .”
“Ta đoán không sai , nàng quả thực là Dạ cơ .” Dạ cơ tại sao muốn giết nàng ? Bởi vì Dạ cơ yêu Tần Mộ Phong nên mới ghen tị với nàng ? Đây đúng là lý do hoang đường nhất . Nhưng ngoại trừ lý do hoang đường này nàng thực sự nghĩ không ra tại sao nàng ta lại muốn giết nàng .
“Ngươi là ai ?” Liễu Thiến là ai ? Nàng cố ý tiến vào trong Vương phủ rốt cuộc là có mục đích gì ?
“Có lẽ ngươi nên đi hỏi hoàng thượng .” Thiên Mạch lười biếng liếc hắn một cái . Nàng đem thanh kiếm cầm trong tay cắm vào lớp tuyết dày . Sau một khoảng thời gian , trên mũi kiếm đã không còn vết máu nào .
“Ngươi là do Hoàng thượng phái đến ?” Phi Dương lập tức nghe ra ẩn ý trong lời nói của nàng .
Thiên Mạch thu hồi ngân kiếm , hai tay ôm quyền , lạnh lùng nói “Đại nội mật thám Tuyết Nhạn, phụng mệnh Hoàng thượng đến bảo vệ tính mạng cho Bình Nam Vương , xin Phi Dương hộ vệ chỉ giáo nhiều hơn .”
“Ngươi là Tuyết Nhạn ?” Phi Dương rõ ràng khó có thể tin “Lệnh bài của ngươi đâu ?”
Khoé miệng Thiên Mạch nhếch lên “Lệnh bài của ta đã đánh mất , không phải là ngươi đã nhặt được hay sao ? Đến nay còn chưa có lấy về .”
“Ngươi nói ngươi phụng mệnh bảo vệ cho Vương gia nhưng ngươi hình như đã quen biết Vương gia từ trước ?” Nếu nàng là Tuyết Nhạn thì trước đây tiếp cận Vương gia với mục đích gì ?
“Đây là lệnh của Hoàng thượng , thứ cho Tuyết Nhạn không thể trả lời . Ta thu được tin tức Dạ cơ muốn ám sát Vương gia, nếu ngươi không muốn Vương gia gặp chuyện thì hãy lập tức đuổi theo điều tra nơi ở của Dạ cơ . Nàng đã trúng một kiếm của ta , rất dễ để nhận ra .”
“Ta làm sao có thể tin tưởng ngươi ?” Phi Dương nhìn thẳng vào đôi mắt của nàng .
“Ngươi có thể vào cung hỏi Hoàng thượng .” Thiên Mạch lại một lần nữa xuất kiếm “Đây là kiếm của Tuyết Nhạn, đưa cho hoàng thượng nhìn .” Đây đúng là kiếm của tiểu sư tỷ , lúc nàng chạy trốn đã lưu lại thanh ngân tuyết kiếm này .
“Tại sao không nói cho Vương gia biết thân phận của ngươi ?” Dựa theo sự phán đoán của hắn, Vương gia nhất định không biết chuyện này .
“Đại nội mật thám, thần không biết quỷ không hay , không thể công khai xuất đầu lộ diện .” Thiên Mạch vận khí , một lớp tuyết dày cuồn cuộn nổi lên , che đi những vết mãu đỏ trên mặt đất .
Phi Dương kinh ngạc , nội lực của nàng quá thâm hậu .
Hắn xoay người, quay lưng về phía Thiên Mạch “Nếu ngươi thực sự là đại nội mật thám thì ta sẽ không nói chuyện này cho Vương gia biết .” Hắn dường như đã tin tưởng những lời nói của Thiên Mạch . Vương gia đã từng nói Hoàng thượng phái Tuyết Nhạn đến giám thị hắn . Như vậy, trước dó vài ngày nàng dùng thân phận Liễu Thiến để tiếp cận hắn cũng không có gì là lạ .
“Ngươi đi hỏi Hoàng thượng chẳng phải sẽ rõ ràng sao .” Thiên Mạch kéo áo choàng , từ từ đi vào bên trong “Dạ cơ bị ta đả thương , mời Vương gia đi nghiệm thương , bốn người đàn bà kia đều khả nghi .” Nàng quay đầu lại “Ta nghĩ ngươi biết nên làm như thế nào , phải không ?”
Phi Dương nhìn bóng lưng nàng một hồi lâu , nắm chặt lấy ngân tuyết kiếm sau đó yên lặng rời đi .
Bóng lưng của nàng cùng Liễu Thiên Mạch giống nhau như đúc , có phải hắn đã suy nghĩ quá nhiều rồi hay không ?
Chương 55 : Sóng gió lại nổi
Tần Mộ Phong từ trong cung quay về , chứng kiến chính là một tiểu nữ tử thân khoác một chiếc áo choàng màu trắng , đang đứng ở cửa Thính Phong hiên nhìn quanh .
Nàng đang đợi hắn ? Tâm tình của Tần Mộ Phong trở nên cực kỳ tốt , bước đi nhanh hơn .
Thải Hà luôn miệng nói thương hắn nhưng sẽ không chờ đợi hắn .
Hoá ra cảm giác được một nữ tử chờ đợi lại vui vẻ như thế này .
Tần Mộ Phong nắm lấy hai tay của nàng để ở trước ngực “Lạnh không ?”
Thiên Mạch nở nụ cười “Không lạnh, ngươi thì sao ?” Nàng liếc mắt nhìn qua y phục trên người Tần Mộ Phong “Tại sao không mặc thêm áo ?”
Hắn rất tự nhiên vòng tay qua eo của Thiên Mạch , ôm nàng đi vào “Ta đã quen rồi .”
Thiên Mạch nắm chặt lấy hai tay Tần Mộ Phong , nói với hắn bằng giọng dịu dàng “Trời rất lạnh , ngươi phải mặc thêm nhiều áo , đừng để bị cảm lạnh .” Đây chính là tuyệt kỹ của Tam sư phó , năm đó Tam sư trượng đã bị chiêu này thu thập đến mức phải ngoan ngoãn thuần phục .
Tần Mộ Phong cười khổ “Ta biết rồi .” Cho tới bây giờ chưa từng có ai nói với hắn như vậy . Chỉ một câu nói đơn giản nhưng lại làm rung động lòng người đến thế .
“Vương gia, ngươi phải xử lý công việc sao ?” Nàng phải tranh thủ từng tí thời gian để ở bên cạnh hắn , làm cho hắn yêu nàng trong một thời gian ngắn nhất .
“Ngươi có việc ?” Hắn nhìn nàng mỉm cười .
Thiên Mạch lắc đầu , mỉm cười “Không có .”
“Uống rượu với ta .” Tần Mộ Phong nhìn lên bầu trời cao , trong lời nói có chút cô đơn “Từ lần cùng ngươi đối ẩm tại Túy Yên lâu đến nay , ta cũng chưa từng cảm thấy vui vẻ khi uống rượu .” Ngoại trừ Liễu Thiến , hình như không có ai có thể cùng hắn đối ẩm .
“Được .” Thiên Mạch gật đầu đáp ứng sau đó cười nhẹ .
Nhìn vẻ tươi cười của nàng hắn dường như thấy được Liễu Thiên Mạch . Trong trí nhớ của hắn , Liễu Thiến là một nữ tử xinh đẹp , quyến rũ . Lần này nhìn thấy nàng , hắn cảm giác như đang nhìn thấy một người khác , cái duy nhất không thay đổi chỉ có dung nhan tuyệt thế kia .
Thiên Mạch đột nhiên nhớ tới cái gì , thoát khỏi lồng ngực của hắn “Vương gia, ta đi lấy rượu .”
Tần Mộ Phong gật đầu “Bảo hạ nhân đi làm .”
“Ta biết .”
Thiên Mạch vừa mới xoay người thì Phi Dương hộ vệ đi vào . Hắn nhìn nàng một cái , hơi gật đầu , sau đó lướt qua .
“Vương gia .”
“Chuyện gì ?” Tần Mộ Phong dừng bước, thản nhiên hỏi .
“Vương gia , ta nhặt được cái này .” Phi Dương đứng tại chỗ, hai tay cầm ngọc bội dâng lên .
Tần Mộ Phong xoay ngừơi , tiếp lấy ngọc bội . Hắn nhíu mày “Nhặt được ở đâu ?” Trên mặt ngọc bội có khắc tên ‘Dạ cơ’, đây đúng là lệnh bài của Nam Việt đệ nhất tử sĩ Dạ cơ . Lần trước nhặt được lệnh bài của đại nội đệ nhất mật thám , lần này lại là lệnh bài của Nam Việt đệ nhất tử sĩ , Phi Dương đúng là có bản lãnh .
Phi Dương mặt không đổi sắc “Trước khi ngươi quay về , thuộc hạ nhìn thấy một Hắc y nhân xông vào nơi này , thuộc hạ cùng nàng giao thủ, vật này từ trên người nàng rơi xuống .”
Tần Mộ Phong thoáng rùng mình “Lúc Hắc y nhân xông vào, Liễu Thiến ở đâu ?” Hắn rất sợ Liễu Thiến bị thương .
“Không , người kia không phải là Liễu Thiến phu nhân , Dạ cơ bị ta đả thương , ôm thương tích chạy trốn . Lúc nàng ấy chạy đi , ta nhìn thấy Liễu Thiến phu nhân từ trong phòng đi ra .”
Nàng không có chứng kiến cảnh chiến đấu kia ? May mắn , nếu không nàng không thể không bị doạ cho sợ hãi .
“Vương gia , Dạ cơ bị ta chém vào lưng , bây giờ đi nghiệm thương còn kịp .”
Tần Mộ Phong siết chặt ngón tay , đột ngột xoay người “Đến bắc viện .”
*****
Sớm đã hoài nghi Thải Y, Tần Mộ Phong trực tiếp xông vào Thải Nguyệt hiên , xông vào phòng của Thải Y .
Hắn một chưởng đẩy ra cửa phòng , nghe được tiếng nước chảy .
“Ai đó ?” Thải Y sau bình phong có chút kinh hoảng .
Tần Mộ phong không có trả lời, đi ra phía sau bình phong .
Phía sau bình phong là một màn hoạt sắc sinh hương . Thải Y ngồi trong thùng tắm , một phần thân thể lộ ra bên ngoài . Những cánh hoa hồng trôi nổi trên mặt nước . Hoa hồng phủ lên cánh tay trắng nõn của nàng , kiều diễm ướt át .
Thải Y thấy người đến là Tần Mộ Phong, quay về phía hắn cười duyên “Vương gia, như thế nào lại là ngươi ?”
Tần Mộ Phong lạnh lùng nhìn nàng “Đứng lên .”
“A” Thải Y ngạc nhiên , sau đó lấy hai tay che mặt , cười khẽ “Vương gia, muốn cùng ta tắm uyên ương sao ?”
“Đứng lên .” Tần Mộ Phong không kiên nhẫn nhắc lại .
Thải Y kinh ngạc, lập tức đứng lên , hai tay ôm ở trước ngực che phủ xuân quang . Khuôn mặt nàng ửng hồng , có chút mất tự nhiên .
Tần Mộ Phong không có tâm tình thưởng thức thân thể tuyệt mỹ của nàng , giọng nói của hắn lạnh như băng “Xoay người .”
Thải Y chậm rãi xoay người, trên thân thể trắng nõn còn dính thuỷ châu và những cánh hoa hồng , mỹ lệ mê người .
Tần Mộ phong thở nhẹ một hơi, ánh mắt từ trên thân thể ngọc ngà của nàng rời đi “Ngươi tiếp tục tắm đi .” Hắn xoay người không một chút lưu luyến .
nghe thấy tiếng đóng cửa , thân thể của Thải Y run lên, mặt trắng bệch , tê dại ngồi trong thùng tắm , trên trán xuất hiện một lớp mồ hôi hột .
Một người mặc đồ đen từ dưới gầm giường chui ra , quay lưng về phía Thải Y , nói giọng yếu ớt “Tần Mộ Phong đã hoài nghi , làm sao bây giờ ?” Trên lưng của nàng có một vết thương , máu tươi thấm ướt y phục , mái tóc đen rối bời , trên đó còn có vài vết máu .
Thải Y hữu khí vô lực “Ta cũng không biết .”
Hắc y nhân cười lạnh “Ta nói cho ngươi biết , hai chúng ta liên kết với nhau , nếu như ta có chuyện không may , ngươi cũng không thể tránh được liên luỵ .”
“Ta biết .” Thải Y lau mồ hôi trên trán , tựa ở bên cạnh thùng tắm .
“Ngươi đừng quên , bỏ hoa hồng vào thức ăn của Liễu Thiên Mạch , đem túi thơm chứa xạ hương đưa cho nàng , đây đều là chủ ý của ngươi . Nếu để cho Vương gia biết , hừ .” Hắc y nhân hừ lạnh, chậm rãi xoay người, một khuôn mặt thanh tú hiện ra , đây rõ ràng là một trong bốn ả thị thiếp – Hàm Thuý .
Thải Y thản nhiên nói “Ta biết .”
Hàm Thúy ngồi ở trên giường, trong con ngươi xuất hiện một tia sắc lạnh “Tiện nhân Liễu Thiến kia rốt cuộc có lai lịch gì ? Ta tưởng rằng Vương gia sẽ không biết có người bị thương .” Liễu Thiến có một thân võ công cao cường , đây là chuyện nằm ngoài dự liệu của nàng .
Thải Y nheo măt , trầm tư “Có thể , Vương gia biết Liễu Thiến có võ công .”
“Có thể .” Hàm Thúy chuyển động thâ thể khiến cho vết thương trên lưng rách ra , đau đớn kêu lên một tiếng .
Thải Y ngẩng đầu nhìn Hàm Thuý “Vương gia nhất định sẽ đến điều tra ngươi , làm sao bây giờ ?”
“Cái này...” Hàm Thúy nghiêng đầu , nhất thời không có đối sách .
“Ta biết phải làm gì rồi .” Trong mắt của Thải Y hiện lên một ý cười vô cùng quỷ dị .
“Có biện pháp gì ?” Hàm Thúy khẩn trương .
“Chính là...” Khoé miệng Thải Y nhếch lên , trong đôi mắt quyến rũ tràn đầy sát khí .
Chương 56 : Cộng tuý nhất mộng .
Từ trong phòng của Yên Chi và Ngọc La đi ra , lông mày của Tần Mộ Phong càng lúc càng cau lại .
Dạ cơ không phải là Thải Y , không phải là Yên Chi , không phải Ngọc La , vậy thì sẽ là ai ? Hàm Thuý ?
Hắn nhớ kỹ khi mới gặp Hàm Thuý , nàng một thân thuý y , thanh nhã và đơn thuần . Chính vì điểm thanh thuần này nên Tần Mộ Phong mới mê luyến nàng , một nữ tử như vậy có thể là Dạ cơ sao ?
Không . Người ta nói Dạ cơ quyến rũ , cùng Hàm Thúy thanh nhã tự nhiên sẽ không có liên quan . Có lẽ hắn đã suy nghĩ quá nhiều, Dạ cơ căn bản không phải là một trong bốn thị thiếp .
“Cứu mạng a...” Một tiếng thét chói tai từ đâu truyền đến , phá vỡ sự yên lặng của của bầu trời tuyết .
Tần Mộ Phong lập tức dừng bước , tập trung xác định xem thanh âm là từ đâu truyền tới .
Phi Dương siết chặt bảo kiếm trên tay , chạy đến bên cạnh Tần Mộ Phong , chỉ về phía tiểu viện của Hàm Hhuý “Vương gia, ở bên kia .”
Sắc mặt Tần Mộ Phong càng thêm ảm đạm , nhanh chóng bước vào Thuý Nghi các .
Vừa bước vào Thúy Nghi các , đã thấy một Hắc y nhân đang quay lưng về phía bọn họ , nàng hiện đang bóp cổ một tiểu nha hoàn . Nha hoàn kia há to miệng , cái lưỡi thè ra ngoài , sắc mặt đã biến thành màu gan heo .
Hắc y nhân kia trên lưng còn có một đường máu , đúng là nơi đã bị Liễu Thiến đâm , Phi Dương có thể khẳng định , nàng chính là Dạ cơ .
Kiếm đột ngột rút ra khỏi vỏ , Phi Dương cầm kiếm hướng Hắc y nhân đâm tới . Hắc y nhân cảm nhận được sát khí , đột nhiên xoay người lại , dùng tiểu nha hoàn kia làm bia đỡ đạn , ngăn trở đường kiếm của Phi Dương . Phi Dương không kịp thu chiêu , mũi kiếm đã đâm vào bên hông của tiểu nha hoàn . Tiểu nha hoàn thét lên một tiếng , máu tươi từ từ phun ra . Máu tươi văng lên mặt Phi Dương , hắn lập tức ngẩng đầu , kinh ngạc nhìn Hắc y nhân . Hắn cư nhiên đâm sai rồi , làm bị thương một tiểu nha hoàn vô tội .
Trong chớp măt khi Hắc y nhân xoay người , đã lộ ra dug mạo , đây không phải ai khác mà chính là Hàm Thuý .
Phi Dương thu kiếm, nhìn tiểu nha hoàn đã hôn mê , máu tươi từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất .
Tần Mộ Phong tiến về phía trước , lạnh lùng nói “Hàm Thuý , buông nàng ra .”
Bàn tay đang bóp cổ tiểu nha hoàn của Hàm Thúy hơi run rẩy , kinh ngạc khi nhìn thấy Tần Mộ Phong “Vương gia , ngươi tại sao lại ở đây ?”
Tần Mộ Phong chậm rãi tiến về phía nàng, lạnh lùng cười nói “Ta nên gọi ngươi là Hàm Thuý, hay nên gọi ngươi là Dạ cơ ?” Hàm Thúy theo hắn đã ba năm, hắn chưa bao giờ nghĩ đến nàng lại là gian tế của địch quốc .
Hàm Thúy biến sắc “Ta không phải .”
“Ngươi không phải .” Phi Dương dùng kiếm chỉ về phía Hàm Thuý “Người bị ta đả thương chính là Dạ cơ , nếu ngươi không phải Dạ cơ thì là ai ?” Hắn sợ Hàm Thúy sẽ nói ra Liễu Thiến .
Trong nháy mắt, sắc mặt của Hàm Thúy trở nên trắng bệch , thương tâm nhìn về phía Tần Mộ Phong “Vương gia, ngươi nghĩ ta là Dạ cơ sao ?” Thanh lâu là nơi có thể nắm bắt thông tin nhanh nhất , nàng ở thanh lâu nhiều năm như vậy đương nhiên biết được đại danh của Dạ cơ .
Tần Mộ Phong nghiêm mặt , trong con mắt đen tràn đầy hàn ý , chậm rãi nói ra một từ “Giết” Hắn siết chặt nắm tay, từ từ lại gần Hàm Thúy .
Phi Dương kinh ngạc , nhìn về phía Tần Mộ Phong “Vương gia , nha hoàn kia làm sao bây giờ ?”
“Không thể để cho Dạ cơ còn sống mà ra khỏi Bình nam Vương phủ .” Tần Mộ Phong ngẩng đầu , tiến lại gần Hàm Thúy , trong con mắt như chim ưng loé ra sát khí .
Phi Dương do dự một hồi , không thể không thừa nhận Tần Mộ Phong nói rất có lý “Tuân lệnh .” Dạ cơ chạy thoát khỏi Vương phủ , hậu quả không thể tưởng tượng được .
Thấy Tần Mộ phong quyết tâm giết chết nàng , Hàm Thúy thất vọng nhắm mắt lại . Sau một hồi trầm mặc, nàng đột nhiên mở mắt ra , tiếp theo lấy từ trong váy ra một thanh kiếm , hàn quang từ trong tuyết địa toả ra khiến người ta cảm thấy đặc biệt chói mắt .
Hàm Thúy đẩy tiểu nha hoàn đang bị nàng khống chế ra , mũi kiếm chỉ về phía Tần Mộ Phong . Trong đôi mắt tuyệt vọng hiện lên một tia kiếm quang sắc bén , quỷ dị không nói nên lời .
“Vương gia, tiếp kiếm .” Một tiếng động thanh thúy vang lên , một thanh kiếm đột nhiên bay đến trước mặt Tần Mộ Phong . Tần Mộ Phong theo bản năng bắt lấy chuôi kiếm , sau đó hướng Hàm Thúy đâm tới .
Máu tươi bắn tung toé , bắn cả lên trên mặt hắn . Hắn quay đầu lại , nhẹ nhàng nhắm mắt , không muốn nhìn thấy nàng .
Hàm Thuý buông tay , thanh kiếm rơi trên mặt đất . Nàng chậm rãi cúi đầu , nhìn vào nơi đã bị thanh kiếm trong tay Tần Mộ Phong xuyên qua .
Gió lạnh gào thét , tuyết , lại bắt đầu rơi . một vài bông tuyết rơi xuống vũng máu , một sự yên tĩnh lạ thường .
Hai tay Hàm Thúy run rẩy, giữ lấy vết thương trên bụng , ngực không ngừng phập phồng “Ta chết trong tay ngươi , ngươi có phải sẽ nhớ kỹ ta không ?”
Thanh Loan hai tay khoanh trước ngực, liếc mắt nhìn khung cảnh này , trong giọng nói không có một tia độ ấm “Dạ cơ , đến lúc này ngươi cảm thấy diễn trò còn có ý nghĩa sao ?”
Hàm Thúy không để ý đến thanh loan , trong con ngươi đong đầy nước mắt , những giọt nước mắt theo khuôn mặt trắng nhợt chảy xuống , rơi vào trong tuyết địa “Vương giâ , ta muốn ngươi nói , ta...ngươi nói cho ta biết , để cho ta chết mà không hối tiếc .”
“Dạ cơ đại danh đỉnh đỉnh , ta đương nhiên sẽ nhớ kỹ .” Tần Mộ Phong hừ lạnh một tiếng , trong lời nói không có một chút cảm tình . Đến lúc này mà Dạ cơ còn nói thương hắn , đúng là đạo đức giả .
Hàm Thúy khép mắt lại , hai hàng lệ ngọc chảy xuống “Vương gia...ngươi...ngươi có từng yêu ta chưa ? Ngay cả...ngay cả khi chỉ có một chút . Ta không đòi hỏi quá nhiều , chỉ cần...một chút cũng đủ rồi .” Máu tươi từ vết thương không ngừng chảy ra , nơi nàng đứng đã bị máu tươi nhuộm hồng .
Tần Mộ Phong có chút động dung , bàn tay nắm lấy chuôi kiếm hơi buông lỏng “Không có” Hắn vẫn như cũ quay mặt đi, không muốn nhìn thấy nàng .
Hàm Thúy tuyệt vọng , nàng lui về phía sau vài bước , khom người giữ chặt lấy vết thương , cười thê lương “Ha ha...ta đã sắp chết , ngươi...ngay cả một lời nói dối...cũng không thể nói cho ta nghe sao ? Tại sao...tại sao...tiện nhân Thải Hà xảo quyệt kia...lại có thể chiếm được tình yêu của ngươi , Liễu Thiên Mạch...giống như du hồn cũng có thể...khiến ngươi động lòng , tại sao...ngươi lại không yêu ta ? Ta không biết...rốt cuộc...ta kém các nàng ở điểm nào ?”
“Ta yêu Liễu Thiên Mạch sao ?” Tần Mộ Phong xúc động , ngạc nhiên nhìn Hàm Thuý .
Hàm Thúy càng thêm tuyệt vọng , đôi mắt khép hờ , lưu luyến nhìn Tần Mộ Phong “Tần Mộ Phong , hy vọng...ngươi...sẽ nhớ kỹ Hàm Thuý...ta...ta...” Đôi mắt buồn bã của Hàm Thúy khép lại , ngã xuống tuyết địa , máu tươi nhanh chóng nhuộm hồng tuyết trắng .
Gió lạnh gào thét, khiến cho mái tóc đen của nàng tung bay , từng bông tuyết trắng rơi trên mái tóc đen dài của nàng , một cảnh tượng thê lương không nói nên lời .
Hàm Thúy rất yêu Tần Mộ Phong , kể từ ngày gặp được hắn , nàng đã yêu hắn , yêu hắn đến hết cuộc đời .
Thanh Loan đi đến bên cạnh thi thể của Hàm Thuý , lấy lại thanh kiếm của mình “Đàn bà ngốc .” Nàng liếc nhìn Hàm Thuý, trong giọng nói còn mang theo vài phần tiếc hận .
Nàng ở một bên đã chứng kiến rất rõ ràng , Hàm Thuý là tự mình chịu chết . Nàng căn bản không hề phảng kháng , để mặc cho Tần Mộ Phong hạ sát nàng . Có lẽ nàng biết không thể có được sự yêu thương của Tần Mộ Phong nữa , mất đi ý nghĩa của cuộc sống , hoặc là nàng biết mình không thể thoát khỏi Bình Nam Vương phủ cho nên mới tình nguyện chịu chết .
A , một người đàn bà rât ngốc a .
Tần Mộ Phong xoay người, quay lưng về phía thi thể của Hàm Thuý “Ngươi là ai ?”
“Ta là ai ngươi không cần biết , tóm lại ta sẽ không hại ngươi .” Thanh Loan móc từ trên người ra một chiếc khăn tay , lau đi vết máu trên thân kiếm “Nếu ta muốn hại ngươi thì sẽ không giúp ngươi .”
“Ngươi là Tuyết Nhạn ?” Tần Mộ Phong suy đoán .
“Ngươi trông ta giống Tuyết Nhạn lắm sao ?” Thanh Loan che miệng , đi tới trước mặt Tần Mộ Phong , hai tay nàng ôm kiếm , khoanh ở trước ngực , nhìn hắn tức cười .
Thấy được dung mạo của nàng, Tần Mộ Phong bất giác nhíu mày “Thanh Loan ?” Vị cô nương này chính là người lúc đầu đã đưa cho hắn một đồng tiền – Thanh Loan cô nương .
“Vương gia còn nhớ được Thanh Loan , đây chính là vinh hạnh của Thanh Loan .” Thanh Loan vừa nói vừa cười châm chọc .
Trên gương mặt trầm trọng của Tần Mộ Phong không hề có một tia cảm xúc “Chủ tử của ngươi rốt cuộc là ai ?” Lần trước khi Thanh Loan đưa cho hắn đồng tiền đã nói đó là do tiểu thư nhà nàng gửi cho hắn . Thanh Loan có thể vô thanh vô tức mà xuất hiện ở đây võ công tự nhiên sẽ không kém . Một nha hoàn mà đã như thế này , chủ tử của nàng rốt cuộc là loại nữ tử nào ?
Thanh Loan đưa tay ra đón lấy một vài bông hoa tuyết , thản nhiên nói “Ngươi không cần xen vào, ngươi chỉ cần biết nàng hiện tại đang giúp ngươi .” Nếu nàng dám tiếc lộ, tiểu thư nhất định sẽ giết nàng . Nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng và thâm trầm của tiểu thư, Thanh Loan không khỏi run lên một chút .
Trên mặt Tần Mộ Phong hiên lên một cảm xúc phức tạp , con ngươi sắc bén nhìn chằm chằm Thanh Loan “Xin chuyển lời cho tiểu thư nhà ngươi, Tần Mộ Phong đa tạ sự hỗ trợ của nàng .” Tiểu thư nhà nàng rốt cuộc là thần thánh phương nào ?
Thanh Loan đã nói hắn cùng tiểu thư của nàng từng có một đêm ân ái nhưng trong vô số đàn bà đã từng quan hệ với hắn , hắn thực sự không nhớ nổi tiểu thư nhà nàng là ai .
Thanh Loan nói một cách vô lễ “Lời cảm ơn của Vương gia nô tỳ tự động sẽ truyền đạt lại cho tiểu thư , nô tỳ cáo từ .” Sau khi nói xong , Thanh Loan nhìn Tần Mộ Phong rồi cười một cách kỳ mập mờ , xoay người rời đi .
Tần Mộ Phong nhíu mày nhìn bóng lưng Thanh Loan một hồi lâu . Chủ tử của Thanh Loan , nữ tử đã làm cho hắn nổi lên lòng hiếu kỳ đó rốt cuộc là ai ? Từ ngày bắt đầu gặp Thanh Loan , hắn đã tò mò muốn biết chủ tử của nàng là ai , bây giờ , hắn lại càng muốn biết hơn . Nữ tử này rất thú vị . Nghĩ tới đây khoé miệng của Tần Mộ Phong khẽ nhếch lên , một ý cười trêu chọc xuất hiện .
Phi Dương nhìn ánh mắt của Tần Mộ Phong , nhịn không được cất tiếng “Vương gia , bây giờ làm sao ?” Bây giờ là lúc làm chánh sự , không phải lúc nhìn chằm chằm vào người ta .
Tần Mộ Phong phủi đi bông tuyết bám trên người sau đó đi ra ngoài . Đi tới cửa hắn mới nói “Hãy an táng Hàm Thúy cho cẩn thận , thưởng cho nha hoàn kia 300 lượng bạc .”
“Vương gia , ngươi đi đâu ?”
“Vào cung.”
******
Tuyết lại tiếp tục rơi xuống nhiều hơn .
Thiên Mạch ngồi một mình trong phòng khách , ngẩn người nhìn một bàn thức ăn đã nguội lạnh . Ánh nến lúc sáng lúc tối , không ngừng lập loè . Trên gương mặt diễm lệ không có một tia cảm xúc , dưới sự chiếu sáng của ánh nến , gương mặt đó càng thêm lạnh lùng . Cặp mắt kia thâm trầm ảm đạm , trong bóng đêm tản ra một ánh sáng mờ nhạt .
Chờ đợi nguyên lai có tư vị như thế này .
Một nữ nhân chờ một nam nhân quay về , nguyên lai chính là cái loại cảm giác này .
Đúng vậy , nàng đang đợi Tần Mộ Phong, nàng đang dùng thân phận một nữ nhân để đợi hắn .
Tin tức Hàm Thúy là gian tế của địch quốc đã truyền khắp Vương phủ . Nàng đã chết, là do Tần Mộ Phong hạ sát .
Tần Mộ phong sau khi giết Hàm Thuý đã vội vã tiến cung , cho tới bây giờ còn chưa quay trở lại .
Hàm Thuý là Dạ cơ sao ? Không biết tại sao trong lòng nàng luôn có một cảm giác kỳ lạ .
Nếu Hàm Thúy là Dạ cơ thì chuyện của Xảo Xảo là như thế nào ? Nàng là nha hoàn của Thải Y và Thải Hà , chẳng nhẽ Xảo Xảo là do Hàm Thúy an bài bên cạnh các nàng . Không đúng , tình báo của Thiên Cơ các có nói Xảo Xảo theo bên người Thải Hà đã 10 năm , không có khả năng là người của Hàm Thuý .
Nếu như Hàm Thuý thực sự là Dạ cơ thì nàng ta có dễ dàng bị giết như vậy không ? Dạ cơ là Nam Việt đệ nhất tử sĩ , võ công hay tài trí đều hơn người , sợ rằng sẽ không dễ đối phó như vậy .
Nếu nàng đoán không sai , Hàm Thúy chỉ là kẻ chết thay , tuy nàng không biết trong đó có bí ẩn gì , nhưng nàng có thể khẳng định Hàm Thúy không phải là Dạ cơ .
Thủ đoạn của Dạ cơ quả thực rất lợi hại , có thế coi là kỳ phùng địch thủ của nàng .
Bàn cờ này mới chỉ bắt đầu , khi chưa đến cuối ván , không ai có thể biết được kết cục sẽ như thế nào .
“Ha ha , Thiên Mạch , ngươi không phải đang đợi Tần Mộ Phong đó chứ ?”
“Ta đợi ai có đến phiên ngươi quản sao ?”
“Ta chỉ muốn hỏi Liễu tiểu thư , trước kia ngươi đã từng chờ đợi ai chưa ?”
“Hừ, đây là ta muốn thâu tâm của hắn , ta sẽ không từ thủ đoạn để có được trái tim hắn .”
“Ngươi đừng có chuyện gì cũng quy về nhiệm vụ chứ, ngươi đang nghĩ cái gì chẳng nhẽ ta không còn rõ sao ?”
“Nói chuyện với ngươi thật nhàm chán .”
“Có người tới , ta không nhiều lời với ngươi nữa , bái bai .”
Phi Dương đi đến trước mặt Thiên Mạch rồi ngồi xuống , cúi đầu “Liễu cô nương, Dạ cơ đã chết .”
Đôi mắt Thiên Mạch nhìn chằm chằm thức ăn đã lạnh ngắt ở trên mặt bàn “Ngươi tin Hàm Thuý là Dạ cơ sao ?”
“Liễu cô nương có ý gì ?” Phi Dương ngẩng đầu , nghi hoặc nhìn Thiên Mạch .
Thiên Mạch cười lạnh một tiếng “Phi Dương đại ca , nếu Hàm Thuý là Dạ cơ, ta sẽ đem vị trí đại nội đệ nhất mật thám này tặng cho ngươi .”
Phi Dương trầm tư một lúc , kiên định nói “Ngụy trang”
“Đúng vậy , Võ công của hàm thuý kém như vậy , ngươi tin nàng là Dạ cơ sao ?” Với võ công của Hàm Thuý thì chỉ được xếp vào loại cao thủ hạng ba . Dạ cơ là Nam Việt đệ nhất tủ sĩ , võ công tuyệt đối không có khả năng kém như vậy . Hơn nữa chiêu thức võ công của Hàm Thúy rất khác với Xảo Xảo , Hắc y nhân cùng nàng giao thủ trên nóc nhà kia mới thực sự là Dạ cơ .
Về phần Hàm Thuý, đúng là đã từng ám sát nàng , nhưng lại bị Y Tiểu Lục ngốc nghếch kia đuổi đi . Chiêu thức của bọn họ giống nhau như đúc , phương thức ra tay cũng như nhau .
Phi Dương lắc đầu “Lúc Hàm Thúy tiến vào Vương phủ chỉ đi có một mình , ta vừa ròi dã thẩm tra những kẻ bên cạnh nàng , cũng không có điểm nào nghi vấn .”
Ngón tay Thiên Mạch gõ vài cái trên bàn , đôi mày nhíu lại “Ta hoài nghi Thải Y, ta đa để cho Thanh Loan giám thị nhất cử nhất động của nàng , ngươi cũng nên chú ý đến nàng .” Sự mê luyến của Tần Mộ Phong dối với Thải Hà nàng rất rõ , muốn hắn hoài nghi Thải Hà ? Đó là chuyện không thể .
Thanh Loan là người của Tuyết Nhạn ? Cái này nằm ngoài sức tưởng tượng của hắn .
“Ta đã rõ .” Từ lúc Xảo Xảo ám sát Liễu Thiên Mạch , hắn đã hoài nghi Thải Y . Hơn nữa nếu ngay cả Tuyết Nhạn cũng hoài nghi thì Thải Y tám chín phần là có vấn đề .
“Từng có một Hắc y nhân muốn ám sát ta , ta đã suy nghĩ cẩn thận và thấy rằng người đó là Hàm Thuý , vô luận là võ công hay ngữ khí đều không mấy sai biệt .” Liễu Thiên Mạch nằm mơ cũng không nghĩ tới người nửa đêm muốn ám sát nàng , vô tình khiến cho nàng và Y Tiểu Lục kết thành tỷ muội lại chính là Hàm Thuý . Nàng từng hoài nghi Thải Y, nhưng chưa từng hoài nghi Hàm Thúy . Nếu hôm nay không phải thân phận của Hàm Thuý bị bại lộ thì Liễu Thiên Mạch sợ rằng sẽ vĩnh viễn không biết người muốn ám sát nàng là ai .
Phi Dương rơi vào trầm mặc , cũng không có trả lời .
“Trả cho ta .” Thiên Mạch ngẩng đầu nhìn hắn , mở lòng bàn tay đưa ra .
“Phi Dương không biết thân phận của Tuyết Nhạn cô nương , đã đắc tội .” Phi Dương đem ngân tuyết kiếm để vào trong tay nàng .
Thiên Mạch nắm chặt chuôi kiếm, đứng đậy đi ra ngoài “Phi Dương đại ca, ngươi quá khách khí rồi .” Trở về phòng , nàng ôm lấy cây đàn tranh cổ , để thanh kiếm vào cái rãnh phía sau cây đàn .
Thiên Mạch giỏi dùng kiếm , ‘Vụ Lý Hoa’ chỉ là vật phòng thân . Lần này người nàng đối phó là Dạ cơ nên nàng không thể không đem binh khí giấu bên người .
Lúc nàng trở lại phòng khách vẫn chỉ thấy một mình Phi Dương ngồi ở đó .
Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống , Phi dương ngẩng đầu lên, liếc nhìn nàng “Liễu cô nương, ta phân phó hạ nhân hâm nóng thức ăn , không cần chờ Vương gia .”
“Thật là lạnh a , uống một chén rượu cho ấm người nghen .” Nàng giống như đang than nhẹ hoặc là đang nói với chính mình .
Phi Dương yên lặng gật đầu, đứng dậy đi ra ngoài .
Rất nhanh đã có người mang thức ăn ra ngoài , sau đó đem rượu ngon đưa lên .
Thiên Mạch rót một chén , ngửa đầu uống cạn . Nàng đùa nghịch chén rượu trong tay , thản nhiên nói “Phi Dương đại ca, ngươi cảm thấy Vương gia là loại người nào ?” Bọn họ là ‘vợ chồng’ nhưng cho tới bây giờ nàng vẫn không biết được hắn đang suy nghĩ cái gì , cúng không thực sự hiểu rõ nam nhân này .
Phi Dương có chút do dự , cẩn thận nói “Vương gia...rất khổ .”
Thiên Mạch chống tay lên bàn , trong con ngươi hiện lên một tia nghi hoặc “Hắn là một nam nhân thâm trầm, ta vĩnh viễn không thể nhìn thấu hắn .”
Phi Dương than nhẹ một tiếng “Theo Vương gia đã nhiều năm, ngay cả ta cũng không hiểu được hắn . Hắn dường như có rất nhiều tâm sự , có rất nhiều chuyện không thể nói ra . Hắn không nói cho ta, cũng không nói cho Hoắc tướng quân , lại càng không nói cho Hoàng thượng .” Phi Dương cười khổ “Hắn có tâm sự gì, rốt cuộc cũng không có ai biết .”
Thiên Mạch ngước đôi mắt mơ hồ nhìn lên nóc nhà “Một nữ nhân có một câu chuyện xưa cùng với một nam nhân chất chứa đầy tâm sự, hai người họ ở chung với nhau thì sẽ thế nào ?”
Phi Dương lắc đầu , hắn hoàn toàn không hiểu nàng đang nói cái gì .
“Tiếng bước chân a , Vương gia đã trở lại .” Thiên Mạch khẽ cười, lập tức ngồi ngay ngắn , cái miệng nhỏ nhắn uống một hớp rượu ngon .
Không hổ danh là đại nội đệ nhất mật thám , võ công cao đến đáng sợ .
“Có thể cùng Tuyết Nhạn đối ẩm là vinh hạnh của Phi Dương .” Phi Dương nâng chén rượu lên “Ta kính ngươi một chén .”
Thiên Mạch chạm cốc hắn “Có cơ hội lại uống tiếp .”
Phi Dương uống một hơi cạn sạch chén rượu “Cáo từ .”
“Gặp lại .”
Phi Dương đi ra ngoài không lâu thì Tần Mộ Phong bước vào . Hắn đứng ở cửa , nhìn bóng lưng Thiên Mạch , thân thể không hề nhúc nhích .
Thiên Mạch cố ý làm như không biết, khoé miệng nhếch lên , cừơi như không cười . Hắn đang làm cái gì ? Rõ ràng đã quay lại, tại sao lại không tiến đến ?
Nàng quay đầu , bình tĩnh nhìn thẳng vào Tần Mộ Phong “Vương gia, ngươi đã trở lại ?”
“Ngươi tại sao lại biết ta đã trở lại ?” Tần Mộ Phong đi vào , có vẻ đã rất mệt mỏi .
Nàng đứng lên, đến bên cạnh dìu hắn ngồi xuống “Ta nghe được tiếng bước chân .”
Đôi mắt mệt mỏi của Tần Mộ Phong liếc nhìn bầu rượu để trên bàn “Ngươi đang uống rượu ?”
“Làm ấm người .” Thiên Mạch chủ động rót cho Tần Mộ Phong một chén rượu nóng .
Tần Mộ Phong nhấc cái chén tinh sảo lên , ung dung cười nói “Ta vừa rồi đáp ứng cùng ngươi uống rượu .”
Thiên Mạch cũng rót cho mình một chén “Ta cũng uống một chén .”
Thiên Mạch uống xong , phát hiện Tần Mộ Phong cứ uống xong một chén lại rót tiếp một chén .
Thiên Mạch trợn mắt há mồm nhìn hắn dã uống rất nhiều chén rượu .
Thiên Mạch cuối cùng cũng phải lên tiếng “Vương gia , tâm tình của ngươi không tốt sao ?” Lần trước ở Tuý Yên lâu , hắn cũng như vậy chuốc say chính mình .
Tần Mộ Phong cười thê lương “Cứ coi là thế đi .”
“Rượu nhiều hại thân .” Thật ra nàng cũng muốn chuốc say chính mình .
“Say một hồi cũng không có gì là xấu , ngươi nói có đúng không ?”
Liễu Thiên Mạch không trả lời , lặng lẽ rót rượu cho hắn .
Một chén lại một chén, tửu lượng của Tần Mộ Phong cho dù tốt đến mấy cũng không thể không say .
“Thiến nhi, ngươi cho rằng Thải Hà là loại người như thế nào ?”
“Ah ?” Thiên Mạch cúi đầu rót rượu .
hắn nheo mắt , thống khổ nói “Ta thật sự không muốn hoài nghi sự trong sạch của nàng nhưng ta không thể không nghi ngờ . Hàm Thúy không phải là Dạ cơ , tuyệt đối không phải . Võ công của Dạ cơ sao có thể kém như vậy , cho dù trên người Hàm Thúy có lệnh bài nhưng nàng ấy vẫn không phải . Tuyết Nhạn hoài nghi Thải Y , kỳ thực ta cũng hoài nghi . Dưới tay Nam Hận Thiên có hai tử sĩ là Dạ cơ và Nguyệt cơ . Nghe đồn các nàng là tỷ muội , Thải Y và Thải Hà cũng là tỷ muội , chẳng nhẽ Thải Hà chính là Nguyệt cơ sao ?” Đôi mắt mơ hồ của Tần Mộ Phong nhìn vào Thiên Mạch “Ngươi nói Thải Hà có phải là Nguyệt cơ không ? Nếu Thải Y là Dạ cơ, Thải Hà nhất định là Nguyệt cơ, nhât định .”
Thiên Mạch lãnh đạm nhin vào mắt Tần Mộ Phong “Vương gia , ngươi thực sự rất yêu Thải Hà sao ?”
Tần Mộ Phong lắc đầu , mơ màng nói “Không biết , ta không xác định được .”
Thiên Mạch hừ lạnh một tiếng “Tiếp tục yêu đi .” Nàng không hề chú ý trong lời nói của nàng mang theo mùi dấm chua .
“Thiến nhi, tại sao ngươi không uống ?” Tần Mộ Phong nheo mắt, cẩn thận đánh giá Thiên Mạch , trong cơn say , đột nhiên hắn xua xua tay “Không đúng , ngươi là Thiên Mạch , không phải Thiến nhi .”
Thiên Mạch giật mình , khuôn mặt lùi về phía sau , đưa tay chỉ vào mũi mình “Ta là Liễu Thiến, ngươi nhìn cho rõ .” Nàng đúng là Thiên Mạch nhưng nàng bây giờ đang mang gương mặt của Liễu Thiến , chẳng nhẽ hắn vì quá say mà hoa mắt ?
“Ta thấy rất rõ ràng , ngươi là Thiên Mạch .” Trong mắt hắn , nàng đúng là Thiên Mạch . Hắn bắt lấy tay Thiên Mạch “Ngươi là thiếp của ta, vĩnh viễn là của ta .”
Đôi mi thanh tú của Thiên Mạch khẽ nhíu lại, bất đắc dĩ nói “Thiếp ? Ngươi cho rằng Liễu Thiên Mạch nguyện ý làm thiếp của ngươi sao ?” Nàng - Liễu Thiên Mạch chẳng nhẽ chỉ có thể làm thiếp thôi sao ?
Tần Mộ Phong cọ xát vào người Thiên Mạch , tham lam hít lấy mùi hương trên thân thể nàng “Thiên Mạch , ngươi là của ta .”
Thiên Mạch ngăn Tần Mộ Phong lại, hai tay để trên ngực hắn “Ngươi bảo ta là gì ?” Nàng rõ ràng là Liễu Thiến , Tần Mộ Phong như thế nào lại nhìn lầm .
Tần Mộ Phong ôm chặt lấy eo của nàng , cắn lên cái cổ trắng như tuyết của nàng “Nương tử .”
Trái tim Thiên Mạch bị ảnh hưởng nghiêm trọng , nàng không dám tin vào lỗ tai của mình , giọng nói tràn đầy kinh ngạc “Ngươi bảo ta là gì ?” Hắn gọi nàng....là ‘nương tử’ ? Tai của nàng chắc không có vấn đề chứ ?
“Có gì không đúng sao ?” Hắn tiếp tục nhấm nháp ‘mỹ vị’ .
Thiên Mạch hoảng sợ , một lúc lâu vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh . Trong con ngươi ngoại trừ sự kinh ngạc còn có một ý cười yếu ớt .
“Thiên Mạch...” Hắn thì thầm .
“Mộ Phong , nếu đây không phải là lời nói trong lúc say rượu của ngươi thì thật tốt biết bao .”
“Lời ta nói đều là sự thật .”
“Lúc hừng đông, ngươi nhất định sẽ quên . Nếu không quên, ngươi sẽ hối hận .”
“Sẽ không, ta vĩnh viễn cũng không hối hận .”
“Ta cũng say rồi sao ? Nếu không say như thế nào lại nghe được những lời này ?”
“A , ngươi cùng ta đồng thời say .”
Tần Mộ phong cúi đầu, hôn lên đôi môi mềm mại của nàng .
Tuyết , không ngừng rơi xuống . Đêm , càng dài hơn . Hai trái tim cô đơn , lại càng thêm gần sát .
Chương 57 : Thưởng tuyết tìm mai
Những tia sáng chói mắt chiếu lên trên cửa sổ , Thiên Mạch biết tuyết lại tiếp tục rơi xuống nhiều hơn .
Thiên Mạch từ trên giường ngồi dậy , tựa ở đầu giường , nhìn nam nhân đang ngủ say bên người mình , trong lòng cảm thấy không vui .
Hắn lại nhậm lầm người . Buổi tối ngày hôm qua , hắn một lần lại một lần kêu Thiên Mạch . Sau khi hắn uống rượu say , người mà hắn gọi lại chính là Thiên Mạch . Trong khi ân ái , hắn cũng lại kêu Thiên Mạch . Hắn đối với Liễu Thiên Mạch rốt cuộc là có tình hay vô tình ?
Hắn nói hắn yêu Thải Hà nhưng nàng không hề cảm giác được tình yêu của hắn dành cho Thải Hà . Thứ mà nàng cảm giác được chính là hắn không muốn buông tha cho Liễu Thiên Mạch . Hắn yêu nàng, rồi lại hận nàng , tình yêu chôn sâu tận đáy lòng , nhưng lại không dám thừa nhân . Hắn đối với Thiên Mạch rốt cuộc là ái hay hận a ?
Thân thể Tần Mộ Phong chuyển động , trong mộng nói mơ , hai chữ Thiên Mạch , nàng nghe được rất rõ ràng .
Ngón tay lạnh lẽo của nàng sờ lên khuôn mặt của hắn , nhịn không được cười khổ . Lần này sự tiến triển của nhiệm vụ đã nằm ngoài dự liệu của nàng . Mọi chuyện đã đến nước này , nàng không thể tiếp tục càng lún càng sâu .
Hắn đối với Liễu Thiên Mạch có tình ý , đối với Liễu Thiến chỉ là tương kính như tân , nàng cuối cùng nên dùng thân phận nào để đến gần hắn đây ?
Dùng thân phân Thiên Mạch ? Nam nhân kiêu ngạo này tuyệt đối sẽ không thừa nhận hắn yêu nàng .
Dùng thân phận Liễu Thiến ? Nàng vĩnh viễn cũng không đến được trái tim hắn .
Nàng đứng dậy ra khỏi giường , lấy cái áo choàng treo trên tấm bình phong quấn quanh cơ thể . Đẩy cửa ra , ánh sáng của tuyết chiếu vào nhà , hình thành một mảnh sáng màu bạc .
Gió lạnh thấu xương đang gào thét , Thiên Mạch đi ở trên tuyết , nhịn không được rùng mình một cái .
Tuyết rơi rất nhiều , từng bông tuyết lớn rơi xuống người nàng , chỉ trong chốc lát, trên đôi vai nàng đã phủ một lớp tuyết trắng .
Vào giờ này , trời đã hửng sáng , trong Vương phủ đã có người đi lại .
Nàng đứng ở trong viện, mặc cho những bông tuyết rơi trên người nàng .
Trong vô thức, nàng đã đứng trong tuyết suốt một giờ . Trời đã sáng rõ , trên người nàng đã bao phủ một lớp tuyết mỏng .
Nàng một thân bạch y , trên người lại có một lớp tuyết trắng , nếu không nhìn kỹ thì có thể sẽ nhìn thành một người tuyết .
Nghe được những tiếng bước chân, Thiên Mạch hơi giương mắt nhìn về phía phát ra tiéng động . Liếc mắt một cái , nàng lại tiếp tục cúi đầu xuống nhìn tuyết địa .
Một lúc sau , một bóng người đã xuất hiện ở cửa . Hắn nhìn thấy Thiên Mạch đứng ở trong tuyết , có chút ngạc nhiên “Tuyết Nhạn cô nương, ngươi đứng ở đây làm gì ?”
Thân thể Thiên Mạch khẽ động , tuyết đọng ở trên người rơi xuống “Không có gì, Vương gia tối qua uống rất nhiều rượu, cho đến giờ này còn chưa có tỉnh dậy .”
Phi Dương cung kính đưa cho Thiên Mạch một cái thiếp màu hồng “Tuyết Nhạn cô nương, Liễu Tự Hoạ cho người đưa thiếp đến , mời Vương gia qua đó thưởng tuyết .”
“Biệt viện của Liễu gia ?” Thiên Mạch cau mày .
“Đúng vậy , là ở biệt viện của Liễu gia .”
Ở ngoại ô Liễu gia có một toà Ỷ Mai viện , chính là của hồi môn năm đó của Liễu phu nhân . Trong Ỷ Mai viện có một vườn mai lớn , mỗi năm vào mùa đông , Liễu gia thường mời những đại quan quyền qúy đến đó thưởng mai . Nữ nhi của Liễu gia , có một số là ở bữa tiệc thưởng mai này mà gả ra ngoài .
Năm nay mang tiếng là thưởng mai nhưng thực tế là vì muốn tìm phu quân cho Liễu Tự Hoạ . Liễu gia đang suy tính cái gì, chẳng nhẽ nàng lại không biết sao .
Thiên Mạch dùng hai ngón tay nhận lấy thiếp mời để ra sau lưng “Ta sẽ nói với Vương gia còn đi hay không tuỳ thuộc vào người .”
Phi Dương trầm tư suy nghĩ “tuyết nhạn cô nương, ngươi khuyên Vương gia đừng nên đi , ta sợ thích khách của nam Việt quốc nhân cơ hội này để ra tay .”
Trên moi Thiên Mạch hiện ra một nụ cười tàn nhẫn “Nếu thích khách của Nam Việt quốc thực sự ra tay thì Vương gia có thể nhân cơ hội này vu cáo Liễu tể tướng thông đồng với địch quốc .”
“A?” Phi Dương kinh ngạc , không biết thiên mạch có ý gì .
Thiên Mạch cũng chưa muốn đối phó với Liễu tể tướng , nếu không , kinh thành bây giờ đã không còn Liễu gia nữa rồi . Đối phó với Liễu gia , nàng tự có cách của mình , nàng không thể để cho bọn chúng được chết dễ dàng như vậy .
Thiên Mạch chuyển sang chủ đề khác “Thải Y có động tĩnh gì không ?”
“Ta cùng Thanh Loan cô nương ngày đêm giám thị không hề phát hiện động tĩnh gì , hai vị cô nương kia cũng vậy .”
“Ngươi gặp Thanh Loan rồi ?” Thiên Mạch trong lòng vừa động , trong đầu tự nhiên sinh ra ác ý .
“Lúc thuộc hạ giám thị Thải Y , Thanh Loan cô nương cũng đang giám thị nàng . Nàng ấy không cẩn thận ngã từ trên mái nhà xuống , ta tự nhiên nhiều chuyện ra tay đỡ lấy nàng .” Nữ nhân kia quả thực không biết tốt xấu, hắn cứu nàng , nàng cư nhiên không biết cảm tạ .
Thiên Mạch gật đầu “Ngươi đi chuẩn bị một chút, có thể Vương gia sẽ tới Ỷ Mai viện . Nhân tiện nói cho Thanh Loan , để cho nàng một mình giám thị Thải Y , làm hỏng chuyện , ta sẽ phế võ công của nàng .”
“Vâng.” Người ta nói Tuyết Nhạn cô nương lạnh như băng , quả nhiên danh bất hư truyền . Cho dù hắn có làm hỏng việc thì Vương gia cũng sẽ không phế võ công của hắn .
Thiên Mạch xoay người đi vào bên trong, tiện tay đem thiếp mời ném lên bàn .
Nàng mặc xong y phục , rút ngân tuyết kiếm từ trong cây đàn ra , còn chưa kịp quay gót thì đã nghe thấy những tiếng hít thở rất nhẹ . Trong mắt Thiên Mạch loé lên một tia sắc lạnh , lập tức đem ngân tuyết kiếm để lại chỗ cũ .
Nàng đem cây đàn tranh cổ đặt ở trên bàn, nhẹ nàng gảy lên vài tiếng .
“Ngươi đang là cái gì ?” Một âm thanh hùng hậu từ sau lưng truyền đến .
Khoé miệng Thiên Mạch nhếch lên lộ ra một nụ cười châm chọc . Nàng xoay người , có chút ngạc nhiên “Vương gia , ngươi tỉnh rồi sao ? Có phải ta đã đánh thức ngươi không ?”
Tần Mộ phong ngồi lên “Không có .” Hắn day day cái trán “Đầu rất đau .”
“Buổi tối hôm qua ngươi uống nhiều như vậy , khó tránh khỏi bị đau đầu .” Nàng nhu nhuận ngồi xuống mép giường “Ta bảo phòng bếp làm canh giải rượu cho ngươi nghen ?”
“Không cần , ngươi đỡ ta đứng lên .”
Thiên Mạch đỡ Tần Mộ Phong dậy , lại giúp hắn mặc y phục . Sống đã 20 năm , đây là lần đầu tiên nàng giúp nam nhân mặc y phục .”
Tần Mộ Phong liếc mắt nhìn thiếp mời trên bàn “Đó là cái gì ?”
“Liễu Tự Hoạ mời Vương gia đến thưởng mai .” Trong lòng Thiên Mạch thuận tiện bỏ thêm một câu , nhân tiện câu dẫn ngươi .
“Ngươi muốn đi không ?” Tần Mộ Phong hỏi Thiên Mạch .
Thiên Mạch sóng mắt vừa chuyển , cười tinh nghịch “Ngươi đi ta sẽ đi .” Nàng cũng không muốn gặp người Liễu gia .
Tần Mộ Phong trầm ngâm trong chốc lắt “Được, chúng ta đi .”
Thiên Mạch xoay người, trong con ngươi hiện lên một tia châm chọc . Rõ ràng biết Liễu Tự Hoạ không có ý tốt , hắn vẫn như cũ muốn đi . Đã là nam nhân thì đều có cái đức hạnh này .
*****
Ỷ Mai viên là một biệt viện gần kinh thành , là nơi lui tới của các quan viên quyền quý . Nhiều lần đổi chủ , bây giờ nó là biệt viện của Liễu gia .
Hoa mai lặng lẽ nở ra , không có sự rực rỡ , muôn hình muôn vẻ . Mỗi cây mai có một tư thế khác nhau .
Hương mai nồng đậm , mùi hương có thể bay đi rất xa , thấm vào tận trong lòng người .
Nói là thưởng mai nhưng đây thật ra là một bữa tiệc kết thân . Trong Ỷ Mai viện thập phần náo nhiệt , đại gia khuê tú, phong lưu tài tử lần lượt tề tựu .
Thiên Mạch và Tần Mộ Phong cũng đi đến , Phi Dương và Hồng Ngạc đi theo sau họ . Tần Mộ Phong tuấn mỹ, Liễu Thiên Mạch tuyệt mỹ , ngay cả hộ vệ và nha hoàn cũng đều bất phàm , bọn họ khiến cho người khác đặc biệt chú ý .
Trong Ỷ Mai viện có một chỗ gọi là Mai Vận đình , văn nhã thanh tao , các thiên kim tiểu thư đều thích đến đây thưởng mai ngâm thơ . Chỉ cần có một chút tài năng đều thích đến nơi này thể hiện .
Tần Mộ Phong mang theo Thiên Mạch đi đến Mai Vận đình , từ phía xa đã nhìn tháy một nữ tử ‘hào quang lấp lánh’ đang nhàn nhã đi tới . Nữ tử kia một thân hồng y , trang sức đầy đầu , nhìn thật là chói mắt . Vốn dĩ là một mỹ nhân nhưng lại bị những vật tầm thường kia làm ô uế .
Nụ cười của Liễu Tự Họa sáng ngời, khẽ cúi người xuống “Vương gia, ngài đã tới .”
Tần Mộ Phong thản nhiên nói “Đa tạ thịnh tình của Liễu cô nương .” Hắn không thèm liếc mắt nhìn Liễu Tự Họa .
Lúc Liễu Tự Họa nhìn thây Thiên Mạch, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ “Vương gia, vị cô nương này là ai ?”
Không đợi Tần Mộ Phong đáp lời , Phi Dương đột nhiên chuyển thân, che trước mặt Liễu Thiên Mạch , lạnh lùng nói “Vị cô nương này tương lai là Bình Nam Vương phi .”
Liễu Tự Họa cười chế giễu “Thật không ?”
Hồng Ngạc cũng đứng ra , nhìn nàng khinh bỉ “Nói nhảm, Bình Nam Vương phi không phải tiểu thư nhà ta thì là ngươi chắc .”
Hồng Ngạc vừa nói , Liễu Tự Họa lập tức nhận ra nàng . Trước giờ chưa từng có kẻ nào dám đánh nàng , nhục mạ nàng , Hồng Ngạc chính là người đầu tiên . Lúc bị Hồng Ngạc sỉ nhục nàng đã nhớ kỹ bộ dáng cùng giọng nói của nàng .
Hồng Ngạc xuất hiện ở chỗ này, vậy Liễu Thiến - chủ tử của nàng....
Trong đáy mắt Phi Dương xẹt qua ý cười, nói với Hồng Ngạc “Liễu Tự Họa tiểu thư là một quả phụ , Hồng Ngạc cô nương không cần nói nàng cũng tự biết mình không có tư cách trở thành Bình Nam Vương phi .”
“Phi Dương đại ca nói đúng, là Hồng Ngạc sai rồi .” Hồng Ngạc làm bộ khom người xuống “Liễu...tiểu thư , xin lỗi , Hồng Ngạc đã quên mất tôn xưng của người là...quả phụ .”
“Hồng ngạc , mọi người đều biết Liễu Tự Họa là quả phụ, nàng nhất định không thể không lượng sức mình mà đi câu dẫn Vương gia, ngươi yên tâm đi .” Phi Dương nói với vẻ mặt nghiêm túc .
“Có đúng không ? A, đầu năm nay , những người đàn bà không biết xấu hổ nhiều lắm , ta lo sợ cho Vương gia , sợ hắn nhất thời làm sai lại trở thành thiên cổ hận .” Hồng Ngạc nhìn Liễu tự họa cười vô hại “Liễu...quả phụ , không , Liễu tiểu thư, người chắc không phải loại đàn bà không biết liêm sỉ đấy chứ ?”
“Hồng Ngạc, sự lo lắng của ngươi không phải không có đạo lý .” Phi Dương liếc mắt nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia của chúng ta quả thực định lực không đủ , không thể chịu được sự dẫn dụ của hồ ly tinh .”
“Có đúng không ? Để ta xem .” Hồng Ngạc khom mình , nhìn lên gương mặt Tần Mộ Phong . Cả nửa ngày , nàng tỏ vẻ nghi hoặc nhìn về phía Phi Dương “Phi Dương đại ca, hồ ly tinh ở đâu chứ ?”
Phi Dương chớp mắt “Nàng tự mình biết rõ .”
Phi Dương cùng Hồng Ngạc kẻ tung người hứng , Liễu Tự Họa tức giận đến nỗi gương mặt trở nên trắng bệch , nàng làm bộ đáng thương nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia , bọn họ bất quá chỉ là hạ nhân , ngài thực sự quá dung túng họ rồi .”
Phi Dương cười lạnh một tiếng “Hồng Ngạc , nhìn thấy không , đây chính là hồ ly tinh .”
“Nhìn thấy rồi .” Hồng Ngạc cười hì hì “Nhưng không giống hồ ly tinh , giống kỹ nữ .”
“Ngươi nói cái gì ?” Sắc mặt Liễu Tự Họa biến đổi ,không thể nén được tức giận , cánh tay vung lên nhằm về phía Hồng Ngạc đánh tới . Phi Dương nhanh tay nhanh mắt , nắm chặt lấy cánh tay ngọc của Liễu Tự Họa , nói từng câu từng chữ “Liễu cô nương, Hồng Ngạc là người của Bình Nam Vương phủ , đánh chó còn phải ngó mặt chủ .”
Khuôn mặt Tần Mộ Phong bỗng nhiên trầm xuống , mở miệng trách mắng “Đủ rồi .”
Phi Dương buông tay Liễu Tự Họa ra, cùng Hồng Ngạc đồng thời lui về phía sau bọn họ .
Liễu Tự Họa nhỏ vài giọt nước mắt , đến bên cạnh lôi kéo Tần Mộ Phong “Vương gia, người phải vì ta làm chủ .”
Tần Mộ Phong sắc mặt ảm đạm , không biết nên làm thế nào cho tốt .
Liễu Thiên Mạch cười rạng rỡ , nhân cơ hội kéo tay Liễu Tự Hoạ, lôi nàng ra khỏi người Tần Mộ Phong “Liễu cô nương, nha hoàn vô lễ , Liễu Thiến thay nàng xin lỗi .”
“Ngươi là Liễu Thiến ?” Liễu Tự Họa cũng không kinh ngạc, nàng sớm đã đoán được .
“Đúng vậy .” Liễu Thiên Mạch cười, phong tình vạn loại .
“Nổi tiếng khắp kinh thành – hoa khôi Liễu Thiến quả nhiên danh bất hư truyền .” Trong lời nói của Liễu Tự Họa mang theo sự khinh thường , Liễu Thiến chỉ là một nữ tử thanh lâu, cùng nàng khác nhau một trời một vực . Cho dùng Tần Mộ Phong có muốn lấy nàng làm Vương phi thì hoàng thượng cùng thái hậu nhất định sẽ không đồng ý . Về phần nữ nhân Phi Yên kia... Liễu Thiến là thanh lâu nữ tử, Phi Yên cũng không thể là đại gia khuê tú . Một nữ tử như vậy không xứng đáng làm hoàng hậu , đường đường là tể tướng thiên kim như nàng mà phải nhẫn nhịn nàng ta , chỉ nghĩ đến chuyện đó là Liễu Tự Họa lại cảm thấy không đáng .
“Liễu cô nương trời sanh diễm lệ, danh tiếng vang xa , nam nhân ngã dưới gấu quần của cô nương đếm cũng không hết .” Liễu Thiên Mạch mỉm cười “So với Liễu cô nương, Liễu Thiến tự thẹn không bằng .”
Liễu Tự Họa đương nhiên biết Liễu Thiến đang châm chọc nàng nhưng hết lần này đến lần khác không thể nào phản bác .
Nàng chế giễu, cảm thấy rất xấu hổ “Liễu thiến cô nương quá khen , Liễu cô nương thân là hoa khổi của Tuý Yên lâu , tự nhiên cũng là kinh thành đệ nhất hoa khôi , bản lãnh câu dẫn nam nhân của cô nương Liễu Tự Họa làm sao mà so sánh được .”
Liễu Tự Họa châm chọc khiến cho Tần Mộ Phong bất giác nhíu mày , Liễu Thiến rất thuần khiết, hăn hiểu rõ điều này hơn so với bất cứ kẻ nào .
Khoé miệng Thiên Mạch nhếch lên , lạnh lùng nói “Liễu Thiến bán nghệ không bán thân , còn hơn Liễu...”
Tần Mộ Phong đột nhiên quát lên một tiếng “Câm miệng .”
Liễu Tự Họa vênh mặt lên , nhìn Thiên Mạch khiêu khích “Liễu cô nương, Vương gia chê ngươi nhiều chuyện .”
Thiên Mạch siết chặt nắm tay, trong con mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn .
Thiên Mạch ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia, Liễu Thiến không cản trở ngài cũng Liễu cô nương nói chuyện yêu đương .” Khoé miệng nàng hiện lên một nụ cười ôn nhu, không hề thấy được chút tức giận nào .
Liễu Thiên Mạch bỏ qua Liễu Tự Họa , bước lên một con đường nhỏ trải đá đi vào phía trong vườn mai . Hồng Ngạc Phi Dương nhìn nhau , vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích .
Thấy bọn họ không có ý muốn rời đi, Liễu Tự Họa giả bộ nói bóng gió “Hồng Ngạc, ngươi không đi theo tiểu thư nhà ngươi sao ?”
“Hồng Ngạc không phải nha hoàn của Liễu tiểu thư ngươi .” Hồng Ngạc trừng mắt nhìn nàng .
Liễu Tự Họa thấy không thuyết phục được Hồng Ngạc liền đưa cặp mắt lấy lòng nhìn về phía Phi Dương “Phi Dương hộ vệ , ngươi không đi theo bảo vệ Liễu cô nương .”
Phi Dương hai tay ôm bảo kiếm, liếc xéo nàng “Phi Dương là hộ vệ của Vương gia, bây giờ có người có ý đồ bất lợi với hắn , ta càng phải đi theo bảo vệ , một bước không rời .” Ai mà không biết Liễu Tự Họa muốn đuổi bọn họ đi , Tuyết Nhạn cô nương tuyệt đối có thể bảo vệ mình , chuyện quan trọng bây giờ là bảo vệ Vương gia . Cùng người đàn bà này ở chung một chỗ , Vương gia rất có thể sẽ bị ăn sạch sẽ .
“Vương gia, tiểu nữ đã chuẩn bị một chút rượu thịt , không biết Vương gia có thể nể mặt ta mà đi uống vài ly hay không ?”
Tần Mộ Phong liếc nhìn Liêu Tự Hoạ, trong mắt có chút châm chọc “Liễu cô nương muốn mời ta đi uống rượu ?” Người đàn bà này luôn muốn làm loạn .
Liễu Tự Họa mỉm cười “Vương gia, Mai Vận đình ở phía trước, ta cùng ngươi đến đó .”
Tần Mộ Phong trầm ngâm sau đó gật nhẹ “Phi Dương, đi bảo vệ Thiến nhi .”
Liễu Thiến đang tức giận , để cho nàng thanh tĩnh một chút cũng tốt .
Phi Dương nhìn thẳng về phía trước, nói nghiêm túc “Không đi, bảo vệ Vương gia là chức trách của ta .”
Tần Mộ Phong liếc hắn một cái, cùng Liễu Tự Họa đi vào trong đình .
BạnđangđọctruyệntạiSinhThanh[
Chương 58 : Đa tình , vô tình
Hoa mai nở , muôn màu muôn vẻ , sắc hoa rực rỡ . Đẹp như hoa đào , sáng tựa sông mây . Hay giống như một bức tranh vẽ , mềm mại như nước . Hoặc băng cơ ngọc cốt , thanh nhã thoát tục .
Đi xuyên qua bụi hoa, toàn thân thấm đượm một mùi thơm ngát .
Thiên Mạch một thân thuý y thanh lệ , đi giữa những đoá mai đang nở càng thêm thanh nhã thoát tục .
Những người tham gia thưởng mai đều ở lại Mai Vận đình, rất ít người đi sâu vào trong vườn mai .
Rừng mai tĩnh lặng , ngoài tiếng bước chân của Thiên Mạch thì chỉ có tiếng vang của những càng cây bị tuyết làm gãy .
Liễu Thiên Mạch vô thức đưa tay hướng về thắt lưng nhưng không sờ được cái gì , nàng nhịn không được cười khổ một tiếng . Nàng đã quen mang ngọc tiêu bên người, bây giờ không mang theo, nàng tự nhiên cảm thấy có chút không quen .
Nàng yêu âm luật, lại cũng am hiểu về âm luật . Những lúc cô đơn, nàng luôn luôn thổi lên một khúc . Lúc giết người, nàng cũng thích tấu lên một khúc .
Nàng gỡ ngân trâm trên đầu xuống , ngón tay ngọc từ từ mơn trớn trên thân trâm .
Tay nàng vừa chuyển , phần tua của ngân trâm rơi ra, hình thành nên một làn sóng bạc . Sóng bạc loá mắt , thân thể nhẹ nhàng cùng nhau chuyển động . mỗi một động tác đều rất đẹp . Thân hình uyển chuyển, động tác ưu nhã , cùng với hồng mai và tuyết trắng đan xen vào nhau tạo thành một bức hoạ vô cùng rực rỡ .
Sâu trong vườn mai đột nhiên truyền đến những tiêu âm thanh nhã .
Cùng với tiếng tiêu thanh nhã, thân thể thiên mạch càng lúc càng chuyển động nhanh hơn , giống như một con bướm trắng đang bay múa trong mùa đông lạnh lẽo . Ánh mắt vừa loé lên , làn sóng bạc lại di chuyển , mang theo đó là một chút hàn ý . Gió bắc gào thét, bông tuyết bay bay .
Sau một hồi luyện võ, hàn ý trên người nàng đã giảm bớt , bàn tay cầm ngân tiên đã đổ mồ hôi . nàng thu hồi cây ngân tiên , đem cây trâm gài lại lên tóc . (tiên : cái roi )
Tiếng tiêu vẫn chưa ngừng lại, từng thanh âm cuồn cuộn từ sâu trong vườn mai không ngừng bay đến . Thiên Mạch vuốt lại y phục , nương theo tiếng tiêu mà tìm đến .
Một bóng lưng tiêu sái , một thân áo xanh , Hoắc Thiên vĩnh viễn cũng đều ôn nhu , ưu nhã như vậy .
Thiên Mạch nhẹ nhàng đi đến phía sau hắn, chăm chú nghe hắn thổi tiêu .
Khoé miệng nàng cong lên thành hình vòng cung , lông mi chớp động vài cái , nàng chậm rãi nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tiêu truyền đi trong gió .
Tiếng tiêu từ từ đình chỉ nhưng dư âm của nó vẫn còn tồn tại .
“Nghe hay không ?” Hoắc Thiên đưa lưng về phía Thiên Mạch, trong giọng nói dịu dàng hàm chứa ý cười .
Hắn đã sớm biết có người đứng sau lưng hắn , dựa theo tiếng bước chân mà phán đoán, người này chắc chắn là một nữ nhân .
“Rất hay .” Thiên Mạch vẫn đứng ở chỗ cũ, thấp giọng trả lời .
Hoăc Thiên cười nhẹ “Từng có một nữ tử thổi tiêu nghe hay hơn ta .” Trong lời nói mang theo một sự cô đơn .
“Ngươi yêu nàng , đúng không ?” Thiên mạch mỉm cười “Trong tiếng tiêu của người hàm chứa niềm mong nhớ cùng sự nuối tiếc . Ngươi yêu nàng, nhưng lại không có được nàng .”
“Ngươi nghe ra sao ?” Hoắc Thiên cười , có chút bất đắc dĩ .
Thiên Mạch đạp lên trên tuyết đi đến phía sau hắn “Tiếng tiêu ai oán triền miên , uyển chuyển động lòng người , trong vô thức toát ra nỗi tương tư cùng sự nuối tiếc sâu sắc . Nếu ta đoán không nhầm, ngươi hiện tại đang tương tư .”
“Hoá ra cô nương cũng là người yêu thích âm luật .”
“Bình thường mà thôi , so với Hoắc tướng quân, tiểu nữ tự thẹn không bằng .”
“Ngươi biết ta ?” Hoắc Thiên hơi ngạc nhiên , hắn đã từng gặp nữ tử này sao ? Tại sao nàng chỉ sự vào bóng lưng mà có thể nhận ra hắn ?
Nữ tử này giọng nói uyển chuyển dễ nghe nhưng lại mang theo một chút lạnh nhạt . Nàng chắc hẳn là một nữ tử lạnh lùng thanh nhã , cùng Liễu Thiên Mạch giống nhau . Trong ấn tượng của hắn cũng không có một nữ tử như vậy .
“Hoắc Thiên tướng quân đại danh đỉnh đỉnh, ai mà không biết chứ ?” Vẻ mặt Thiên Mạch toát lên ý cười , nhẹ giọng nói “Nói đi , ngươi hiện tại đang nhớ nhung ai , rốt cuộc là nữ tử như thế nào mới có thể lọt vào mắt xanh của Hoắc tướng quân ?”
Hoắc Thiên cầm lấy ngọc tiêu để ra sau lưng , than nhẹ một tiếng “Nàng đã gả cho người khác .”
“Hoắc tướng quân , tại bữa tiệc thưởng mai này có rất nhiều danh môn khuê tú , mỗi người mỗi vẻ , chằng nhẽ không có người nào vừa mắt Hoắc tướng quân ?” Thiên Mạch đột nhiên muốn điều chỉnh lại những ý niệm trong đầu Hoắc Thiên .
“Ta đã từng nhìn thấy một nữ tử đẹp nhất , tài năng nhất , có khí chất nhất trên đời này . Phong vận của nàng , khí chất của nàng không phải là thứ những nữ nhân bình thường có thể so bì được . Lần đầu thấy nàng , trong lòng ta đã không còn chỗ cho bất cứ nữ nhân nào khác .” Nói xong lời cuối cùng, Hoắc Thiên càng cảm thấy cô đơn .
Trên đời này có một nữ tử xuất sắc như vậy sao ? Nàng rốt cuộc là ai ? Thiên Mạch rất hiếu kỳ “Oh , nàng là ai ? Hoắc tướng quân là thanh niên tài tuấn , vị cô nương kia cùng với Hoắc tướng quân đúng là châu liên hợp bích .”
Hoắc Thiên ngừng một chút “Chỉ có thể nói, chúng ta vô duyên .” Hắn cũng Liễu Thiên Mạch có gặp nhau cũng chỉ khiến hắn càng thêm nuối tiếc .
“Trong kinh thành này , cho dù là nữ tử bình thường hay đại gia khuê tú đều hy vọng được tướng quân để mắt đến . Vị cô nương kia đã gả cho người khác, là do nàng không có phúc phận . ” Trong tâm lý của Thiên Mạch, Hoắc Thiên là một nam nhân rất tốt , nữ nhân gả cho hắn nhất đính sẽ hạnh phúc . Ít ra còn tốt hơn nhiều so với việc gả cho Tần Mộ Phong .
“Gặp nhau lại càng thêm nuối tiếc , lúc ta gặp nàng, nàng đã gả cho người khác .” Nếu hắn gặp nàng trước khi nàng xuất giá , có lẽ , nàng sẽ là của hắn .
“Nếu vị cô nương kia trong lòng đã có người khác , tướng quân cũng không thể cưỡng cầu .” Thiên Mạch than nhẹ, vì Hoắc Thiên mà cảm thấy tiếc hận .
“Đúng vậy , không cách nào cưỡng cầu .” Hoắc Thiên cảm khái “Gặp lại chỉ thêm nuối tiếc .”
“Nhân duyên do trời định, trên đời này nhất định sẽ có nữ tử thuộc về tướng quân .”
Sẽ có một nữ tử thuộc về Hoắc Thiên , còn nàng, ai mới là chân mệnh thiên tử của nàng ?
Hoắc Thiên cười khổ, hắn đã gặp được nữ tử tốt nhất trên đời thì sẽ không có nữ nhân nào có thể lọt vào mắt hắn nữa . Hắn từ từ xoay người “Hy vọng là thế .” Vừa qauy đầu, hắn đã nhìn thấy gương mặt Thiên Mạch .
“Là ngươi ?” Hoắc Thiên kinh ngạc .
“Là ta .” Thiên Mạch nhìn thẳng vào hắn .
Hoắc Thiên vẫn tưởng Liễu Thiến toàn thân phong trần , là một nữ nhân tham tài ích kỷ . Hôm nay trên người nàng thiếu đi tục khí , cũng thiếu đi vẻ quyến rũ , lại có thêm một loại khí chất thanh nhã thoát tục , phiêu dật mà linh động .
Hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nói “Liễu Thiến cô nương , nghe nói ngươi bị Bình Nam Vương kim ốc tàng kiều .”
Thiên Mạch nheo mắt “Không thể nói .”
Thật sự mà nói thì Hoắc Thiên cũng không thích Liễu Thiến . Hắn cảm giác được người đàn bà quá tà mị , quá diễm lệ , tự nhiên có một cảm giác quái dị không nói ra được .
“Ngươi cùng Vương gia đồng thời tới sao ?” Giọng nói của hắn không thân thiện như lúc trước .
“Đúng vậy , Vương gia cùng Liễu Tự Họa ở bên kia, ta một mình đi ra đây một chút .” Nàng ngẩng đầu nhin hoa mai đang đua nhau khoe sắc .
Hoắc Thiên ẩn ước đoán được chuyện gì đã xảy ra .
“Đúng lúc ta có việ cần tìm Vương gia, Liễu cô nương cứ từ từ ngắm cảnh .”
Thiên Mạch không nói gì, lặng lẽ đi phía sau Hoắc Thiên .
Mai Vận đình tụ tập rất nhiều tài tử giai nhân , trong đình bày bút mực thư án , có mấy người đang ngâm thơ vẽ tranh .
Thiên Mạch đứng trong rừng mai , nhìn về phía trong đình , cũng không có ý định di qua đó .
Hoắc Thiên nghe thấy tiếng bước chân của nàng đã dừng lại , quay đầu lại nhìn nàng “Cô nương, ngươi không đi sao ?”
Nàng bẻ một cành hoa mai, cúi đầu than nhẹ “Vô ý khổ tranh xuân , nhất nhậm quần phương đố . Linh lạc thành nê nghiên tác trần , chỉ hữu hương như cố .” ( miễn cho em dịch mấy bài thơ này nhé)
Hoắc Thiên bình tĩnh nhìn Thiên Mạch, trong đôi mắt đen hiện lên một tia nghi hoặc .
“Hoắc tướng quân , ngươi đã đến rồi .” Một gióng nói yêu kiều đột nhiên xen vào giưa bọn họ .
Liễu Phinh Đình đẹp như hoa đang lắc qua lắc lại cái hông , thanh âm nhu mị , ngọt ngào khiến cho người nghe được ngay cả đầu khớp xương cũng không còn .
Hoắc Thiên sắc mặt trầm xuống, thối lui vài bước “Liễu Phinh Đình , mời ngươi tự trọng .”
“Đây chính là người luôn ngưỡng mộ tướng quân - Liễu Phinh Đinh cô nương .” Thiên Mạch mỉm cười , giọng nói ngọt ngào , mềm mại giống như nước chảy “Không đúng, không phải cô nương, người đã lập gia đình . Liễu tể tướng gia giáo thật tốt , đã gả cho người ta còn có thể làm như không có việc gì , mặt dày đi khắp nơi câu dẫn nam nhân .” Nàng chỉ về phía Hoắc Thiên, mỗi một động tác giơ tay nhấc chân đều ưu nhã, cao quý .
Liễu Phinh Đình mặt trầm xuống, tức giận trừng mắt nhìn Thiên Mạch “Ngươi là ai ?”
“Bổn cô nương chính là kinh thành đệ nhất hoa khôi Liễu Thiến .” Thiên Mạch cười vô hại “Bổn cô nương tuy là phong trần nữ tử nhưng vẫn hiểu được hai chữ liêm sỉ .” Mặt Thiên Mạch trầm xuống , đẩy mạnh Liễu Phinh Đình “Liễu Phinh Đình, nhường đường cho cô nương ta .” Thiên Mạch đi hai bước, quay đầu lại mỉm cười , mỉa mai “Liễu Phinh Đình , Hoắc tướng quân đối với từ nương bán lão* như ngươi không có hứng thú .”
“Ta nói má ơi , người vừa rồi là ngươi sao ? Qúa mạnh mẽ , Liễu Thiến ta cam bái hạ phong .”
“Ta không phải không biết tức giận .”
“Đúng đúng, ngươi chỉ là không phát hoả mà thôi , xem ra sau này ta không thể chọc cho ngươi tức giận .”
“Coi như ngươi biết khôn .”
“Bạch Phi Yên tiểu thư, ta đương nhiên tự biết tốt xấu , chỉ tiếc ngươi không biết .”
“Ta không biết , ai bảo ?”
“Ta thật hết cách với ngươi , ai kêu ngươi là lão đại của ta .”
“Đi ra , đi đối phó với Liễu Tự Họa , cho nàng ta biết thế nào là tốt xấu .”
“Ngươi vừa rồi làm tốt lắm mà, tiếp tục thể hiện đi .”
“Việc tranh sủng ta không làm được , ta còn chưa có điên .”
“Oh , ngươi không làm , để cho ta làm. Có phải không đó , ngươi muốn ta đi tìm chết ?”
“Vậy ngươi muốn ta chết sao ?”
“Không nỡ .”
“Vậy còn không ra .”
“Chính là...chính là , ta không ra cũng có sao đâu ? Ngươi có thể ứng phó được mà, tin ta đi .”
“Ta không muốn nhìn thấy Liễu Tự Họa , ta buồn nôn .”
“Buồn nôn ? Đúng không ? Ta nơi này có thập tam thái bảo , có muốn hay không ? Thuốc an thai này cực kỳ hữu hiệu ,nếu là người khác ta sẽ không cho đâu .”
“Ta còn không trầm luân đến mức cùng hắn ‘làm người’ .” (ý là chế tạo em bé dó mà )
“Ngươi không cùng hắn ‘làm người’ , thế mấy buổi tối vừa rồi các ngươi làm gì ? Ngủ sao ?”
“Đúng , là ngủ .”
“Ngươi đừng có nói việc ‘vận động’ đó cũng được gọi là ngủ nghen ? Ngươi làm cái gì đừng tưởng ta không biết , hứ , nói hai người các ngươi trong sạch , ai tin a .”
“Ngươi câm miệng cho ta, đi ra mau .”
“Hừ, ra thì ra , ai sợ ai chứ , Liễu Phinh Đình , Liễu Tự Họa chờ tiếp chiêu đi . Trước tiên phải nói cho rõ, ta ra là để đối phó với Liễu Phinh Đình, trả thù việc lần trước nàng nhục mạ ngươi ở thọ yến . Về phần tình địch của ngươi, ta sẽ không thay ngươi giải quyết .”
“Nếu không ra, ta sẽ cho ngươi cả đời không có cơ hội đi ra .”
“Lão đại, ta sai rồi, ta có tội, ta xin lỗi đàng, xin lỗi nhân dân .”
“Đây là lời đại sư phó hay nói mà .”
Liễu Thiến thể hiện một nụ cười quyến rũ, nhàn nhã đi vào trong đinh . Từng bước từng bước , phong tình vạn loại , duyên dáng mê người .
Lúc đi vào , nàng thấy Tần Mộ Phong đang vẽ tranh , những người còn lại đứng một bên thưởng thức .
Liễu Tự Họa ở gần hắn nhất , gần như kề sát vào người hắn .
Liễu Thiến đi tới bên người Tần Mộ Phong , thân thể chuyển động , huých Liễu Tự Họa ra , tay ngọc kéo cánh tay hắn “Mộ Phong , ngươi đang làm cái gì ?” Liễu Thiến từ nhỏ tập võ, khí lực so với ngươi bình thường mạnh hơn , bị nàng huých một cái, Liễu Tự Họa suýt nữa ngã lăn ra đất .
Tần Mộ Phong không có trả lời, cúi đầu tiếp tục vẽ tranh . Hắn vẽ chính là một bức mỹ nhân đồ , mỹ nữ mặc bạch y , đứng giữa rừng hồng mai đang khoe sắc . Trong sự đạm nhã lộ ra vẻ xinh đẹp . Các bộ phận khác hắn đã vẽ xong, chỉ thiếu có đôi mắt . Hình dáng của nữ nhân này thoạt nhìn rất quen mắt , rốt cuộc đã nhìn thấy ở đâu ? Hắn đang vẽ người nào chứ ? Thải Hà ?
Liễu Tự Hoạ không cam lòng bị đẩy ra, nàng ta đến bên người Liễu Thiến đá vào cái chân nhỏ của nàng . Lhoé miệng Liễu Thiến nhếch lên hiện ra một nụ cười mỉa mai , nhấc chân lên chống lại cú đá của nàng , hung hăng đạp lại một cái . Liễu Tự Hoạ giật mình , thân thể ngã về phía sau . Phi Dương và Hồng Ngạc đứng phía sau nàng ta, hai người vốn có thể đỡ nàng nhưng lại khoanh tay đứng nhìn , hơn nữa cả hai lại lui về sau vài bước , để cho Liễu Tự Họa thét chói tai rồi té trên mặt đất .
Nàng vừa ngã xuống đất lập tức tất cả mọi ánh mắt đều rơi vào trên người nàng . Liễu Thiến cười lạnh, quay đầu đi coi như không thấy .
Liễu Tự Họa ngày thường kiêu ngạo , nhân cách cực kém , tự nhiên không ai nguyện ý gíup nàng . Thấy nàng té ngã , hơn phân nửa người ở đây đều cảm thấy hả hê .
Những người khác đều học theo bộ dạng của Liễu Thiến , hoàn toàn giả bộ đàm luận bức hoạ của Tần Mộ Phong .
“Vương gia , bức hoạ này thật đẹp .”
“Đúng vậy , đúng vậy , không biết nữ tử trong bức họa này là ai ?”
“Nữ tử trong bức họa khuynh quóc khuynh thành, chắc hẳn là người trong lòng Vương gia .”
“Không biết là nữ tử như thế nào mà có thể lọt vào mắt xanh của Vương gia .”
Tần Mộ Phong đặt cây bút xuông bàn , nghi hoặc nhìn Liễu Thiến . Liễu Tự Hoạ không thể vô duyên vô cớ ngã sấp xuông , Liễu Thiến tám phần là thủ phạm .
Liễu Thiến nhún nhún vai , ngẩng đầu nhìn lên trời “Hôm nay thời tiết thật tốt .”
“Đúng vậy , đúng vậy , khí trời thật tốt .” Hồng Ngạc đứng bên cạnh phụ hoạ .
“Tuyết ngừng rơi, khí trời rất tốt .” Phi Dương cũng nhìn lên bầu trời, làm bộ không nhìn thấy sắc mặt của Tần Mộ Phong .
Phi Dương không phải rất chán ghét Liễu Thiến sao ? Từ lúc nào lại đứng cùng một phe với nàng ?
Liễu Tự Họa mi nhãn hàm oán , làm bộ đáng thương nhìn Tần Mộ Phong “Vương gia .”
Tần Mộ Phong nhìn về phía Liễu Thiến , muốn xem ý kiến của nàng , nhưng Liễu Thiến vẫn như cũ nhìn lên trời, không hề muốn can thiệp .
Liễu Tự Hoạ ai oán, vươn tay ra “Vương gia, chân ta bị thương. Ngươi có thể dìu ta được không ?”
Tần Mộ Phong bất đắc dĩ đỡ nàng đứng lên . Liễu Tự Họa đứng lên, thân thể tự nhiên mềm nhũn, ngã vào lòng Tần Mộ Phong . hai tay nàng quấn lấy eo Tần Mộ Phong “Vương gia, ta đi không được, ngươi đưa ta đến căn phòng phía sau nghỉ ngơi nha .”
Hồng Ngạc trừng mắt nhìn Liễu Tự Họa “Liễu cô nương, nam nữ thụ thụ bất tâhn, ta đưa ngươi đi .”
“Hồng Ngạc , đừng lắm miệng, để cho bọn họ đi . Hai nữ nhân có thể làm được gì .” Hai tay Liễu Thiến dặt lên bàn , nói mát một câu , bày ra một bộ dạng không quan tâm .
Trong lòng nàng hắn thật sự đáng ghét vậy sao ? Nàng đối với hắn không có chút quan tâm nào ư ? Nàng cư nhiên có thể nhìn hắn cùng một người đàn bà khác khanh khanh ta ta , thật đúng là rộng lượng .
Một cơn tức giận vô danh đã xâm chiếm cõi lòng hắn , Tần Mộ Phong ôm lấy Liễu Tự Họa “Ta đưa ngươi đi .”
“Phu nhân .” Phi Dương không hiểu được ý tứ của Liễu Thiến .
Liễu Thiến cười đáng yêu , trong mắt đầy vẻ tráo phúng “Nếu hắn thực sự có ý đồ với Liễu Tự Hoạ, phòng được một lúc không phòng được cả đời . Ta cho hắn một không gian tự do , làm thế nào là do hắn quyết định .”
Hồng Ngạc cùng Phi Dương cúi đầu, không ai nói câu gì .
Liễu Thiến nhìn bóng lưng Tần Mộ Phong cười lạnh , cúi đầu nhìn vào bức vẽ trên bàn .
Lúc ánh mắt của nàng vừa tiếp xúc với bức họa, thân thể nàng đột nhiên run lên một chút . Nàng xem mỹ nhân trong bức hoạ , mười ngón tay chậm rãi nắm lại , đôi mi thanh tú nhíu lại .
“Liễu Thiên Mạch , hình như Tần Mộ Phong yêu ngươi .”
“Một bức tranh có thể nói lên cái gì ?”
“Nói nhảm , ngươi xem những chữ này .”
“Ngươi làm như ta không biết chữ vậy, Thiên Diệp Hồng Cảnh (niên hiệu ) năm thứ ba , tháng 11 , Tần Mộ Phong chuyết hoạ .”
“Ngu ngốc, ta nói ngươi nhìn bài thơ này .”
“Tối ức đang niên du cựu xứ . Hồ đảo y nhiên , dĩ thị tân hoa thụ . Trữ ỷ thu phong liêu loạn tự , lệ châu thích lạc sơn minh lộ .
Hồi thủ lai thì hưu phán cố . Thương hải nan vi , ưng hối tằng tương ngộ . Nhẫn tác bi trung sầu biệt phú , thâm tình đô giáo khinh đam ngộ .” **
“Ai , ngươi cùng hắn vĩnh viễn dây dưa không rõ . Ra đi , chuyện sau này ngươi phải tự mình đối mặt .”
Tần Mộ Phong đã vẽ ra thần vận cùng vóc dáng yểu điệu của nàng . Một đôi thuỷ mâu đã thể hiện rất rõ ngạo khí của nàng ,
Bàn tay của Thiên Mạch đặt trên bàn gõ gõ vài cái , đột nhiên xoay người .
Nhìn vào bức hoạ, Hoắc Thiên cười khổ . Hoá ra Tần Mộ Phong cũng có ý với Thiên Mạch .
Thiên Mạch bỏ đi , Hồng Ngạc cùng Phi Dương từng bước từng bước đi theo phía sau .
“Tiểu thư , ngươi đi đâu ?” Thiên Mạch đi rất nhanh, Hồng Ngạc cơ hồ theo không kịp .
“Tìm Tần Mộ Phong .” Thiên Mạch bình tĩnh trả lời .
“Cô nương, ngươi không thể xúc động , cảm tình không thể miễn cưỡng, Vương gia thích Thiên Mạch, ngươi không thể miễn cưỡng .” Tần Mộ Phong thích Liễu Thiên Mạch khiến hắn rất vui . Phi Dương cũng muốn Tuyết Nhạn làm nữ chủ nhân của hắn nhưng , đáng tiêc đã có một Liễu Thiên Mạch .
Thiên Mạch lắc đầu “Ta chỉ muốn tìm hắn hỏi cho rõ , không có ý khác .” Người Tần Mộ Phong thích là Liêu Thiến hay Liễu Thiên Mạch, nàng phải hỏi cho rõ ràng .
Ỷ Mai viện chỉ có một toà tiểu lâu, rất dễ nhìn thấy . Ba người đi tới trước cửa tiểu lâu , nhìn thấy hai nha hoàn đang canh giữ ở đấy .
Thiên Mạch không chút khách khi đi lên hỏi “Tần Mộ Phong ở đâu ?”
Hai nha hoàn nhìn nhau , cùng kêo lên “Không biết .”
Hàn quang chợt loé, thanh kiếm trong tay Phi Dương đã xuất vỏ , hiện giờ đang để trên cổ một nha hoàn “Nói”
Hai nha hoàn cả kinh, té ngã trên mặt đất .
“Nói” Hồng Ngạc hung hăng trừng mắt nhìn bọn họ .
Một nha hoàn nuốt một ngụm nước miếng , thần sắc bối rối chỉ chỉ vào bên trong “Ở bên trong, gian phòng thứ ba .”
Phi Dương thu hồi thanh kiếm đút vào vỏ , khinh thường nhìn hai nha hoàn .
Thiên Mạch lạnh lùng liếc qua hai nha hoàn sau đó đi vào trong viện .
Nàng đi tới gian phòng thứ ba , chợt nghe thấy trong phòng truyền ra những tiếng thở dốc kiều mị . Thiên Mạch tự nhiên biết chuyện gì đang