[TìnhBạn]Khihaiđứabạnthâncócái"…gìgìđó…"
[ Tình Bạn "> Khi hai đứa bạn thân có cái "…gì gì đó…"
Uh! Thì tao bắt cá hai tay, nhưng mà một tay
của tai còn một tay thì của người khác.
Tui giẫy nãy: là sao? … tao mà hiểu mày nói gì
thì tao chết liền đó!
***
Chạy dòng dòng ngoài trời nãy giờ đau đầu quá!
Tiếng của tui cất lên mang đầy vẻ mệt mỏi. Dưới
cái nắng như thiêu như đốt này tưởng chừng
như que kem có thể tan chảy ngay trong chưa
đầy 1 phút thì lời than vãn đó cũng không có gì
là quá đáng. Mọi người trên đường như đều
muốn rồ ga hết tốc lực, cũng không hiểu sao
chưa tới mùa hè mà không khí lại nóng đến như
vậy.
Tôi nhỏ Thảo và cả thằng bạn thân chí cốt thông
thả đạp xe giữa cái thời tiết không ủng hộ lòng
người này và dường như cũng chỉ có mình tôi
cảm nhận được cái nắng gay gắt đó còn hai tụi
nó thì không, cứ cười đùa mãi. Chắc là kì thi vừa
rùi hai chúng nó làm bài tốt lắm, chỉ tủi cho số
phận của tui… phải chi có một cơn mưa đổ ào
xuống làm cho hai bọn nó ướt như chuột lột thì
hay quá và dĩ nhiên tôi sẽ nhanh chân núp vào
chỗ nào đó, nhưng tiếc là mọi thứ chỉ có trong
tưởng tượng của tui mà thôi.
Xe đang bon bon tự nhiên hai đứa nó bẻ cua
làm tôi lỡ trớn, chưa kịp định thần chỉ chực
quay lại sạt 1 trận, gớm không biết hôm nay mặt
trời mọc đằng nào mà hai tụi nó làm như thân
nhau lắm, bình thường đứa này nói 1 câu thì
đứa kia cũng phang lại tới 10 câu, tưởng như giờ
chỉ có hai tụi nó còn cái thân tui thì bị cho ra rìa.
- Hai đứa kia làm trò gì thế hả ? Tính tách nhóm
đi riêng luôn àh!
Thằng bạn nhanh nhảu đáp:
- Ừ! Nếu thế thì sao?
Như bị dội 1 gáo nước lạnh, còn độc ác hơn cả
âm mưu của tui lúc nãy :
- Đã thế thì đây cóc cần, hai bạn cứ đi chơi vui
vẻ nhé! Nói xong tui dong xe chạy thẳng, chạy
nhưng lòng vẫn mong bọn nó kêu lại một tiếng.
Bực cả mình, giờ này mà về nhà thì cũng chẳng
biết làm gì, thôi chui tạm vô hiệu sách dậy. Đây
cũng là chỗ tôi yêu thích nhất vì có thể coi cọp
được một đống truyện mà chẳng phải mất tiền.
Gần 5h tối lọt tọt về đến nhà thì con em đã chạy
ra:
- Hồi nãy bạn chị đến tìm chị đó!
Còn đủ bản lĩnh để vác cái mặt đến đây nữa hả,
đồ bạn bè xấu tính. Tôi bỏ ngoài tai và leo lên
phòng. 7h, không hẹn trước nhưng hai đứa bọn
nó đã đến trước cổng, định bụng không xuống
nhưng nhớ lại tình bạn bao nhiêu năm tôi miễn
cưỡng bò dậy: thôi kệ quân tử trả thù 10 năm
chưa muộn.
Như thông lệ, chưa kịp mời nhưng hai bọn nó đã
chạy tót lên phòng tôi. Ngồi nói chuyện, bọn nó
kể đủ thứ chuyện trên trời dưới đất thế mà lại
chẳng hề nhắc tới chuyện hồi chiều bọn nó đã
bỏ rơi tôi như thế nào.
Nhưng hôm nay tui thấy có cái gì đó hơi là lạ,
hai bọn nó mặc áo có màu hơi hơi giống nhau,
bình thường bọn nó đâu có chung sở thích, lâu
lâu lại còn quay lại cười với nhau nữa chớ. “Lòng
trong như đã mặt ngoài còn e”, để chúng tự nói
ra tội gì tôi phải ôm rơm nặng bụng. Nhưng cũng
không biết có nặng bụng hay không mà tối hôm
đó tôi không thể ngủ được cứ suy nghĩ mãi
không biết là bọn nó có cái gì không, hay là “…”
một nụ cười bí hiểm vẽ trên khuôn mặt tôi, nếu
lúc này Shêlôchôm có sống dậy chắc cũng phải
sợ mà nằm xuống lại.
***
Lớp học thêm đông nghẹt người nhưng tôi vẫn
tìm đuọc chỗ ngồi ưng ý và cố gắng hết sức mới
giữ thêm được một chỗ nữa. Ngày trước đi học,
lúc nào ba đứa cũng đi chung nhưng từ ngày
hiểu ra vấn đề thì tui đều dành cho bọn nó một
khoảng trời riêng, lâu lâu cũng thấy buồn giống
như vừa bị giựt mất 2 đứa bạn thân. Ngóng mỏi
con mắt mới thấy hai đứa chúng nó xách cặp vào
lớp:
- Sao không chờ tui và nhỏ Thảo qua rủ?
- Nhỏ Thảo… nghe thân mật quá nhỉ! Tôi cố ý
kéo dài chữ Thảo ra gần cả mét,
- Tui không muốn làm người thứ 3.
- Bà nói cái gì?
- Đâu có gì đâu, đó cũng chỉ là tên một bài hát
sau khi được tui biên soạn lại.
- Thôi tui không thèm cãi với bà nữa, chỗ của
bọn tui đâu?
- Lại là bọn tui… Dạ! Tui hì hục đạp xe lên đây từ
sớm nhưng cũng không đến sớm hơn được bàn
dân thiên hạ và vận dụng hết nội công mới
giành được thêm một chỗ nữa, dậy hai người…?
- Thôi Thảo ngồi đi, Thuận xuống bàn dưới.
- Quân tử khó lòng qua được ải mĩ nhân, tui
thầm nghĩ.
Cũng chẳng phải đi đâu xa, Thuận kiếm được chỗ
ngồi ngay dưới bàn tui vì được sang nhượng bởi
1 bạn gái mù quáng nào đó chỉ nhìn thấy được
vẻ cao ráo đẹp trai của hắn mà không nhìn thấy
được cái bản chất thật sự trong con người xấu xa
đó. Bài học hôm nay cứ trôi trôi vèo vèo cùng với
tốc độ của 4 cái máy quạt trần hoạt động liên
tục không kể đến những cái máy quạt thô sơ
khác được được chế tạo từ những cuốn vở. Thảo
hôm nay có vẻ im lặng đến giờ mới chịu mở
miệng:
- Thanh với Thuận có vấn đề gì hả, sao cứ cãi
nhau hoài vậy?
- Đâu có! chỉ là nữ nhi trả thù im im mà hiểm,
àh quên! không phải..! – Chỉ sợ Thảo nói mình
nhỏ nhen còn nhớ tới chuyện hôm bữa nên tui
đành lấp liếm.
Chuông reo, được nghỉ tới nửa tiếng,Thuận ở
dưới khèo lên:
- Ăn sáng chưa? Đi không?
Thảo nở một nụ cười hiền hòa gật đầu, còn tui
lại nở một nụ cười nham hiểm, cao giọng: “Một
vòng trái đất anh ngồi đây em ngồi đây”… Thôi
hai người cứ đi đi tui có chút việc rùi. Thảo nhẹ
nhàng: xíu nữa tao mua kẹo mút cho mày!
Tôi nhanh nhảu: 2 cây nha mày!
Bình thường thì tui đã ra ngoài rồi nhưng hôm
nay cái chân lại chẳng muốn đi tí nào. Quay
ngang, quay dọc và phát hiện trên bàn thuận có
cái hình gì đó, tò mò là bản chất của tui, nhanh
tay tui giở ra xem: hình một đứa con gái được vẽ
từ đằng sau,ai thế nhỉ? Tất nhiên là không ngoài
dự đoán của tui: cái tóc ngắn cột nhỉnh đuôi gà,
dáng ngồi chăm chỉ, đích thị là nhỏ bạn thân chí
cốt của tui , hèn gì lúc nãy mượn cây bút chì của
tui đòi hoài mà chưa trả: chắc là ngại đưa đây
mà. Nhanh tay lẹ mắt tui hổng trả nó về chỗ cũ
mà kẹp luôn vào cuốn tập của nhỏ Thảo. Thực sự
thì tui cũng khâm phục Thuận ở cái tài hội họa,
ở đâu cũng vẽ được mà còn giống kinh khủng
nữa chớ, nghĩ ngợi một hồi lâu mới nhớ tới hai
bọn nó, không biết là đi đâu mà lâu thế, chưa
chịu mua kẹo mút lên cho tui xíu nữa vào lớp rồi
sao mà ăn kịp.
Vừa nhắc đến tào tháo thì táo tháo đã xuất hiện:
- Lâu không? Tui chờ nhỏ Thảo không biết làm gì
mà lâu thế!
- Đâu có lâu, mới gần nửa thế kỉ thôi! Tui nhanh
miệng. Chuông reo, thế là chưa kịp ăn, thôi đề
dành về nhà xử vậy.
Thảo ngồi vào bàn lật tập ngạc nhiên, còn Thuận
thì cứ lục lục tìm tìm cái gì đó. Đang học thì nhận
được một lá thư vô danh, tui bỏ tọt nó vô học
bàn bởi vì tui chúa ghét mấy trò đó.
Nhiệt độ trong lớp học ngày càng nóng lên, mệt
rã rời, cuối cùng cũng đến tiếng chuông báo hiệu
buổi học kết thúc. Tui nhanh chân lủi mặc kể hai
tụi nó í ới gọi đằng sau, hồi trước thì tui sẽ chờ
Thảo về nhưng bữa nay thôi để Thuận lãnh trách
nhiệm thiêng liêng và cao cả đó vậy.
***
Hôm nay là ngày 8/3, Thuận wa nhà tui cầm theo
1 bông hoa hồng, tui thầm nghĩ: có wà rồi! Chạy
te te xuống cổng và:
- Nhờ Thanh chuyển cho nhỏ Thảo giùm!
Trời! tui muốn xỉu, bữa nay còn bày đặt ngại nhờ
tui làm bà mai nữa chớ. Ai lại chịu làm không
công bao giờ, tui liền hỏi:
- Thế wà của tui đâu?
- Thuận đâu có mua đâu, bạn bè với nhau ma
còn đòi hỏi quà cáp làm gì?
Chắc xỉu tập hai nữa wá:
- Nếu thế thì Thuận tự đi mà đưa, tui không
rảnh! Tính bước vào nhà.
- Thôi lên đây thuận chở đi mua, tùy Thanh
chọn, giúp Thuận lần này.
Bay vào một quầy lưu niệm, tui không ngần ngại
chọn ngay một con gấu bông tất nhiên là phải to
to, xinh xinh rồi. Nhưng đến khi gói wà lại chỉ là
một con gấu bông bé xíu, ra đến cửa:
- Xin lỗi nha! Thuận không mang theo đủ tiền
Cầm hai món wá trên tay mà tức anh ách: 1 cái
hổng phải của mình, còn cái kia là của mình
nhưng lại chẳng thích một tí nào. Cũng chẳng
mở ra làm gì, tui quẳng tọt nó vào xó phòng, còn
bông hoa thì tui phải lãnh trách nhiệm mang qua
cho nhỏ Thảo.
Nhìn thấy bông hoa nhỏ cười tít cả mắt quên
luôn cả tổ quốc và cũng quên luôn sự hiện diện
của con bạn đang đứng trước mặt mình.
- Thế quà của Thanh là gì?
Làm ra vẻ khó chịu: Tui làm gì có cái vinh hạnh
đó!
Nhìn lên bàn, có một hình trái tim đẹp đẹp xinh
xinh, chắc là của anh nào vừa tặng đây mà. Học
với nhỏ bao nhiêu năm, tính nhỏ hiền lại dễ
thương nên có khối cái đuôi theo dài dài, nhưng
lạ ghê theo tui nhớ thì trước giờ là Thảo chỉ nhận
quà của những ai mà nhỏ có cảm tình thôi mà!
Hổng lẽ nhỏ bắt quà hai tay… không đâu chắc
cũng là của Thuận luôn đây mà. Đúng là đồ trọng
sắc khinh bạn, tặng cho tui thì tiếc mà tặng cho
nhỏ tới hai cái luôn. Như trả công cho tui, nhỏ lôi
ra một hộp quà dễ thương:
- Tặng cho bà nè!
- Cho tui hả.. lỡ ai ai đó có bùn?
- Hông sao đâu, của ai ai đó mà! Nhỏ mỉm cười
với vẻ mặt bí hiểm mà tui chẳng biết là tại vì
sao. Tui là người chẳng bao giờ phụ lòng tốt của
bạn bè, về đến nhà tui mân mê hộp quà và tự
an ủi: Thôi kệ hôm nay ít gì thì mình cũng nhận
được wà.
***
Dạo này thời tiết cũng vẫn nóng lắm, chẳng biết
chừng nào Sài Gòn mới có mưa, nóng thế này
càng làm cho không khí trở nên ngột ngạt hơn.
Đang ngủ trưa bỗng thấy chỉ thèm một li kem
mát lạnh tan trong miệng, thấm thoát cũng đã
gần 2 tuần trôi qua kể từ ngày tui phát hiện ra
hai đứa bạn thân của tui có cái gì gì đó, mấy
bữa nay lũ chúng tui cũng ít tụ tập hơn vì đứa
nào cũng bận học và tui cũng muốn dành cho 2
tụi nó một khoảng trời riêng, họa may có gặp thì
chỉ trên lớp học thêm. Càng nghĩ tự nhiên càng
thấy nhớ tụi nó wá, thế là tui liền alo cho Thuận
với Thảo hẹn tụi nó đi ăn, dĩ nhiên cũng không
quên dặn chúng phải đem theo tiền để cùng hợp
đồng tác chiến. Một công đôi việc tiện thể hỏi
chúng cho ra lẽ luôn là tại sao chúng có cái gì đó
mà không chịu nói với tui.
Mười phút trôi qua vẫn chưa thấy bóng dáng của
đứa nào, tôi sốt ruột: hay là bọn nó tính cho
mình leo cây. 20 phút sau mới thấy thấp thoáng
bóng dáng của hai tụi nó, lúc này thì tui đã uống
đến cốc nước thứ 3 rùi.
- Lại còn chờ nhau đi nữa chớ, tình cảm wá vậy,
thế là rõ rùi! Tui thầm nghĩ.
Định trốn đâu đó để hù tụi nó nhưng tui lại bị
bất ngờ vì đi cùng nhỏ Thảo hổng phải là thằng
bạn chí cốt của tui mà là anh chàng lớp bên
cạnh. Hổng lẽ chuyện Thảo bắt cá hai tay là sự
thực, tự nhiên tui thấy tội cho Thuận quá! Không
ngờ nhỏ Thảo lại tệ thế. Chưa kịp nói gì thì tui
đã lôi nhỏ Thảo ra ngoài và không quên để lại
một câu lịch sự:
- Bạn thông cảm chờ hai tụi tui một lát.
- Mày chơi gì kì dậy? thằng đó là sao, còn Thuận
thì sao, nó tốt với mày thế mà! Dù gì thì tao
cũng góp công trong cái gì gì đó của mày với nó
mà! Tui gắt gỏng, nói một tràng chẳng để cho
nhỏ Thảo phản ứng gì.
Nhỏ Thảo vẫn tươi tỉnh:
- Uh! Thì tao bắt cá hai tay, nhưng mà một tay
của tai còn một tay thì của người khác.
Tui giẫy nãy: là sao? … tao mà hiểu mày nói gì
thì tao chết liền đó!
- Dậy mà cũng không hiểu nữa hả? sao mọi khi
mày thông minh lắm mà, bữa nay tự nhiên ngu
đột xuất dậy?
- Mệt wá mày! Nói gì thì nói đại đi.
Thảo từ tốn: thì người mà Thuận muốn có cái gì
đó là mày chứ không phải là tao. Thuận nhờ tao
làm cầu nối nhưng thấy phản tác dụng quá nên
tao đành minh bạch rõ ràng với mày, thế thôi!
Tui mơ hồ: Nhưng còn nhiều thứ tao chẳng hiểu,
vd: như bông hoa hồng hôm bữa hắn tặng mày?
- Đó là của bạn ấy nhờ Thuận đưa giùm đó! Thảo
liếc vào trong quán.
- Với lại đó cũng là lí do để tao đưa cho mày hộp
wà đó! Còn bức tranh hôm bữa là hắn vẽ mày
chớ không phải vẽ tao đâu, mày hổng nhớ cái
thời mày cắt tóc đuôi gà, lúc nào hắn cũng chê là
nhí nha nhí nhảnh đó hả nhưng có lẽ là hắn
thích mày từ đó rùi..!
Thôi mày đi vô với ai đó của mày đi, tao không
muốn làm người thứ 3 đâu, gớm có rùi mà giấu
hoài! Nói dậy để tui kiếm cớ đi chỗ khác vì lúc
này tui cũng chẳng còn tin vào thính giác của
mình nữa rùi.
Trong lòng tui giờ thấy lung tung nhiều thứ lắm,
có một cái cảm giác gì đó mà từ trước giờ chưa
hề có, không thể xác định được. Về đến nhà ngồi
suy nghĩ một hồi mà tui cũng chưa hiểu ra được
vấn đề. Đảo mắt nhìn quanh, bất chợt nhận ra
cái gì đó quen quen: A! đây là món quà hôm
bữa hắn bắt tui nhận. Mở quà ra mà thấy tay
mình cũng run run, 1 con gấu chẳng có gì là đặc
biệt, tui mân mê, bỗng: I love you… I love you..
phát ra từ trong bụng con gấu, thì ra hắn đã có
âm mưu từ trước. Mỉm cười một mình vì lúc này
có lẽ tui đã hiểu ra vấn đề, cả hai đứa bạn của
tui thật tuyệt.
Cũng chẳng biết là sau này có đứa nào bị cho ra
rìa không, nhưng có lẽ là không đâu vì chính tui
đã hiểu được như thế nào là cảm giác khi hai
đứa bạn thân có “cái gì gì”.
Trương Thảo Nga
SinhThanh.XtGem.Com